Thứ Năm, 20 tháng 8, 2026

Thiệt là nắng nóng!

Về nhà hơn tuần rồi nhưng vẫn chưa viết chữ nào. Hey, tui làm biếng, làm biếng suy nghĩ, làm biếng gõ, làm biếng đọc.v.v. vì trời nắng quá!
Bữa ở Dallas thấy nắng trưa cũng nóng nếu ra ngoài vườn, dù là vườn trước, vườn sau thì buổi trưa cũng ... ngán. Thế nhưng về đây thì thấy còn nắng hơn trên nớ một bậc! Con rễ nói trên nớ cao hơn, là phía North nên mát hơn, còn mình là South, gần đường xích đạo hơn chắc chắn phải nóng hơn xíu. Ờ, đúng rồi đó! Hôm rày nắng nóng, sáng đi bộ sớm, về là ở trong nhà. Nhìn trời nắng, nhất là lúc trưa, thương vườn cây, thương rau trái...
Hôm tui về nhìn mấy cây đậu bắp trái dài ngoằng, tụi lớn đâu có rảnh mà hái. Không có thời gian tuới nữa, sao đi quanh ngó thấy rau trái mà ghé mắt vô được. Mèn ơi, đi làm về ghé chợ mua rau củ... còn khoẻ hơn nhiều. Tụi nó kể hôm Mẹ gần về, tụi nó tranh thủ buổi chiều tối sau khi đi bộ, tranh thủ tưới xối xả cho vườn ướt đẫm luôn. Nhưng sau đó, khô vẫn hoàn khô. Hihi. Mùa nắng nóng mà, sao cây xanh tươi nổi! Tui bắt đầu vun xới mấy cây ớt và rau đay, rau quế, tía tô...Cây chanh vàng không hột đã bắt đầu tươi tỉnh trở lại, ra thêm nhiều cành lá non và vui nhất là khoảng 20 trái trĩu trên cành vẫn xanh tốt. Tui cũng chăm sóc bụi mía xanh tươi và lột những cọng lá mía úa vàng để thấy chúng vươn mình, có nhiều đốt mía màu đậm đà, mát mắt. Cứ từ từ thôi. Tui thường đợi mỗi khi chiều muộn, bắt đầu có những cơn gió mát xào xạc trên vườn cây và lay động lá mía, tui kéo ghế ra ngồi trên sân sau, tận hưởng chút không khí mát mẻ cuối ngày và thả hồn mình về âm thanh của khu vườn thời thơ ấu đã quá xa, quá xưa nhưng lại có đôi nét tương đồng gợi nhớ trong tui.
Mấy đứa cháu đã bắt đầu năm học mới. Lịch học ở trường, học võ, học bơi, học đàn...trong tuần đều kín thời gian. Còn thêm đi học Việt ngữ ở Trung tâm chùa Việt Nam mỗi sáng Chủ nhật gần hai tiếng nữa. Năm nay 2 anh em học cùng lớp, hôm Chủ nhật vừa rồi, tui và Mẹ chúng nó dẫn vô tận lớp. Tui cười và ghẹo thằng anh rằng hứa hẹn sẽ có những "pha" méc Mẹ về "hành trình học tập" của anh Hai trong lớp. Năm nay cháu tui đã lên high school, đệ nhị đẳng huyền đai Teakwondo, chiều cao vượt hẳn hai thằng rể tui. Học trò cấp 3 đi học sớm và về cũng sớm nên buổi xế trưa lúc này chúng nó đi học về nắng nóng thương lắm luôn.
Tuần này vẫn tiếp tục nắng nóng, nhiệt độ có ngày lên tới 100 độ F. Ráng né cái nắng ban trưa. Đi bộ từ buối sáng, lúc cháu ra xe bus và chiều muộn, ra phía vườn sau để hưởng hơi gió mát cuối ngày, nghe như hơi gió Nồm mát rượi ngày xưa.

Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2026

Nhận thức

Đọc cái tiêu đề nghe có vẻ "trí tuệ" dữ đa!
Nhưng không phải vậy đâu, rất chi là bình dân giáo dục, rất chi là đời thường! Chỉ là cái suy nghĩ vụn vặt, lủng cà lủng củng của bà già thôi!
Buổi sáng chống gậy đi bộ, leo mấy cái dốc, đi quanh được giáp vòng chân đồi. Loanh quanh cũng suýt soát 2 tiếng, ít thì cũng tiếng rưỡi, đủ để trì 21 biến Chú Đại Bi rồi cũng có đủ thời gian để suy nghĩ một chút về những cái khác trong cuộc sống đời thường ...Có khi là cảm nhận , ý thức về thời tiết. Ở đây, đôi khi một ngày có đủ cả thời tiết 4 mùa rõ rệt. Chắc là ba mùa thôi! Sáng sớm, tui leo dốc, đi bộ trong cái gió mát nhẹ nhàng, sảng khoái. Trưa, kéo dài tới 5, 6 giờ chiều, nhiệt độ như ngày Hè chói chang, nắng nóng. Rồi sau đó những ngọn gió nồm mát mẻ, nhẹ nhàng lướt qua, nhiệt độ dần dần hạ xuống, êm êm, mát mát như buổi đầu Thu... Vậy cho nên, tui đi bộ vào buổi sáng rất dễ chịu, thú vi. Tụi nhỏ sắm cho Mẹ một cặp gậy đi bộ thể thao của dân hiking leo dốc... Cây gậy nhẹ hều, tui rất thích.
Trưa nắng ngồi trong nhà, nhìn ra đường cảm giác khô, hanh và lặng gió.
Mùa Hè đang trôi qua. Tụi nhóc sắp hết khoá học hè, chuyển lịch học võ, học đàn và đi bơi cho phù hợp với thời khoá biểu năm học mới chính khoá ở Trường. Hôm kia mới hỏi bé gái cháu Ngoại cưng của tui, giữa tháng 8 back to school, bắt đầu vào năm học mới. Ngày tháng qua nhanh thật. Mấy tuần lên chơi với gia đình con út, chỉ cho nó nấu vài món ăn, kể cho nghe vài câu chuyện hồi xưa của Mẹ Cha, của mái gia đình và tuổi thơ của chúng nó. Nghe nó nói về công việc, về mục tiêu hướng tới, vẫn còn muốn học hỏi để không ngừng nâng cao kiến thức, về cái-sự-cầu-toàn của chúng nó... Ôm một cái. Và nhắc nó về quan niệm sống biết-đủ-là-đủ, đã trải qua cả cuộc đời của Cha Mẹ nó.
Viết vài suy nghĩ cho ngày mùa Hè. Những suy nghĩ rất giản đơn và bình dị. Đi qua những năm tháng vun vén yêu thương và cảm xúc. Giống như tui mới uống ngụm trà tía tô nóng ấm áp, đậm đà. Gói trà tía tô tui tự làm hôm trước mà con gái lớn nhắc Mẹ đem theo để uống vì đã quen hương vị. Đó cũng là cái sự " biết đủ " của tuổi già.

Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2026

Chói chang và mát rựơi

Trưa.
Tui ngồi trong nhà nhìn ra ngoài đường qua cửa kính.
Sân trước cỏ xanh mướt nhờ có hẹ thống tưới tự động mỗi buổi sáng sớm và vợ chồng con út rải phân cho cỏ cuối tuần vừa qua. Nhưng ngoài đường nắng chói chang. Xe Fedex đi qua từ từ và dừng lại giao hàng nhà đối diện. Phía xéo bên kia đường vãn có người đang cắt cỏ sân trước. Ngó lên bầu trời cao, xanh, không một gợn mây.
Pool and play ground
Nắng.
Sáng nay hai mẹ con ngồi cà phê và nói chuyện chơi xíu trước lúc nó đi làm và sau khi tui đi bộ gần 2 tiếng, mới về, nói tháng Bảy là tháng cao điểm nắng nóng ở đây. Nó mè nheo. Tui bảo ở Canada lạnh cũng than, qua đây nắng nóng cũng than. Bây thiệt là...Haha! Mà tụi trẻ bây giờ yêu cầu cao, không giống thế hệ tụi mình hồi xưa, không quản nhọc nhằn, đơn giản và dễ chịu. Giờ trong nhà, nhiệt độ điều hoà của tụi nó, tui vẫn phải mặc thêm cái áo len mỏng mỏng. Đi chợ, siêu thị, Walmart, Costco.v.v. tui cũng mặc áo khoác dài tay vì vô đó tui mặc đồ bình thường là bị lạnh. Chúng nó đi làm cũng rứa! Ngồi ở trong xe cũng có nắng nóng chi mô nà! Vô chỗ làm thì cũng mát rượi! Có chạy xe đạp, xe máy như mình hồi xưa mới bị mồ hôi ướt dàm lưng áo. (Tui lại nhớ kỷ niệm hồi xưa dạy lớp 11 ở Nguyễn Đình Chiẻu Mỹ Tho, vì khối 11 học buổi chiều nên tui đạp xe từ nhà ở đường Giồng Dứa cũng khoảng hơn 20 phút, giữa trưa tới nơi áo dài xoa Đức của tui ướt đẫm mồ hôi dính vô lưng, báo hại tui lên lớp giảng bài cứ đứng né né xoay lưng vô bảng đen, lúc viết bảng cũng cứ né né làm cho lớp 11C6 trật tự một cách khác thường, nhìn Cô thông cảm. Nhớ lại thương gì đâu!...)
Nhân nói tới đây, tui nhớ hôm qua đọc một bài trên mạng nói về thế hệ sinh từ 1950-1979 là "thế hệ vàng mười". Đó là những người sống kết nối giữa 2 thế kỷ, giữa truyền thống và hiện đại, hưởng những trò chơi dân gian thời thơ ấu và được tiếp cận sự tiến bộ nhảy vọt vượt bực của cuộc sống hiện đại và internet vân vân và vân vân... Đó là thế hệ X. Họ được lãnh hội cả một nền giáo dục tuyệt vời và sự dạy bảo chu đáo của gia đình, từ các bậc phụ huynh...Họ có cả một tuổi thơ ắp đầy sự hồn nhiên trong trẻo, có cả một trời kỷ niệm của sự lãng mạn êm đềm trong tình yêu tuổi học trò.v.v.. mà những thế hệ sau Y, Z, Alpha, Beta gì gì đó không thể nào có được khi mà nhịp sống được tính bằng tốc độ âm thanh, ánh sáng. Hey, tui đọc và cảm thấy thú vị theo với từng ý tưởng của tác giả. Đúng thiệt!
Cũng hôm qua, tui đi bộ về, ngang qua khu hồ bơi và play ground gần nhà, cách chưa đầy 10 phút đi bộ. Tui vô ngồi chơi một lát. Tận hưởng không gian thoáng đãng, mát mẻ, yên tĩnh... Hồ nước trong xanh. Nhiều ghế nằm nghỉ, phơi nắng sau những giờ phút bơi lội, ngâm mình trong hồ nước. Nhiều chiếc dù che trên những bộ bàn ghế dành cho các nhóm hoặc gia đình thưởng thức BBQ nướng trong những chiếc lò than lớn, nhỏ rải rác trong khuôn viên. Khu Spa, khu vui chơi của trẻ em...rộng rãi, sạch sẽ. Tui đã đến vài lần nhưng lúc nào cũng đông người nên khó để chụp tấm hình vì sự riêng tư. Bữa nay đi sớm và lại giữa tuần nên vắng và tui tha hồ relax, tha hồ chụp mọi góc của khuôn viên. Và, cũng tha hồ thả rong suy nghĩ...Nhìn khu vui chơi trẻ em, tui mơ ước con út sớm có cháu bé để bà Ngoại được cùng vui đùa với cháu nơi này.
Trưa hôm nay trời vẫn nắng chang chang, nhưng có gió nên hình như nhiệt độ thấp hơn hôm qua một chút. Tui nhìn ra ngoài qua khung cửa kính, màu cỏ xanh mát rượi với những suy nghĩ miên man, êm tĩnh, dịu dàng. Cứ vậy đi! Dẫu có chói chang một xíu gam màu mát mắt với làn gió thoảng qua cũng giúp cho tâm hồn con người ta nhẹ nhàng biét mấy! Phải không?

Thứ Ba, 21 tháng 7, 2026

Thấu hiểu bản thân

Tui ngồi trước bàn phím
Tui đi quanh sân nhà
Tui đi bộ, leo qua con dốc, vài con dốc...
Tui cứ nghĩ hoài trong đầu: Điều mình thích nhứt là gì? Và tui cứ loanh quanh với câu hỏi đó.
Tui hiểu, tâm hồn của người già bắt đầu già lắm luôn! Bắt đầu có những cái-tự-hỏi rất là lộn xộn. Rất lẩm cẩm và rất khó chịu.
Hôm nay trời bắt đầu nắng hơn mấy ngày qua. Hơn nửa tuần qua trời rất mát. Gió trên đường mơn man, dịu dàng. Dù tui luôn đội nón nhưng gió vẫn len lỏi xáo trộn những sợi tóc bạc bay bay trước trán. Gió mát. Khung cảnh yên ả và không gian trong trẻo làm cho tui miên man nghĩ tới bao điều đã cũ. Có mấy lúc ngang qua hàng cây tường vy bên hông những dãy nhà, bờ tường, trên đường...chim ríu rít hót rồi chao lượn trước mặt. Tui lấy điện thoại trong túi ra ghi lại âm thanh véo von ấy.
Chiều hôm qua tui gọi về cháu Ngoại. Nghe cái giọng líu lo của cháu gái, thương quá chừng thương. Nó nói với Dì nó bằng tiếng Anh nhưng khi nói với Bà thì giọng lai Huế rặt tiếng Việt làm cho cả đêm tui nhớ tụi nó không ngủ được. Đúng là con cái lớn lên, mỗi đứa có cuộc sống riêng, công việc riêng, mái ấm riêng. Mình đâu có làm như "người chỉ huy" chúng nó thời thơ bé, biểu phải thế này, phải thế kia như kiểu con cái có nhà cửa ở gần nhau cho mình đi qua đi lại với chúng nó dễ dàng, theo văn hoá gia tộc như ở VN các thế hệ xưa. Tui thường cười một mình sau khi những ý nghĩ như thế vừa chợt đến. Vì đó chỉ là những ý tưởng rất xa vời, rất cũ kỹ...còn sót lại. Đó là những nét ký ức từ tuổi thơ tui khi về bên Ngoại. Hình ảnh xưa nhà Ngoại tui và các khu vườn, các căn nhà của các Cậu tui không xa nơi ấy, Vào những năm 50,60 của thế kỷ trước, gia tộc quây quần!
Tui lại nhớ tới tuổi thơ của các con và những năm tháng ắp đầy kỷ niệm. Nhưng mà tui cũng hiểu quy luật dòng chảy của cuộc đời, thời thơ bé đi qua để trưởng thành và thế hệ chúng ta cũng sẽ già đi. Nghĩ tới đây tui lại nhớ tới ngôi sao bóng đá Messi với hình ảnh cậu bé ngồi trong thau nước của một buổi Messi đi thiện nguyện vào tuổi hai mươi. Đứa bé ấy giờ là cầu thủ trẻ 19 tuổi, thành viên trong đội bóng Tây Ban Nha, đối thủ và đã chiến thắng đội Argentina của Messi. Tre già măng mọc. Và thật xúc động trước cái ôm của hai nhân vật ấy khi tiếng còi cuộc tranh tài chấm dứt.
Tui lan man xíu trong suy nghĩ nhưng tui cũng đã hiẻu được tui đang thích cái gì, khám phá được bản thân: Người già quá ư lẩn thẩn, tào lao và thích nhớ về kỷ niêm

Thứ Năm, 9 tháng 7, 2026

Sáng mùa Hè

Dallas mùa Hè cũng nắng nóng nhưng có vẻ hơi mát mẻ hơn Houston xíu.
Hôm Quốc khánh, birthday 250 của nước Mỹ, tụi nhỏ về nghỉ lễ với gia đình rồi đón Mẹ lên Dallas chơi. Mấy nhóc đang bận học Hè, chưa đi chơi được. Tui lên đây mấy hôm cứ nhớ giờ giấc sinh hoạt của chúng nó, lại nghĩ tới khoảnh vườn nhỏ mùa nắng nóng mà chúng nó luôn bận rộn, chắc không có thời gian tưới cây. Mới lên đây mấy ngày đã thấy nhớ các cháu'
Ở đây cả ngày tui rảnh rang, ôm cái máy tính một hồi rồi đi quanh nhà. Rồi ra sân sau ngồi chơi, ngó trời mây cây cỏ. Trong nhà mát lạnh, tui cũng không thích lắm, bèn ra sân để đón gió mang hơi nóng ấm áp, dễ chịu hơn.
Buổi sáng, tui thích dậy từ sớm, tận hưởng không khí mát mẻ thoáng đãng một hồi rồi bắt đầu đi bộ. Hôm nay tui muốn đi bộ quanh một vòng dưới chân đồi. Nhưng không giáp vòng được vì có vẻ như nắng đã lên.
Người già thường hay lẩm cẩm. Tui cũng có vẻ đang lẩm cẩm khi đang đi, muốn dừng lại bên đường chụp mấy tấm hình mà có khi nhìn lại, phải một hồi lâu mới nhớ là ở chỗ nào.
Mùa Hè, ở đây không có hoa phượng đỏ thắm mùa thi, quanh con đường tui qua, chỉ có dã quỳ.

Thứ Ba, 30 tháng 6, 2026

Nắng và hoa tháng Sáu

Chủ nhật, đi chùa về lúc hơn bốn giờ chiều, trời vẫn còn nắng rất gay gắt. Mùa này nắng nóng và tối rất chậm. Có hôm chín giờ vẫn còn sáng choang, người ta vẫn còn đi bộ trên đường vì lúc này gió rất mát.
Chiều muộn sẫm tối, tui ngồi ngoài sân. Bỗng dưng nhớ hơi gió nồm ở quê nhà. Những ngọn gió nồm mát rượi vào những trưa hoặc tối mùa Hè của những ngày xa xưa thơ bé. Tui ngó bầu trời bầu trời vì nghe tiếng drone quen thuộc của Amazone giao hàng cách nhà bên cạnh. Mèn, thời đại khoa học tiến bộ dữ! Rồi tui cúi xuống, tẩn mẩn lột mấy cây sả vừa cắt hồi chiều sẽ xay để dùng từ từ và dành cho con út một ít dịp July 4th về thăm gia đình. Tui nghe lá cây lao xao và hơi gió nồm mát rượi. Thỉnh thoảng vẫn có những ngọn gió nồm như thế nhưng mình không để ý nên quên đi cảm giác tận hưởng phút giây thú vị. Mùa Hè bên này nắng nhiều hơn những cơn mưa rào. Và nếu có mưa cả ngày hoặc trời nhiều mây xám là do ảnh hưởng mưa bão từ đâu đó. Cũng có năm, bão rớt vô Houston làm gãy nhánh cây hông giòn trĩu nặng gần trăm trái của tui.
Hôm rày nắng nên tui dậy đi bộ từ sáng sớm. Ngoài đường lúc nào cũng có những người đi bộ từ sáng sớm vì ngại cái nắng gay gắt sau khi mặt trời lên cao.
Dù trời nắng nhưng xứ sở này vẫn có những loài hoa rực rỡ. Tui thích những bóng cây này toả mát trên đường đi, trong vườn sau hoặc lối vào trước những khu nhà.
Hoa đủ màu sắc, nở từng chùm, mềm mại và thoảng hương thơm nhè nhẹ. Tui không biết tên tiếng Anh người ta gọi là gì, có bạn gọi là hoa tường vi như bên nhà. Nhưng thôi kệ, gọi là chi cũng được, miễn hoa vẫn rực rỡ mà dịu dàng đằm thắm xuất hiện giữa những ngày Hè để đem lại cho con người ta cảm giác mát mẻ xíu là quý lắm rồi!

Thứ Tư, 17 tháng 6, 2026

Mùa World cup - Vườn xanh


(Anh tren net) Mùa bóng đá thế giới. Ba nước khu vực Bắc Mỹ đăng cai trong một giai đoạn nhiều sự việc diễn ra càng làm cho không khí càng thêm vô cùng sôi động. Đủ thứ rộn ràng...
Tui chợt nhớ những mùa bóng đá thế giới từ khi mình biết chút chút về trò chơi này để không ngạc nhiên khi thấy tại sao có nhiều người hâm mộ rứa! Thật ra cũng chưa hiểu gì cho đến khi ra trường đi dạy. Thấy các Thầy và các đồng nghiệp trang lứa bàn về bóng đá, coi trên ti vi mùa World cup, rộn ràng rồi rần rần trong khu giáo viên ở tập thể trong trường. Sau này, khi đã lập gia đình, cùng coi chung với ông nhà tui mỗi mùa bóng đá, hiểu hơn, hồi hộp hơn với trái bóng lăn trên sân, với cảm giác tiếc nuối hụt hẫng hay vỡ oà cảm xúc khi trái bóng được tung vào lưới! Mèn, cũng có cả một thanh xuân vui buồn theo cầu thủ và trái bóng lăn trên sân.
Giờ tui đang ở trên đất nước diễn ra những trận tranh tài trực tiếp. Mà hình như chỉ có đài Fox USA free truyền trực tiếp các trận có Mỹ đấu trên sân. Tui cũng không còn trẻ để hăng hái, hào hứng, hăm hở theo dõi nhiều trận đấu. Tui chỉ coi tivi chút phần khai mạc của cả 3 nước Canada, Mexico và USA. Mỗi nơi đều có sự hoành tráng và sắc thái riêng. Rồi tuỳ ngẫu hứng và thời gian, coi vài trận phát lại mấy bàn thắng. Hôm qua tui khoái tinh thần của các bạn trẻ Nhật bản khi họ dọn dẹp khán đài Dallas sau trận đấu. Thiệt dễ thương! Dọn dẹp sạch sẽ rác rưới mà những khán giả vứt lại... Thật đáng trân trọng tinh thần Nhật Bản!
Khi tuổi tác không còn tìm thấy niềm vui trên màn hình mùa bóng đá thế giới tranh cúp vô địch, tui thấy dễ chịu hơn khi trò chuyện với cây trái trong vườn.
Hôm rày trời mát mẻ dễ chịu. thỉnh thoảng có những cơn mưa nhẹ nên vườn cây lên xanh tốt. Một màu cỏ tươi mát, ngọt ngào. Tui thích đi quanh khoảnh vườn, ghé mắt vô cây này, cây kia dặn dò, năn nỉ, khích lệ ( cũng có thể hiểu như là dụ khị ). Ví như thấy hoa cái cây bầu mới ra, tui liền nói: Cám ơn con, cây bầu cho Bà Ngoại thêm vài bông nữa, mai mốt tạnh ráo, Bà bỏ thêm phân là bã đậu nành cho nhe! Hihi. Hoặc thấy bụi mía cam rượu hồi đầu chỉ có ba chồi thôi mà giờ thành một bụi hơn mười chồi, hứa hẹn thành hơn mười cây sẽ vươn cao làm tui hào hứng vui vẻ cảm ơn chúng nó. Đây là cây mía hôm tui đi chợ H'Mart của Hàn quốc, thấy bán nguyên cây, tui mua về để dành nấu nước bí đao cho tụi nhỏ ( nấu với bí đao tui trồng để già, xắt phơi khô, táo tàu nhà hái phơi khô, lá dứa, rễ cây ngò rí và trái La hán quả mua ở chợ Hồng Kông...) Trước nay tui thường mua bịch nguyên liệu nấu nước mát nhập từ VN qua là đồ đã sấy khô: vài cọng rễ tranh, nhúm bí đao , vài khúc mía lau..v.v.. Tất cả đều đã sấy khô, giống như bịch nguyên liệu nấu chè dưỡng nhan vậy đó. Khoảng 8-9 đồng. Đồ nấu nước mát rẻ hơn xíu. Nhưng từ khi tui trồng bí đao rất nhiều trái. Ăn không hết, có tặng bạn bè và để già nổi phấn ngoài da trái bí, hái vô cất, cả năm sau nấu ăn vẫn ngon, vẫn có mùi thơm như mùi lá dứa, nhất là loại bí tròn tròn. Loại bí dài thì đôi khi cắt ra bên trong bị xốp. Mùa này tui đã có bí mới để ăn và đã có tặng cho vài người bạn. Nhưng bí cũ năm ngoái vẫn còn. Tui không nấu nước bí đao tươi. Vì có vài lần nấu xong không có mùi thơm đặc trưng mà lại giống nước canh bí đao nên cuối cùng không ai uống, phải tưới lại cho cây ! Vậy nên tui thường xắt lát mỏng phơi khô trong những ngày nắng, chỉ 3 ngày nắng liên tục là khô rang, dòn dã. Hihi.
Nấu nước bí đao bằng mía lau sấy khô nhập từ VN qua luôn có kèm với đường phèn. Chè dưỡng nhan cũng vậy, có sẵn luôn gói đường phèn trong bịch. Nhưng tui không thích cho đường vô nên thường ấp ủ có mía tươi để nấu ( dù đường phèn ở VN chắc cũng từ mía ép ra. ) Có dạo đến nhà chị bạn người Huế có trồng bụi mía, tui định là dặn chị để dành cho cái đọt tui trồng. Nhưng rồi qua mùa lạnh, tui quên ghé, lại nghĩ chắc chị đã thu hoạch, bỏ rồi. Nên thôi. Tình cờ hôm đi chợ với con gái, thấy bán mía nguyên cây, mà lại là mía màu đỏ sẫm, thân mập, lóng hơi nhặt, tui thấy giống mía cam rượu như hồi xưa bên nhà người ta dựng trên xe ba gác đạp quanh phố bán... Tui thích quá nên mua liền, giá 7 đồng và hơi cồng kềnh nhưng tui thích lắm. Ra xe, tui bẻ làm 2 để vô cốp sau cho vừa. Đôi khi ở chợ HEB cũng có bán mía nhưng loại như mía lau, đã chặt ra từng khúc chừng 50cm, nhìn lóng đao lại có vẻ cứng, tui không thích và giá cũng không rẻ nữa. Haha.
Hôm đó về nhà tui chặt cái đọt ra, để bên ngoài vài hôm rồi xới đất sau vườn ủ xuống. Còn mía tui chẻ ra bỏ trong từng ziplock đem bỏ frozen. Tui cũng róc một mớ, tiện nhỏ từng miếng như mía ghim bên quê nhà, giới thiệu và tập cho các cháu ăn, biết cách ăn và hít qua răng để tận hưởng cái thú được ăn mía. Bé gái tui rất thích, nhất là được sự hưởng ứng nhiệt tình từ Ba của nó. Còn thằng cháu trai thì chỉ biết tham gia thôi, không hào hứng lắm!
Rồi khi cây mía lên mầm vào mùa Xuân, mỗi ngày tui ra thầm thì khích lệ. Mấy tuần tui đi Dallas chơi cũng gọi về nhắc cháu gái ra tưới cho mầm mía. May quá, những ngày ấy có mưa nên cháu lỡ quên cũng không sao. Và hôm nay, mía sắp vươn thành bụi lớn.
Sáng nay lúc chưa mưa, tui đi bộ về rồi lại rảo bước quanh vườn. Đúng là mỗi chặng đời, con người ta có những niềm vui khác nhau, có những cảm nhận thú vị trong cuộc đời khác nhau. Không còn là những hào hứng, đam mê cuồng nhiệt thời tuổi trẻ. Mọi thứ trở nên nhẹ nhàng, chừng mực, đằm thắm hơn cũng như trái tim ngày càng bao dung độ lượng. Mà có phải thế không? Hay chỉ là một thái độ sống ẩn mình cho yên tịnh.