Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2026

Thương ơi vạn thuở.

Em tan trường về Hôm qua, hết một buổi sáng viết về những cảm xúc bâng khuâng khi nhớ về cái thuở bài thơ, bài hát Ngày xưa Hoàng Thị ra đời và nổi tiếng liền sau đó! Tui viết tràng giang đại hải về những ngày học lớp 12C trường Bùi Thị Xuân Đà Lạt, lứa tuổi học trò đẹp nhất ở một nơi chốn vô cùng thơ mộng, dù lúc đó mình cũng vẫn rất là "ngố", không như lứa tuổi lớp 12 thời nay, nhưng cũng đã tràn đầy xúc động về những hình ảnh quá đẹp trong bài thơ, bài hát ấy! Nhưng rồi, chiều nay tui đã xoá hết bài viết cũ đã lưu, chưa post đó. Không hiểu vì sao tui đã cất công viết rồi lại bỏ đi. Nhưng có một điều chắc chắn là tui không còn thích cái văn phong dài dòng kể lể của chính mình. Đôi khi con người ta cũng nên cô đọng những điều muốn nói như cô đọng cuộc đời mình, chắt lọc rồi cất đi.
Có điều mấy hôm nay trên mạng, mọi người đã nhắc nhở về tác giả Ngày xưa Hoàng Thị , Em lễ chùa này, Đưa em tìm động hoa vàng... rất nhiều, với niềm tiếc thương, yêu kính của những người thuộc thế hệ tuổi trẻ vào thời đó đã làm tui cũng bồi hồi, xốn xang nhớ về một thuở xa xưa ! Cũng những con đường bụi đỏ, cũng những dốc nở rộ hoa dã quỳ vàng rực, cũng sân trường Bùi Thị Xuân tháng mười hoa mimosa vàng thắm ngọt ngào...những yếu tố đã làm nên bài thơ sống động trong tâm hồn tuổi mười tám, đôi mươi tụi tui. Và rồi hình như ai cũng thấy như có hơi thở của mình, rung động đầu đời của mình trong bài thơ ấy. Cho nên, mấy hôm nay bao nhiêu kỷ niệm ùa về. Tràn đầy trong tâm khảm. Những hình ảnh thuở học trò bỗng hiện lên như những thước phim, rõ mồn một, xao xuyến tâm hồn tôi. Nó không phải là kỷ niệm riêng tư mà nó là một giai đoạn, một thời, một bức tranh của cuộc sống, trong đó có mình. Và một giai đoạn người ta đã có những cảm xúc êm đềm, nên thơ, mỏng mảnh, nhẹ nhàng như thế đó! Bỗng dưng tui thấy mình và thế hệ tuổi học trò của mình thiệt đủ đầy ý nghĩa vì đã được đón nhận những tác phẩm để đời của những tâm hồn đẹp, làm phong phú hơn giá trị quý báu của đời sống tinh thần, là những thứ tìm đâu thấy trong cuộc sống "tốc độ" ngày nay!
Áo em ngày nọ
Phai nhạt mấy màu
Âm vang thuở nào
Bước nhẹ tìm nhau
Tìm nhau
Xin cảm ơn hồn thơ Phạm Thiên Thư và những nốt nhạc tài hoa của Phạm Duy đã chắp cánh cho lời thơ trở thành huyền thoại, chạm vào trái tim thời tuổi trẻ của thế hệ chúng tôi.
Nguyện cầu Ông thanh thản bay về miền mây trắng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét