Thứ Bảy, 30 tháng 5, 2026
Hè sang
(Ảnh mượn trên mạng)
Vừa qua mấy ngày mưa. Cây cối xanh um, mướt rượt ( và muỗi cũng rất nhiều, hihi ). Tâm trạng con người ẩm ương như tui cũng qua mấy hồi lăn tăn, bồi hồi cảm xúc. Đó là những hình ảnh từ các trường bế giảng năm học ở VN tưng bừng trên mạng, gợi cho tui nhớ lại những ngày cuối năm học, chuẩn bị mùa thi, và những nỗi buồn khi chia tay trường xưa, lớp cũ của học trò.
Ở đây, tụi nhỏ cũng đang bắt đầu nghỉ Hè. Từ tuần trước, các bạn nhỏ đã có những họat động văn nghệ, và các buổi lễ phát thưởng hay những hoạt động ngoại khoá, vui chơi dã ngoại v.v.Mấy năm trước, tui tham gia một cách hăng hái. Nhưng nay tui làm biếng đi dự những buổi lễ lạc. Tui ngồi lâu gò bó quá, tui mỏi. Hihi... Thế nhưng hôm qua là ngày tụi nó về sớm sau buổi học cuối năm ở lớp, tui bỗng bồi hồi cảm xúc thay cho tụi nó! Thằng lớn nghỉ hè này xong, lên high school. Cấp 3 ở đây học 4 năm, 8-12. Từ giã một cấp lớp, từ giã mái trường mấy năm chung học với bạn bè, cùng Thầy Cô quen thuộc, không còn đi chung chuyến school bus với bạn cùng cấp lớp cấp 2, tui nghĩ chắc cũng có ít nhiều cảm xúc bâng khuâng. Đó là tui suy ra từ bản thân mình ở thuở xa xưa ngoài Huế, rồi thấy qua học trò mình ở lứa tuổi mới lớn trong ngôi trường tui đã dạy học suốt mấy chục năm. Thậm chí, là người dạy, vẫn ở lại dưới ngôi trường cũ nhưng tạm biệt một lứa học trò như đàn chim tung cánh, tui cũng bồi hồi, xôn xao nỗi niềm xúc động. Cũng có khi, học trò ôm Cô từ giã làm cho Cô cũng khóc theo chúng nó. Hôm qua thằng cháu về sớm . Chào Bà rồi vào phòng. Hơi im lặng, trầm lắng hơn tí xíu (Đó là do tui cảm nhận chăng!). Buổi chiều nó đi bơi. Sáng nay đi học võ. Vẫn theo lịch bình thường và tui thấy hình như chúng nó không ướt át giống mình hồi xưa, cũng không ảnh hưởng chi về cảm xúc. Rồi tuần sau, chúng lại bắt đầu theo lớp học Hè của Trung tâm.
(Ảnh mượn trên mạng)
Bé gái vẫn còn học cấp 1 trong ngôi trường đang học năm nay. Nhưng con gái nên cũng có đôi chút khác thằng anh nó. Trưa nó cũng về sớm. Tui hỏi ngày học cuối năm con chào Cô giáo và bạn Linh chưa? Linh là bé gái rất thân của cháu tui, cũng Vietnamese. Nó bảo con nói rồi. Con có cảm động khi nghỉ Hè không gặp bạn không? Nó hỏi cảm động là gì? Tui nói đại là feeling đó! Nó nhìn tui bằng đôi mắt có thoáng xa xăm (hihi, tui tưởng tượng) rồi đưa tay có khoảng cách giữa ngón cái và ngón trỏ chừng 2 phân: Có, một chút! Haha, tui có đồng minh rồi. Hay cũng có thể là hậu duệ. Tui bèn kể cho nó nghe rằng hồi xưa Mom của con học Mẫu giáo, lớp Lá, giống Pre School của con. Bà Ngoại dự Lễ Bế giảng năm học của Mom (may quá, nó đang cảm xúc và lắng nghe, quên hỏi tui " Lễ bế giảng" là gì?), Bà đã cảm động lắm khi nghe bài hát này:
Tạm biệt búp bê xinh xinh
Tạm biệt gấu Misa nhé
Mai tôi vào lớp Một rồi
Nhớ lắm! Quên sao được
Trường mầm Non thân yêu!
Mà tui cảm động thiệt. Trưa nay tui ngồi một mình, tự hát lên và cũng rưng rưng, xao xuyến.
Mùa Hè, mùa nắng nóng, khô hạn. Nhưng bước vào mùa khô hạn ấy, tâm hồn những người gắn bó với nghề dạy học như tui và bạn bè tui luôn ướt nhẹp trước những trận mưa rào.
Có lẽ cuộc đời đáng yêu là nhờ có những phút giây như thế!
Thứ Ba, 26 tháng 5, 2026
Những con đường cũ
Tự nhiên lúc này hay nhớ về những chuyện xa xưa,
những nơi chốn cũ, những con người thuộc về quá
khứ. Nhớ trong mỗi lúc ngồi ngoài vườn, đứng trong
hiên nhà, cả những khi chưa ngủ được và đôi lúc ở
trong giấc mơ chợt thức giấc.
Đó là mấy hôm mưa vừa tạnh, nắng hửng lên, bèn đi lấy chổi quét nước mưa đọng trên sân. Vừa quét vừa nhớ thuở ấu thơ, xếp những chiếc thuyền giấy nhỏ để thả trôi bềnh bồng theo những vũng nước đọng trong trong sân trường, đợi Ba hay anh đến đón về. Xưa, đi học là tự đi bộ với bạn bè, chỉ có những hôm mưa gió bất thường thì mới có người tới dắt về. Mấy buổi sáng đi bộ, hơn tiếng đi quanh khắp các con đường lớn, đường nhỏ trong các khu nhà mới, bỗng dưng nhớ những con đường đã đi qua thời tuổi trẻ. Cảnh và hình ảnh trong ký ức không liên quan nhưng lại nhớ ở những nơi chốn ấy có những con người ấy và những câu chuyện ở đó. Nhớ rõ mồn một, như những thước phim hiện ra. Đó không chỉ là kỷ niệm, mà là ký ức của những giai đoạn trong cuộc đời. Có những con đường giữa Sài Gòn trưa nắng, con đường từ Văn Khoa về Lý Trần Quán hay từ Sư Phạm về Trần Bình Trọng, Nguyễn Biểu. Có những con đường từ Nguyễn Biểu qua bên Trần Quang Diệu ( mà hôm trước có người tình cờ nhắc tới Chùa Kim Cương ). Tui nhớ cả những chặng đường dốc cầu Trương Minh Giảng một thời đạp xe đi học và cả những lần ngồi sau xe đạp được chở ra bến xe về Mỹ Tho đi dạy, phải xuống xe để người đạp nhẹ hơn bởi dốc cầu. Nhớ khoảng đường qua Đắc Lộ buổi tối chia tay với sự ra đi lặng lẽ của một thời khốn khó, không dám hẹn ngày về. Nhớ khúc đường Đoàn Thị Điểm nhiều lá đổ mùa đông xào xạc, những lần đạp xe ngày cuối tuần ngang qua mà có dịp Dz Vân nhìn thấy, viết thư cho tui : thấy M đạp xe qua khúc đường, lặng lẽ và cô độc...Tui nhớ luôn tờ thư, lời thư bạn viết cho tui.
Nhiều con đường, nhiều câu chuyện, nhiều ký ức của những giai đoạn tràn đầy cảm xúc. Đôi khi bất chợt nhớ lại chút xíu thôi mà nó cũng làm cho tâm hồn tui bỗng dưng mềm nhũn.
Đó là mấy hôm mưa vừa tạnh, nắng hửng lên, bèn đi lấy chổi quét nước mưa đọng trên sân. Vừa quét vừa nhớ thuở ấu thơ, xếp những chiếc thuyền giấy nhỏ để thả trôi bềnh bồng theo những vũng nước đọng trong trong sân trường, đợi Ba hay anh đến đón về. Xưa, đi học là tự đi bộ với bạn bè, chỉ có những hôm mưa gió bất thường thì mới có người tới dắt về. Mấy buổi sáng đi bộ, hơn tiếng đi quanh khắp các con đường lớn, đường nhỏ trong các khu nhà mới, bỗng dưng nhớ những con đường đã đi qua thời tuổi trẻ. Cảnh và hình ảnh trong ký ức không liên quan nhưng lại nhớ ở những nơi chốn ấy có những con người ấy và những câu chuyện ở đó. Nhớ rõ mồn một, như những thước phim hiện ra. Đó không chỉ là kỷ niệm, mà là ký ức của những giai đoạn trong cuộc đời. Có những con đường giữa Sài Gòn trưa nắng, con đường từ Văn Khoa về Lý Trần Quán hay từ Sư Phạm về Trần Bình Trọng, Nguyễn Biểu. Có những con đường từ Nguyễn Biểu qua bên Trần Quang Diệu ( mà hôm trước có người tình cờ nhắc tới Chùa Kim Cương ). Tui nhớ cả những chặng đường dốc cầu Trương Minh Giảng một thời đạp xe đi học và cả những lần ngồi sau xe đạp được chở ra bến xe về Mỹ Tho đi dạy, phải xuống xe để người đạp nhẹ hơn bởi dốc cầu. Nhớ khoảng đường qua Đắc Lộ buổi tối chia tay với sự ra đi lặng lẽ của một thời khốn khó, không dám hẹn ngày về. Nhớ khúc đường Đoàn Thị Điểm nhiều lá đổ mùa đông xào xạc, những lần đạp xe ngày cuối tuần ngang qua mà có dịp Dz Vân nhìn thấy, viết thư cho tui : thấy M đạp xe qua khúc đường, lặng lẽ và cô độc...Tui nhớ luôn tờ thư, lời thư bạn viết cho tui.
Nhiều con đường, nhiều câu chuyện, nhiều ký ức của những giai đoạn tràn đầy cảm xúc. Đôi khi bất chợt nhớ lại chút xíu thôi mà nó cũng làm cho tâm hồn tui bỗng dưng mềm nhũn.
Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2026
Thương ơi vạn thuở.
Em tan trường về...
Hôm qua, hết một buổi sáng viết về những cảm xúc bâng khuâng khi nhớ về cái thuở bài thơ, bài hát Ngày xưa Hoàng Thị ra đời và nổi tiếng liền sau đó! Tui viết tràng giang đại hải về những ngày học lớp 12C trường Bùi Thị Xuân Đà Lạt, lứa tuổi học trò đẹp nhất ở một nơi chốn vô cùng thơ mộng, dù lúc đó mình cũng vẫn rất là "ngố", không như lứa tuổi lớp 12 thời nay, nhưng cũng đã tràn đầy xúc động về những hình ảnh quá đẹp trong bài thơ, bài hát ấy! Nhưng rồi, chiều nay tui đã xoá hết bài viết cũ đã lưu, chưa post đó. Không hiểu vì sao tui đã cất công viết rồi lại bỏ đi. Nhưng có một điều chắc chắn là tui không còn thích cái văn phong dài dòng kể lể của chính mình. Đôi khi con người ta cũng nên cô đọng những điều muốn nói như cô đọng cuộc đời mình, chắt lọc rồi cất đi.
Có điều mấy hôm nay trên mạng, mọi người đã nhắc nhở về tác giả Ngày xưa Hoàng Thị , Em lễ chùa này, Đưa em tìm động hoa vàng... rất nhiều, với niềm tiếc thương, yêu kính của những người thuộc thế hệ tuổi trẻ vào thời đó đã làm tui cũng bồi hồi, xốn xang nhớ về một thuở xa xưa ! Cũng những con đường bụi đỏ, cũng những dốc nở rộ hoa dã quỳ vàng rực, cũng sân trường Bùi Thị Xuân tháng mười hoa mimosa vàng thắm ngọt ngào...những yếu tố đã làm nên bài thơ sống động trong tâm hồn tuổi mười tám, đôi mươi tụi tui. Và rồi hình như ai cũng thấy như có hơi thở của mình, rung động đầu đời của mình trong bài thơ ấy. Cho nên, mấy hôm nay bao nhiêu kỷ niệm ùa về. Tràn đầy trong tâm khảm. Những hình ảnh thuở học trò bỗng hiện lên như những thước phim, rõ mồn một, xao xuyến tâm hồn tôi. Nó không phải là kỷ niệm riêng tư mà nó là một giai đoạn, một thời, một bức tranh của cuộc sống, trong đó có mình. Và một giai đoạn người ta đã có những cảm xúc êm đềm, nên thơ, mỏng mảnh, nhẹ nhàng như thế đó! Bỗng dưng tui thấy mình và thế hệ tuổi học trò của mình thiệt đủ đầy ý nghĩa vì đã được đón nhận những tác phẩm để đời của những tâm hồn đẹp, làm phong phú hơn giá trị quý báu của đời sống tinh thần, là những thứ tìm đâu thấy trong cuộc sống "tốc độ" ngày nay!
Áo em ngày nọ
Phai nhạt mấy màu
Âm vang thuở nào
Bước nhẹ tìm nhau
Tìm nhau
Xin cảm ơn hồn thơ Phạm Thiên Thư và những nốt nhạc tài hoa của Phạm Duy đã chắp cánh cho lời thơ trở thành huyền thoại, chạm vào trái tim thời tuổi trẻ của thế hệ chúng tôi.
Nguyện cầu Ông thanh thản bay về miền mây trắng.
Hôm qua, hết một buổi sáng viết về những cảm xúc bâng khuâng khi nhớ về cái thuở bài thơ, bài hát Ngày xưa Hoàng Thị ra đời và nổi tiếng liền sau đó! Tui viết tràng giang đại hải về những ngày học lớp 12C trường Bùi Thị Xuân Đà Lạt, lứa tuổi học trò đẹp nhất ở một nơi chốn vô cùng thơ mộng, dù lúc đó mình cũng vẫn rất là "ngố", không như lứa tuổi lớp 12 thời nay, nhưng cũng đã tràn đầy xúc động về những hình ảnh quá đẹp trong bài thơ, bài hát ấy! Nhưng rồi, chiều nay tui đã xoá hết bài viết cũ đã lưu, chưa post đó. Không hiểu vì sao tui đã cất công viết rồi lại bỏ đi. Nhưng có một điều chắc chắn là tui không còn thích cái văn phong dài dòng kể lể của chính mình. Đôi khi con người ta cũng nên cô đọng những điều muốn nói như cô đọng cuộc đời mình, chắt lọc rồi cất đi.
Có điều mấy hôm nay trên mạng, mọi người đã nhắc nhở về tác giả Ngày xưa Hoàng Thị , Em lễ chùa này, Đưa em tìm động hoa vàng... rất nhiều, với niềm tiếc thương, yêu kính của những người thuộc thế hệ tuổi trẻ vào thời đó đã làm tui cũng bồi hồi, xốn xang nhớ về một thuở xa xưa ! Cũng những con đường bụi đỏ, cũng những dốc nở rộ hoa dã quỳ vàng rực, cũng sân trường Bùi Thị Xuân tháng mười hoa mimosa vàng thắm ngọt ngào...những yếu tố đã làm nên bài thơ sống động trong tâm hồn tuổi mười tám, đôi mươi tụi tui. Và rồi hình như ai cũng thấy như có hơi thở của mình, rung động đầu đời của mình trong bài thơ ấy. Cho nên, mấy hôm nay bao nhiêu kỷ niệm ùa về. Tràn đầy trong tâm khảm. Những hình ảnh thuở học trò bỗng hiện lên như những thước phim, rõ mồn một, xao xuyến tâm hồn tôi. Nó không phải là kỷ niệm riêng tư mà nó là một giai đoạn, một thời, một bức tranh của cuộc sống, trong đó có mình. Và một giai đoạn người ta đã có những cảm xúc êm đềm, nên thơ, mỏng mảnh, nhẹ nhàng như thế đó! Bỗng dưng tui thấy mình và thế hệ tuổi học trò của mình thiệt đủ đầy ý nghĩa vì đã được đón nhận những tác phẩm để đời của những tâm hồn đẹp, làm phong phú hơn giá trị quý báu của đời sống tinh thần, là những thứ tìm đâu thấy trong cuộc sống "tốc độ" ngày nay!
Áo em ngày nọ
Phai nhạt mấy màu
Âm vang thuở nào
Bước nhẹ tìm nhau
Tìm nhau
Xin cảm ơn hồn thơ Phạm Thiên Thư và những nốt nhạc tài hoa của Phạm Duy đã chắp cánh cho lời thơ trở thành huyền thoại, chạm vào trái tim thời tuổi trẻ của thế hệ chúng tôi.
Nguyện cầu Ông thanh thản bay về miền mây trắng.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)








