Từ hồi tối bắt đầu đi ngủ tới giờ, tui đã lọ mọ bước xuống, leo lên
giường mấy lần. Mãi không ngủ được. Không hiểu.
Tui đi quanh ra phòng khách, đi vô. Rồi ngồi vô bàn, mở computer
dí mắt vô màn hình. Đọc đủ thứ. Tắt máy. Leo lên giường. Lăn qua
lăn lại. Nhỏ mắt. Xức dầu. Ngồi dậy. Thở hai thì, ba thì...Hít sâu thở
dài.v.v. Đủ thứ. Nửa tiếng. Ngồi trên giường mở tivi. Coi đủ thứ. Tắt.
Đi ngủ. Một hồi vẫn chưa ngủ được. Lại mò ra bàn. Mở computer.
Nhớ ngày nay mình vẫn ăn những món bình thường, quen thuộc mà!
Một lát chợt nhớ ly cà phê uống trễ, hình như sau 3 pm. Trước giờ thi
thoảng tui vẫn uống trễ, có khi uống trà nữa và ý thức rằng mình uống
trễ thế nào cũng khó ngủ. Là bình thường. Rồi cũng ngủ được thôi.
Rứa mà tối nay lọ mọ bò dậy hoài. Rồi ngáp. Nhưng mãi chưa ngủ.
Vậy nên có thời gian để lan man viết ra vài ý nghĩ. Tuổi già làm cho cái
nhịp sinh học hình như chậm lại. Làm gì cũng cân nhắc, rị mọ...mà tính
ẩu tả vẫn không bỏ được. Ví như hôm qua, viết bài đầu năm kể từ hôm
Tết đến giờ, lại có xíu cảm xúc về trăng mười sáu. Tính gom lại một bài
luôn các nội dung mấy bữa đi chùa, đi hành hương.v.v..( vì làm biếng ).
Nhưng rồi khi úp hình vô thấy hơi tối nên bèn chỉnh sửa lại và đổi tấm
hình, thay luôn tựa đề khác cho nó phù hợp và sáng suả hơn xíu. Đó
là thể hiện cái sự cân nhắc, lẩm cẩm của người già.
Còn khía cạnh khác là sự ẩu tả. Bữa trước,cái cổ và vai bị đau vì tập yoga
quá độ. Già thì phải khoan thai, từ tốn chứ ai lại tham lam, không lượng
sức mình. Tui đã cao hứng khi thực hiện động tác xoay vòng cổ. Rồi giãn
lưng, hít đất. Vô độ vô lượng! Tối hôm đó đi Chùa trong tuần lễ tụng kinh
Dược Sư về ( tui có hai người bạn nhỏ gần nhà, là Phật tử thuần thục, chở
tui theo mỗi khi đi Chùa ), tự nhiên cảm thấy đau. Rất lo mà không biết lý do.
Một ngày sau mới nhớ và tự trách mình. Cái sự " quán chiếu" trong tâm thức
của người Phật tử trong tui...quá chậm!. Và rồi suốt gần một tuần mới hết đau.
Việc này làm tui nhớ hơn hai mươi năm trước, tui cũng đã lắc vòng. Lắc thế
nào mà vô độ vô lượng, hăng hái quá làm luôn mấy trăm cái! Hôm sau nằm
trên giường không nghiêng qua nghiêng lại được, phải nhắn vô trường xin
phép nghỉ dạy để đi khám bệnh vì bị thoát vị đĩa đệm! Bữa đây tui kể cho tụi
nhỏ về cái sự đau cổ đau vai của tui, con gái đã nhắc lại kỷ niệm " hăng hái
tập luyện của Mẹ ". Đúng là cái tật của tui tới già vẫn không chừa.
Giờ đã gần sáng. Chắc tui phải đi ngủ. Nãy giờ gõ cũng bị sai sai xíu, hình
như hơi buồn ngủ nên bấm lộn phím hoài. Hihi.
Lan man một chút cho vui vậy mà!
Phanthinhumai 5:08am 030726



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét