Thứ Bảy, 30 tháng 5, 2026

Hè sang


(Ảnh mượn trên mạng)
Vừa qua mấy ngày mưa. Cây cối xanh um, mướt rượt ( và muỗi cũng rất nhiều, hihi ). Tâm trạng con người ẩm ương như tui cũng qua mấy hồi lăn tăn, bồi hồi cảm xúc. Đó là những hình ảnh từ các trường bế giảng năm học ở VN tưng bừng trên mạng, gợi cho tui nhớ lại những ngày cuối năm học, chuẩn bị mùa thi, và những nỗi buồn khi chia tay trường xưa, lớp cũ của học trò.
Ở đây, tụi nhỏ cũng đang bắt đầu nghỉ Hè. Từ tuần trước, các bạn nhỏ đã có những họat động văn nghệ, và các buổi lễ phát thưởng hay những hoạt động ngoại khoá, vui chơi dã ngoại v.v.Mấy năm trước, tui tham gia một cách hăng hái. Nhưng nay tui làm biếng đi dự những buổi lễ lạc. Tui ngồi lâu gò bó quá, tui mỏi. Hihi... Thế nhưng hôm qua là ngày tụi nó về sớm sau buổi học cuối năm ở lớp, tui bỗng bồi hồi cảm xúc thay cho tụi nó! Thằng lớn nghỉ hè này xong, lên high school. Cấp 3 ở đây học 4 năm, 8-12. Từ giã một cấp lớp, từ giã mái trường mấy năm chung học với bạn bè, cùng Thầy Cô quen thuộc, không còn đi chung chuyến school bus với bạn cùng cấp lớp cấp 2, tui nghĩ chắc cũng có ít nhiều cảm xúc bâng khuâng. Đó là tui suy ra từ bản thân mình ở thuở xa xưa ngoài Huế, rồi thấy qua học trò mình ở lứa tuổi mới lớn trong ngôi trường tui đã dạy học suốt mấy chục năm. Thậm chí, là người dạy, vẫn ở lại dưới ngôi trường cũ nhưng tạm biệt một lứa học trò như đàn chim tung cánh, tui cũng bồi hồi, xôn xao nỗi niềm xúc động. Cũng có khi, học trò ôm Cô từ giã làm cho Cô cũng khóc theo chúng nó. Hôm qua thằng cháu về sớm . Chào Bà rồi vào phòng. Hơi im lặng, trầm lắng hơn tí xíu (Đó là do tui cảm nhận chăng!). Buổi chiều nó đi bơi. Sáng nay đi học võ. Vẫn theo lịch bình thường và tui thấy hình như chúng nó không ướt át giống mình hồi xưa, cũng không ảnh hưởng chi về cảm xúc. Rồi tuần sau, chúng lại bắt đầu theo lớp học Hè của Trung tâm.

(Ảnh mượn trên mạng)
Bé gái vẫn còn học cấp 1 trong ngôi trường đang học năm nay. Nhưng con gái nên cũng có đôi chút khác thằng anh nó. Trưa nó cũng về sớm. Tui hỏi ngày học cuối năm con chào Cô giáo và bạn Linh chưa? Linh là bé gái rất thân của cháu tui, cũng Vietnamese. Nó bảo con nói rồi. Con có cảm động khi nghỉ Hè không gặp bạn không? Nó hỏi cảm động là gì? Tui nói đại là feeling đó! Nó nhìn tui bằng đôi mắt có thoáng xa xăm (hihi, tui tưởng tượng) rồi đưa tay có khoảng cách giữa ngón cái và ngón trỏ chừng 2 phân: Có, một chút! Haha, tui có đồng minh rồi. Hay cũng có thể là hậu duệ. Tui bèn kể cho nó nghe rằng hồi xưa Mom của con học Mẫu giáo, lớp Lá, giống Pre School của con. Bà Ngoại dự Lễ Bế giảng năm học của Mom (may quá, nó đang cảm xúc và lắng nghe, quên hỏi tui " Lễ bế giảng" là gì?), Bà đã cảm động lắm khi nghe bài hát này:
Tạm biệt búp bê xinh xinh
Tạm biệt gấu Misa nhé
Mai tôi vào lớp Một rồi
Nhớ lắm! Quên sao được
Trường mầm Non thân yêu!
Mà tui cảm động thiệt. Trưa nay tui ngồi một mình, tự hát lên và cũng rưng rưng, xao xuyến.
Mùa Hè, mùa nắng nóng, khô hạn. Nhưng bước vào mùa khô hạn ấy, tâm hồn những người gắn bó với nghề dạy học như tui và bạn bè tui luôn ướt nhẹp trước những trận mưa rào.
Có lẽ cuộc đời đáng yêu là nhờ có những phút giây như thế!

Thứ Ba, 26 tháng 5, 2026

Những con đường cũ

Tự nhiên lúc này hay nhớ về những chuyện xa xưa, những nơi chốn cũ, những con người thuộc về quá khứ. Nhớ trong mỗi lúc ngồi ngoài vườn, đứng trong hiên nhà, cả những khi chưa ngủ được và đôi lúc ở trong giấc mơ chợt thức giấc.
Đó là mấy hôm mưa vừa tạnh, nắng hửng lên, bèn đi lấy chổi quét nước mưa đọng trên sân. Vừa quét vừa nhớ thuở ấu thơ, xếp những chiếc thuyền giấy nhỏ để thả trôi bềnh bồng theo những vũng nước đọng trong trong sân trường, đợi Ba hay anh đến đón về. Xưa, đi học là tự đi bộ với bạn bè, chỉ có những hôm mưa gió bất thường thì mới có người tới dắt về. Mấy buổi sáng đi bộ, hơn tiếng đi quanh khắp các con đường lớn, đường nhỏ trong các khu nhà mới, bỗng dưng nhớ những con đường đã đi qua thời tuổi trẻ. Cảnh và hình ảnh trong ký ức không liên quan nhưng lại nhớ ở những nơi chốn ấy có những con người ấy và những câu chuyện ở đó. Nhớ rõ mồn một, như những thước phim hiện ra. Đó không chỉ là kỷ niệm, mà là ký ức của những giai đoạn trong cuộc đời. Có những con đường giữa Sài Gòn trưa nắng, con đường từ Văn Khoa về Lý Trần Quán hay từ Sư Phạm về Trần Bình Trọng, Nguyễn Biểu. Có những con đường từ Nguyễn Biểu qua bên Trần Quang Diệu ( mà hôm trước có người tình cờ nhắc tới Chùa Kim Cương ). Tui nhớ cả những chặng đường dốc cầu Trương Minh Giảng một thời đạp xe đi học và cả những lần ngồi sau xe đạp được chở ra bến xe về Mỹ Tho đi dạy, phải xuống xe để người đạp nhẹ hơn bởi dốc cầu. Nhớ khoảng đường qua Đắc Lộ buổi tối chia tay với sự ra đi lặng lẽ của một thời khốn khó, không dám hẹn ngày về. Nhớ khúc đường Đoàn Thị Điểm nhiều lá đổ mùa đông xào xạc, những lần đạp xe ngày cuối tuần ngang qua mà có dịp Dz Vân nhìn thấy, viết thư cho tui : thấy M đạp xe qua khúc đường, lặng lẽ và cô độc...Tui nhớ luôn tờ thư, lời thư bạn viết cho tui.
Nhiều con đường, nhiều câu chuyện, nhiều ký ức của những giai đoạn tràn đầy cảm xúc. Đôi khi bất chợt nhớ lại chút xíu thôi mà nó cũng làm cho tâm hồn tui bỗng dưng mềm nhũn.

Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2026

Thương ơi vạn thuở.

Em tan trường về...
Hôm qua, hết một buổi sáng viết về những cảm xúc bâng khuâng khi nhớ về cái thuở bài thơ, bài hát Ngày xưa Hoàng Thị ra đời và nổi tiếng liền sau đó! Tui viết tràng giang đại hải về những ngày học lớp 12C trường Bùi Thị Xuân Đà Lạt, lứa tuổi học trò đẹp nhất ở một nơi chốn vô cùng thơ mộng, dù lúc đó mình cũng vẫn rất là "ngố", không như lứa tuổi lớp 12 thời nay, nhưng cũng đã tràn đầy xúc động về những hình ảnh quá đẹp trong bài thơ, bài hát ấy! Nhưng rồi, chiều nay tui đã xoá hết bài viết cũ đã lưu, chưa post đó. Không hiểu vì sao tui đã cất công viết rồi lại bỏ đi. Nhưng có một điều chắc chắn là tui không còn thích cái văn phong dài dòng kể lể của chính mình. Đôi khi con người ta cũng nên cô đọng những điều muốn nói như cô đọng cuộc đời mình, chắt lọc rồi cất đi.
Có điều mấy hôm nay trên mạng, mọi người đã nhắc nhở về tác giả Ngày xưa Hoàng Thị , Em lễ chùa này, Đưa em tìm động hoa vàng... rất nhiều, với niềm tiếc thương, yêu kính của những người thuộc thế hệ tuổi trẻ vào thời đó đã làm tui cũng bồi hồi, xốn xang nhớ về một thuở xa xưa ! Cũng những con đường bụi đỏ, cũng những dốc nở rộ hoa dã quỳ vàng rực, cũng sân trường Bùi Thị Xuân tháng mười hoa mimosa vàng thắm ngọt ngào...những yếu tố đã làm nên bài thơ sống động trong tâm hồn tuổi mười tám, đôi mươi tụi tui. Và rồi hình như ai cũng thấy như có hơi thở của mình, rung động đầu đời của mình trong bài thơ ấy. Cho nên, mấy hôm nay bao nhiêu kỷ niệm ùa về. Tràn đầy trong tâm khảm. Những hình ảnh thuở học trò bỗng hiện lên như những thước phim, rõ mồn một, xao xuyến tâm hồn tôi. Nó không phải là kỷ niệm riêng tư mà nó là một giai đoạn, một thời, một bức tranh của cuộc sống, trong đó có mình. Và một giai đoạn người ta đã có những cảm xúc êm đềm, nên thơ, mỏng mảnh, nhẹ nhàng như thế đó! Bỗng dưng tui thấy mình và thế hệ tuổi học trò của mình thiệt đủ đầy ý nghĩa vì đã được đón nhận những tác phẩm để đời của những tâm hồn đẹp, làm phong phú hơn giá trị quý báu của đời sống tinh thần, là những thứ tìm đâu thấy trong cuộc sống "tốc độ" ngày nay!
Áo em ngày nọ
Phai nhạt mấy màu
Âm vang thuở nào
Bước nhẹ tìm nhau
Tìm nhau
Xin cảm ơn hồn thơ Phạm Thiên Thư và những nốt nhạc tài hoa của Phạm Duy đã chắp cánh cho lời thơ trở thành huyền thoại, chạm vào trái tim thời tuổi trẻ của thế hệ chúng tôi.
Nguyện cầu Ông thanh thản bay về miền mây trắng.

Thứ Năm, 30 tháng 4, 2026

Lăn tăn

Tui ngồi trước máy tính. Hơi lâu xíu. Đó là chưa kể có ý định viết gì đó, từ lúc còn nằm trên giường, vừa thức dậy.(br) Hôm kia, chiều muộn trời rất mát. Gió như mang theo hơi nước như những cơn gió từ hồi xưa ở Mỹ Tho như có vị mặn từ nước biển... Tui ra làm vườn một cách hăng say. Nói là làm vườn nhưng chủ yếu là vò rổ bông cải khô để lấy hạt giống. Tui cũng sàn, sảy dầng (Huệ tui gọi là dừng). Một hồi xong mấy rổ bông và cành cải khô, lấy gần đầy cúp hạt. Tui lại lia mắt nhìn đám bông ngò rí đã chín tới, một số bắt đầu khô. Tui mò tới cắt để giải toả cho mấy cụm hoa lay ơn có nắng mà vươn mình ra hoa cho đẹp... Lúi húi làm quên trời tối vì có hệ thống đèn quanh nhà, nhất là ở sân sau.
Đêm ngủ ngon một giấc rất sâu. Và hôm sau hơi bị ê mình mẩy. Vậy là đúng rồi. Giờ mới nghĩ ra!
Nhưng mà lạ một điều là tui có lăn tăn với những việc vớ vẩn của người già thì mới thấy vui và sảng khoái. Cũng như không biết có ai trong bạn bè còn nhớ mình để đọc những dòng này không, nhưng lâu chưa viết gì thì thấy như có gì thiếu thiếu.
Ghi vội vài ý nghĩ, kể lại vài việc lăn tăn rồi đi bộ. Ngày cuối tháng tư. Ba mươi tháng tư.

Thứ Tư, 22 tháng 4, 2026

Biết ơn

Hôm qua đi khám sức khoẻ định kỳ. Khi viết tên và ngày tháng năm sinh lên danh sách rồi ngồi đợi, cô nhân viên nhìn rồi nói Cô viết chữ đẹp quá! Tui cười, bẽn lẽn như đứa học trò. Không phải lần đầu được mấy người trẻ khen chữ đẹp. Hồi qua Canada, đi chùa với con út, viết danh sách cầu an, cầu siêu nhân dịp cúng dường Chùa Hải Hội ở Winnipeg thỉnh tượng Phật về Chùa mới. Mấy vị Phật tử trong Đạo tràng, lạ hoắt, nhìn tờ giấy tui viết rồi khen chữ viết đẹp. Tui mắc cỡ, nhìn con út cười. (br) Mới tháng trưóc, đi khám răng, cô nhân viên y tế đưa giấy viết tên, chữ ký.v.v. cũng ngó tui, cười rồi khen chữ Cô đẹp quá, sắc nét, cứng cáp... Tui cũng cười lại và ngại ngùng nói chắc tại Cô già mà viết chưa run tay nên còn rõ, dễ đọc. Cảm ơn con đã khen.(br)
( Hinh tren internet) Bỗng dưng hôm nay nhớ mấy lời khen. Rồi nhìn trời mưa ngoài sân qua cửa kính trong phòng. Và cười một mình. Bởi vì tui nhớ lại chữ viết của tui thiệt là "biến hoá" theo thời gian, tuổi đời và nhận thức.Lòng bồi hồi nhớ ơn Cha Mẹ đã cho mình ăn học, biết chữ nghĩa và có kiến thức với đời. Mà đời thì bao la, muôn trùng vạn dặm những điều mình phải học, phải biết tiếp nhận vô cái óc nhỏ bé và tâm hồn hạn hẹp của mình. Phước đức Tổ tiên, Ông Bà, Cha Mẹ bao đời tích cóp để cho thế hệ cháu con được nhờ. Tui nhớ ơn Thầy Cô từ thuở ấu thơ cầm tay viết chữ, cho đến trưởng thành tiếp nhận những lời hay ý đẹp, triết lý cuộc đời và muôn vàn kiến thức (mà tui chỉ hiểu được ít thôi, vì trí thông minh hạn hẹp!). Tui biết ơn các anh chị tui và các bậc đàn anh đã chỉ dạy cũng như tui âm thầm ngưỡng mộ rồi...bắt chước.Tui cảm ơn từng lứa bạn bè từ khi ngồi trên ghế nhà trường của thời thơ ấu đến lớn khôn, rồi ra đời, bên nhau trong nghề nghiệp, bên nhau trong cuộc sống.(br) Nói ngắn gọn dễ hiểu trong một khía cạnh thôi, ví dụ như chữ viết, tui có thể thấy bạn mình viết chữ đẹp rồi ngưỡng mộ, mong muốn mình cũng viết được như thế và cố gắng. Thế là noi gương bạn, tui âm thầm luyện tập . Đến một ngày, chữ mình không như gà bới mà tròn trịa, rõ ràng, ưng ý. Có một điều là tui không cố gắng được cái môn viết chữ Hán, chữ Nôm. Ngưỡng mộ các bạn tui tràn trề nhưng không thể nào viết cho tròn nét được. Bây giờ tuổi U 80, vẫn bó tay với cái sự này! Hihi.(br)
(hinh tren Internet) Bữa nay trời mưa. Mát mẽ. Tâm hồn cũng dễ đem đến cho tui những cảm xúc nhẹ nhàng.(br)

Thứ Ba, 14 tháng 4, 2026

Thời gian

Thiệt là...
Tui cứ thấy thời gian trôi qua. Cứ trôi qua. Chưa kịp làm gì đã hết giờ. Chưa kịp làm xong các việc trong note đã qua một buổi, một ngày.Chớp mắt một cái, tuần lễ trôi qua liền. Thế nhưng cứ nhìn thấy tui đủng đa đủng đỉnh, không làm gì với tốc độ nhịp sống hiện đại ngày nay và theo cái kim đồng hồ cứ nhích nhích, không nể nang ai mà chậm thêm một tí!
Đến chơi nhà con út, thoắt cái đã hai tuần trôi qua. Ở với nó thì nhớ không khí rộn ràng, các cháu ríu rít bên Bà. Về nhà với các cháu thì nhớ bên nhà con út. Tui bây giờ có những khoảnh khắc bâng khuâng lạ rứa!
Rồi thỉnh thoảng muốn viết gì đó, ý tưởng đã sẵn. Chỉ ngồi vô bàn thôi. Mở máy tính ra, lại lan man tìm nghe, tìm đọc cái khác! Lan man. Rồi rị mọ!...Hết giờ. Ngó ra ngoài hiên, nắng đã tràn vô tới cửa. Nghĩ tới mấy cây khổ qua, bí đao đã hứa với bạn bè sẽ vô chậu đem cho vào Chủ nhật... Lọ mọ ra vườn sau. Lại ngó nghiêng mấy cụm hạt giống cải xanh đã già hột, sắp nứt ra, bèn sà vô cắt đem phơi. Như khuya nay, thức lúc 4 giờ, định bụng ra ngồi viết gì đó. Lại mở tivi, sà vào youtube. Tùng Dương hát nhạc Phú Quang với Hồng Nhung và Ngọc Anh lại cuốn tui gần một tiếng. Hôm trước cũng sa đà với cái sự trực tiếp phi thuyền trở về, tiếp cận biển Thái Bình Dương cách Cali hơn 50 miles.Tui lại rị mọ theo với cảm xúc trước hình ảnh của 4 phi hành gia từ lúc tiếp cận "rơi xuống nước" cho đến lúc bắt đầu được dìu đứng lên và tự bước đi. Thật là ngoạn mục! Thật là kì diệu! Thật là cảm xúc vỡ oà!
Khuya nay mới nghe Thầy Pháp Hoà giảng pháp, bắt gặp được hình ảnh của mình trong lời giảng của Thầy và hiểu được rằng đó là mình chưa có chánh niệm! Chưa có chánh niệm nên mới lăng quăng làm cái này lại ngó tới cái kia, xàng bên việc này một chút rồi xê qua bên việc kia một tí...rồi mãi vẫn chưa tới đâu, từ ý, tâm cho tới hành động. Cao siêu hơn chút thì hiểu theo giáo lí nhà Phật là Giới - Định - Tuệ tui vẫn chưa tu học đàng hoàng, tới nơi tới chốn. Nôm na , hiểu theo kiểu bình dân học vụ thì đầu óc tui cứ mãi lan man, chưa tập trung chú ý để làm cho xong một việc gì đó cho nó đàng hoàng. Kiểu như mấy đứa học trò làm homework, không ngồi yên làm cho xong, cứ chạy tới chạy lui trong nhà, hết mở tủ lạnh lại mở tivi...nên làm hoài chưa xong bài tập. Hihi.
Vậy nên giờ ráng tập trung xíu! Làm việc gì thì cố cho xong rồi ngó qua cái khác. Nhưng dặn thì dặn rứa thôi, chứ tui chắc vẫn khó mà tuân thủ. Đang định coi cái này mà gặp mấy cái khác hay quá, lôi cuốn quá thì cũng cho mình cái quyền thưởng thức đi thôi! Trễ chút có sao đâu mà! Ít chút cũng có chi mô mà! Vậy đi ha!
( Bài này tui viết mấy lần mới xong )

Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2026

Nắng Xuân

Thời tiết đỏng đảnh như một cô gái biết mình xinh đẹp, thích gì làm nấy! Mới tuần trước, đúng ra là mấy ngày trước, trời lạnh. Lúc này bên ngoài vào ban trưa, bắt đầu nắng nóng.
Đã vào Xuân từ hôm qua. Hoa lá nhiều nơi xanh tươi, nở rộ. Bầu trời xanh cao, trong vắt, không có áng mây bay qua. Trong các khóm cây bên đường, những chú chim ríu rít gọi nhau trên cành cây, có cây vẫn còn dấu tích của mùa Đông, còn trơ cành, chưa kịp đâm chồi lá mới. Hình ảnh làm tui nhớ bài hát " Hạnh phúc đầu ngày " bằng tiếng Pháp mới được nghe trên đài cả 2 ngôn ngữ Pháp và Việt. Quá tuyệt !
Tui vẫn đi bộ vào buổi sáng cho giãn gân cốt và để khám phá những con đường dốc quanh đây. Không có việc gì làm, ví dụ như làm vườn. Không có mấy cháu bên cạnh để chuyện trò, đùa cợt với chúng, tui thấy nhớ. Khu vườn nhỏ của nhà con út còn mới mẽ, chưa có những khoảnh trồng rau trái như bên con lớn. Hôm qua tui ta giâm mấy cành rau thơm, rau tía tô dưới gốc cây ở sân sau, có hệ thống tưới cây, cỏ tự động nhưng không biết có lên mầm được không. Định sẽ đi mua mấy thứ về chăm bón mấy cây phía sân trước. Vườn sau của nhà ở đây có robot cắt cỏ. Tui mới nhìn thấy hôm trước, tưởng chiếc xe hơi của trẻ con. Trong nhà thì có robot hút bụi, lau nhà, vắt nước xả nước tự động. Mở cửa, đóng cửa trước sau đều có robot thông báo... Đúng là dân IT, tận dụng mọi thứ công nghệ mới. Có lẽ nhờ vậy mà chúng nó có thời gian thong thả xíu trong khi vừa đi làm vừa lo sắp xếp cuộc sống gia đình. Tui cảm thấy ấm lòng và càng biết ơn cuộc đời hơn.
Hồi sớm, đứng trong vườn sau, nắng mùa Xuân rực rỡ mà dịu dàng vì thời tiết buổi sáng còn mát mẽ. Tui nhớ nắng tháng ba ở quê nhà. Nhớ về ngôi trường và thời thanh xuân từng trải qua ở đó. Nắng đồng bằng Nam Bộ vào mùa này đã mang theo hơi nước từ phía biển. Nóng, rít rít và nước có nơi bắt đầu nhiễm mặn xíu. Tui nhớ khoảng sân rất rộng của trường Nguyễn Đình Chiểu có mấy hàng xoài ra hoa, bắt đầu đậu trái, lung lay trước những làn gió nhẹ của mùa gió chướng.
Nắng mùa Xuân sáng nay trải những sợi vàng tươi, ấm nóng trên đường tui đi bộ. Vẫn miên man nhiều ý nghĩ trong đầu.