Chủ Nhật, 15 tháng 2, 2026

Rộn ràng Tết đến


(Ảnh mượn trên mạng) Bận rộn những ngày giáp Tết gần như là chuyện của muôn thuở. Từ xa xưa cho tới ngày nay, từ lúc tui còn nhỏ xíu cho tới đang già, từ khi xã hội còn giữ cách sống trong veo, thuần khiết, đơn giản cho đến cuộc sống công nghệ mọi mặt lan truyền tiến bộ nhanh đến chóng mặt, chưa kịp thở một nhịp thì đã chuyển sang tần số siêu thanh bay lên sao hoả!
Cứ khoảng qua Rằm tháng Chạp vài ngày hoặc từ 20 Tết là nhịp sống đã thay đổi theo kiểu "tăng tốc" tuỳ thời đại, tuỳ từng giai đoạn xã hội. Nhưng tui vẫn luôn ấn tượng là hồi xưa, Mẹ tui làm dưa món, làm mứt bánh hay lo thu xếp dọn dẹp nhà cửa, giặt giũ mùng màn thì Ba tui hay nhắc: Hai mươi làm tốt, hai mốt xỏ tai, hai hai đeo hoa, hai ba đưa về. Để mọi người chú ý theo cách suy đoán thời tiết mà dân gian đã đúc kết qua kinh nghiệm. Ngày 20 tháng Chạp trời sẽ nắng ráo, tươi tắn vì Táo quân sửa soạn áo quần đẹp đẽ, vui tươi. Ngày 21 sẽ u ám, có thể mưa nhỏ vì Bà Táo xỏ tai bị đau, nhăn nhó, khóc. Ngày 22 trời sẽ nắng đẹp vì được đeo bông tai xinh xắn, tươi vui. Ngày 23 thì "tuỳ cơ ứng biến" nhưng thường thì nắng tốt vì mọi sự đã chuẩn bị chu đáo đâu vào đấy để lên đường chầu Ngọc Hoàng Thượng Đế. Cách suy luận rất dân gian và đơn giản để nhắm trước ngày nắng ráo mà phơi các thứ cho hiệu quả (hihi). Những kỷ niệm thời thơ ấu của tui ở quê nhà ngoài Huế, thuở mùa Đông mưa dầm gió bấc, mọi sinh hoạt phụ thuộc vào thời tiết. Chứ thời đại ngày nay, ở bên nhà hoặc ở đây đều không phải bận tâm nhiều về cái sự phơi phóng . Chỉ cần cho vô máy sấy là kết quả nhanh gọn, dễ dàng, như ý.(Haha)
Những kỷ niệm ấy cứ ăn sâu vào tâm hồn tui một cách tự nhiên. Rồi bật ra cũng một cách tự nhiên khi chạm vào tiềm thức. Như cuối tuần trước, khi tui và mấy bạn lên Chùa trang trí cho dịp Tết, một ngày lạnh chút xíu nhưng nắng rất đẹp. Tụi tui ngồi làm việc trong sân, mấy bạn nói hôm nay trời đẹp thiệt. Tui bỗng bật ra câu nói: Ừa hôm nay 20 mà! Thế là có người hỏi tới. Thế là tui lại đem câu nói xa xưa ra giải thích. Rồi cả bọn cùng cười...
Và rồi hôm tui làm dưa món, cũng áp dụng mấy câu nói xưa khi xắt củ cải, cà rốt, đu đủ, su hào... phơi cho kịp nắng dòn dã, ngon lành. Hình như buổi chiều cháu gái tui đi học về cũng đã nghe tui kể khi cháu thấy đồ cúng đưa Ông Táo buổi trưa ở nhà, còn để trên bàn. Cô bé nói tiếng Việt rất giỏi và cũng rất siêng bày-tỏ-các-thắc- mắc để Bà Ngoại giải thích tới nơi tới chốn, có khi liên quan luôn những câu hỏi Bà không biết phải trả lời sao! Hihi.
Mà hễ cứ từ sau ngày cúng đưa Ông Táo là thời gian tới Tết tăng tốc không kiểm soát luôn! Tui nhớ hồi bên nhà là lo mua đồ, một ngày đi chợ không biết mấy lần, mua hoài về để đó, qua hết tháng Giêng đôi khi chưa xài tớit. Cũng cái tuần lễ cuối năm ấy là tui tất bật lên Nội, về Ngoại, cúng tảo mộ, cúng bên Chùa, tặng quà những người thân quý và cả bận rộn nhận quà Tết của Phụ huynh! Cái nhịp sống theo guồng quay ấy cũng có lúc làm cho tui rất vui và rất mệt. Bởi tui là người chọn kiểu gia đình truyền thống, tui yêu thích cái sự tất bật của người đem hơi ấm cho bếp nhà.
Và giờ cũng vậy. Tui cũng vẫn thích cái không khí rộn ràng ngày Tết. Tui thích đi chợ với con gái. Thích lựa lựa chọn chọn những hộp bánh mứt màu sắc rực rỡ giữa cả một rừng hương vị đến từ quê nhà cách nửa vòng trái đất. Tui như lặn ngụp trong một thứ cảm xúc giấu yêu khi sắp xếp, nâng niu những món ăn ngày Tết. Tui thích tẩn mẩn rửa, ngâm, luộc mớ măng khô, thích hầm nồi khổ qua nhồi thịt , nấm mèo với bún tàu... Tui thích đi mua hoa mai, loại mai Mễ dù không tròn trịa và thơm như ở bên nhà, nhưng sắc vàng và nụ hoa chen nhau nở trên cành cũng cho tui một niềm vui ấm áp.
Tết, trong tâm khảm người Việt vẫn luôn là truyền thống tốt đẹp mang hơi ấm gia đình, là khoảnh khắc đoàn viên sum họp để nhắc với nhau về những kỷ niệm thân thương. Hôm rày tui nghe những chương trình nhạc Tết, mùa Xuân tưng bừng, rộn ràng, đủ muôn màu sắc. Tui cũng rộn ràng theo với những bài hát của từng giai đoạn . Và mỗi bài hát làm sống dậy rất rộn ràng, sinh động, ngày tháng ấy hiện ra trước mắt. Sáng tui nghe chương trình Musique de Salon của Đức Trí. Ngập tràn cảm xúc. Cả những chương trình của lớp trẻ đầy tài năng cũng mang đến sắc Xuân rộn ràng ở quê nhà cho người thưởng ngoạn thêm thương.

Thứ Bảy, 14 tháng 2, 2026

Khi người già hoài niệm

Thời gian trôi qua nhanh thiệt là nhanh.
Mới cuối tháng Giêng năm 2026, những ngày cuối tuần 2 đợt ảnh hưởng bão tuyết mùa đông từ các tiểu bang phía Bắc nước Mỹ, trời lạnh, đến nay cũng đã bắt đầu vào giữa tháng Hai. Ngày tháng trôi qua, trôi qua... Thời tiết hôm rày như mùa Xuân của Đà Lạt ở bên nhà. Nắng trải trên sân. Trời trong xanh. Chim hót líu lo, ríu rít sau vườn nhà và trên đường tui đi bộ. Buổi chiều tối, mặc áo ấm, ngồi trên sân nghe gió rì rào rất nhẹ trên ngọn cây. ( Đa số cây trong vườn đều trơ cành, khẳng khiu chờ mùa Xuân nẩy mầm trổ lá ). Tui nghe hơi gió, trong hơi gió chút lạnh lạnh mà nồng nàn những ngày cận Tết. Tui nói với con gái khi nó ra sân và nhìn thấy Mẹ: Những làn gió lướt qua làm Mẹ nhớ Tết hồi đó thiệt! Nói chuyện với nhau về không khí Tết...
Nhưng đúng là tụi nó chỉ nghe mình nói, mình kể thôi. Làm sao hiểu được trọn vẹn cái náo nức của tuổi thơ tui những ngày ở Huế! Làm sao hiểu được cái nôn nao của Mẹ nó thời sinh viên đi học xa nhà, chuẩn bị về đón Tết với gia đình. Rồi cái thuở tui dạy học ở Nguyễn Đình Chiểu, Mỹ Tho, khi mà không khí ồn ào náo nhiệt của mấy ngày học trò chuẩn bị rồi cắm trại mừng Xuân đã qua đi. Tui và Liên đứng trên hành lang dãy lầu phía Bắc của Trường nhìn xuống sân, nhớ không khí tưng bừng của Hội Tết vừa qua, như nhìn thấy trong sự yên ắng của sân trường hình ảnh sinh động của lớp mình chủ nhiệm. Rồi nhớ và cũng thấy rưng rưng như muốn khóc. Rồi nghe mùi khói đốt lá trong sân trường của chú Tư quá đỗi thân quen...
Những làn gió cuối năm lao xao cuốn những chiếc lá của hàng cây giá tỵ, mùa lá rụng sân trường...Hơi gió những buổi chiều muộn hôm rày cũng gợi nhớ luôn cả những đêm một mình tuốt lá mai trên sân thượng... Tui đã ngồi yên như thế để thả hồn mình về với những kỷ niệm xa xưa.
Bữa trước, tui bỗng dưng nhớ thời thơ trẻ. Nhớ không khí gia đình hồi xa xưa. Và có lẽ vì vậy, có lần tui nằm mơ thấy Mẹ tui. Thức dậy vẫn như vừa thấy thoáng qua hình ảnh phía sau lưng của Mẹ. Và phát hiện ra nước mắt đã ướt đẫm một bên gối. Tui bâng khuâng suốt cả buổi sáng. Tui kể cho Dz Vân nghe như tìm một tâm hồn đồng cảm để sẻ chia tâm sự. Tui viết mấy câu về giấc mơ ấy:
Đêm qua
Con nằm mơ thấy Mẹ
Giấc chiêm bao về những tháng năm còn rất trẻ
Mẹ dắt tay con
Những bước chân rộn ràng ngày cuối năm
Về làng bên Ngoại...
Có những thứ không bao giờ xa ngái
Con đường quê
Bờ ruộng
Dòng sông... Cứ vỗ trong con
Dào dạt, bềnh bồng
Như tuổi thơ con chập chờn hơi thở Mẹ
Úp mặt vào lưng áo ngào ngạt hương
Mùi của Mẹ cứ tràn ngập trong con vào dịp Tết
Trong giấc mơ
Ôm Mẹ, nồng nàn thương!...

Tui đã bắt đầu cảm thây mình khô khốc tâm hồn, không làm được một bài thơ đủ đầy, trọn vẹn. Những ngày này, thời tiết sao mà dễ gợi lên trong tâm hồn con người ta biết bao nhiêu là kỷ niệm. Và kỷ niệm là một thứ của cải quý giá, tui chả bao giờ chịu để rơi rớt bớt đi. Có lẽ điều đó luôn giúp cho lòng tui ấm áp.

Thứ Bảy, 31 tháng 1, 2026

Trăng khuya

( Muon anh tren Net)
Thức giấc giữa khuya. Bỗng dưng thèm cà phê. Mùi hương cà phê cứ như đâu đó. Nằm một hồi trong đêm rồi cũng lọ mọ ra pha ly cà phê uống cho đỡ ghiền!
Trước khi ấm nước sôi , cố ý không mở đèn ở phòng khách để đứng nhìn qua cửa kính. Vườn khuya tràn ngập ánh trăng. Một màu khói sương bàng bạc từ trong sân ra đến ngoài vườn. Muốn bước ra ngoài ngó ánh trăng trên bầu trời trong veo nhưng hễ mở cửa ra là hệ thống đèn chung quanh nhà bật sáng. Không còn vẻ đẹp trong ngần của đêm trăng. Vậy nên rất nhiều lần ngắm trăng ở sân vườn sau mỗi độ rằm hay mười sáu, muốn chụp tấm hình cũng bị ánh sáng chan hoà của ánh đèn làm mất đi vẻ đẹp của vầng trăng sáng giữa bầu trời.
Tui ngắm ánh trăng khuya trong vườn và tìm được cảm giác những đêm trăng lạnh vào tháng cuối năm âm lịch ở quê nhà. Đó là những ấn tượng đã in hằn trong tâm hồn tui từ thuở ngoài quê xứ Huế thời thơ trẻ. Cái cảm giác của đêm tăng rằm cuối năm thật khó diễn tả. Nó vừa lạnh trong không gian, thời tiết mùa Đông ở miền Trung, dĩ nhiên phải là những ngày nắng, ráo mới có những đêm trăng vằng vặc tràn ngập ánh sáng cả khu vườn và giữa bầu trời trong lạnh, vầng trăng chơi vơi, lạnh lẽo, nó vừa rộn ràng niềm vui của ngày Tết sắp đến khi soi sáng các lối đi trong từng ngõ vào nhà với sân đầy cát trắng...Đó cũng là những đêm trăng lạnh từ sân trường Nguyễn Đình Chiểu Mỹ Tho những ngày rộn ràng chuẩn bị trại Xuân với học trò. Tui và những người bạn tất bật với công việc nhưng cũng có những khoảng lặng ngồi với nhau trong hành lang dãy nhà phía nam, nhìn những hàng cây giá tỵ, cây xoài, cây dương liễu trong sân trường rộng tràn ngập ánh trăng mùa trăng sáng cuối năm... Và cả những đêm trăng sáng của mùa trăng tháng Chạp trên sân thượng của ngôi nhà cũ, ắp đầy kỷ niệm. Tui vừa tận hưởng cái lành lạnh giữa đêm, vừa nghe nhạc, vừa nghe gió thổi mơn man trên tóc, vừa cố gắng tuốt cho xong mấy chậu mai để nở cho kịp Tết...
Tui đứng trong nhà, giữa đêm về sáng, ngắm vầng trăng khuya qua cửa kính. Trong chốc lát, những kỷ niệm ùa về... Mỗi thời điểm, hình ảnh vầng trăng sáng cuối năm đều ghi lại trong tâm hồn tui những kỷ niệm khác nhau, nhưng cảm giác về sự sáng trong, chơi vơi, lạnh lẽo là đồng nhất. Bởi thế, mỗi khi bất chợt bắt gặp hình ảnh vầng trăng khuya cuối năm là tui đều khựng lại một chút và kỷ niệm ùa về.
Vậy đó. Cảm xúc thôi mà! Con người ta cứ thích tìm lại cảm giác xưa khi tuổi đời đã lớn. Nhưng đó chỉ là cảm giác. Cũng chỉ tìm lại trong tâm tưởng. Thực tế đã nhiều lần khiến tui cần chắt lọc cho mình những bài học, đừng sống bằng kỷ niệm. Mọi thứ đều không ra khỏi qui luật dong chảy của thời gian. Một khoảnh khắc qua đi là không tìm lại được. Những đổi thay của cuộc sống, của đời người là qui luật thôi mà! Đã có rất nhiều lần tui nghĩ về những ai đó, trong không gian cũ. Muốn có lại không khí của ngày xưa. Tình cảm thân thiết như ngày xưa. Ngồi với nhau, nhắc kỷ niệm cũ, ăn món ăn cùng ưa thích đã từng... Nhưng... đừng mơ mộng quá! Không có đâu! Dù có gặp lại nhau. Có ngồi bên nhau chút xíu. Vẫn là cảm giác bạn bè thân thiết lắm ngày xưa đó! Mà không phải là cuộc sống của ngày xưa. Bạn bận rộn việc này việc nọ. Mỗi người theo đuổi một ý nghĩ khác nhau. Món ăn xưa khi tui ở bên này, mỗi lần ăn là nhớ về cái cảm giác hồi đó. Thế nhưng khi gặp được nhau rồi, không tìm lại được cảm giác xưa. Đó là bạn bè thân thiết thôi cũng thấy tâm hồn,,,hụt hẫng. Vậy nên giữ lại được những ký ức đẹp là quý. Còn hiện tại, sống theo chánh niệm.
Tui ngắm nhìn ánh trăng qua cửa kính giữa khuya mùa đông lạnh. Không phải ánh trăng rọi đầu giường trong thơ Lý Bạch. Nhưng trăng vẫn bàng bạc chan hoà ánh sáng trên vườn khuya. Tui không ngẩng đầu nhìn trăng rồi cúi đầu "tư cố hương". Tui chỉ nhìn ngang thôi mà lòng cũng ngập tràn kỷ niệm ùa về.

Thứ Sáu, 23 tháng 1, 2026

Winter storm

Bão mùa Đông - Winter storm - năm nào cũng có. Vì ở bên đây 4 mùa rõ rệt, chỉ là tuỳ theo biến đổi khí hậu mà có năm thì Houston có tuyết, có năm không. Hồi trước, thảng hoặc mới có một lần, nhưng dăm ba năm nay tuyết đều có ở đây.
Báo đài, các phương tiện truyền thông từ tiểu bang đến liên bang mấy hôm nay thông báo và nhắc nhở cho moi người về sự xuất hiện, mức độ nghiêm trọng của đợt bão tuyết, tràn ngập không khí lạnh giá từ phía Bắc xuyên qua hai mươi mấy tiểu bang của nước Mỹ, những bang nào cần lưu ý về mức độ ảnh hưởng của bão: mưa, tuyết, băng đá.v.v.
Texas nằm về phía Nam và đợt lạnh này đang bị ảnh hưởng. Những ngày cuối tuần này và những ngày cuối tuần sau có tuyết và có đóng băng. Mọi người được nhắc nhở các biện pháp bảo vệ ống nước, cây trồng, thú nuôi.v.v..Và nhất là con người. Giữ ấm, giữ an toàn, không nên ra ngoài nếu không thật cần thiết. v.v... Và sáng nay trời mát, không có nắng, chưa mưa. Tui cắt một rổ ngò rí và mớ cải con, một ít rau thơm còn sót lại, hái những trái ớt chín, những trái ớt còn xanh để yên trên cây. Kệ. Em thỏ cứ líu ríu theo chân Bà để được ăn rau cỏ xanh tươi. Hôm trước em đã xực mấy chậu ngò mơn mởn của Bà trong vòng một đêm! Em Rùa cũng đã được Bà đem vô hiên sau nhà, bỏ trong thùng ấm áp, chưa có xà lách mềm cho em ăn. Mấy cháu tui đi học. Bé gái líu lo kể các việc của mình ở trường cho Bà nghe và hôm qua siêng năng theo dõi weather trên Ti vi, hớn hở cập nhật liên tục với Bà về nhiệt độ hai mươi, hai mấy (độ F), cứ muốn nhìn thấy tuyết rơi. Rồi lại nhắc kỷ niệm những lần được nghịch tuyết rơi trước đó. Mèn! bảy, tám tuổi mà làm như bà-cụ-non rứa đó!
Hôm nay thời tiết mát mẽ, khoảng 18 độ C(65F). Đến thứ Bảy , Chủ nhật mới hạ xuống buổi tối -1 độ C, - 6độ C. Cho nên mọi sinh hoạt đi học, đi làm, chợ
búa vẫn đông đúc, bình thường.

Thứ Tư, 21 tháng 1, 2026

Xinh tươi

Bữa Nhung rủ đi chơi và ăn trưa nhân dịp sinh nhật hai đứa tui, lúc về ghé vô chợ Hồng kông ngắm hoa người ta bắt đầu chưng bán mùa Tết.
Tụi tui mua mấy củ Thủy tiên, Nhung giới thiệu tui một loại hoa Lan, nói là màu trắng, đẹp lắm. Nhung đã có mua ở nhà. Tui tính lấy chậu hoa có 2 cành vươn cao, coi bộ mạnh mẽ. Nhưng bạn ấy thấy chậu kia có 3 cành nên nói tui chọn. Thấy hoa đang còn nụ. Cũng chưa hàm tiếu nên tui cứ tưởng chỉ có mỗi cành một bông thôi. Nhưng thiệt là bất ngờ thú vị! Mấy hôm sau, hai cành cao đã bung lụa và thấy được mỗi cành có 4 nụ hoa. Tui bưng ra sân nắng mỗi ngày vài tiếng vào buổi sáng rồi bưng vô nhà vì sợ gió làm gãy cành hoa. Tui cũng giữ cho thế đứng của cây hoa trong chậu vững vàng hơn bằng cách đặt nguyên cái chậu nhỏ ấy vào trong chậu lớn hơn và cho xơ dừa trộn đất trồng chung quanh cho chắc ăn! Hôm thấy tui đem chậu hoa về, cháu tui hỏi Bà Ngoại mua hoa cho Tết hả? Tui nói đúng rồi con! Nó hỏi hoa màu gì, tui đáp màu trắng (theo như lời bạn Nhung nói vì lúc đó hoa chưa bung lụa và chưa thấy màu, chỉ một nụ trăng trắng, xanh xanh thôi). Cháu tui thỏ thẻ bên Bà rằng con thấy hoa Tết người ta thường chưng màu red, màu pink hay là yellow. Bà cũng vậy mà! Thế là tui đứng hình chút xíu rồi ngọng ngịu rằng mình chưng chơi thôi, còn lâu mới Tết. Lúc đó mình mua hoa màu đỏ, màu hồng.v.v. Nhưng thật là bất ngờ thú vị! Chưa đầy tuần lễ, hoa bung nụ hàm tiếu màu hồng. Rồi sau đó lần lượt nở màu hồng thắm tươi, rất đẹp. Hai cành hoa đã sẵn sàng mỗi cành 4 bông hoa rực rỡ. Còn cành thứ ba, hôm mua về còn nhỏ xíu chuă cao bằng phân nửa mà nay đã vươn lên bằng nhau nhưng vẫn còn ngậm nụ, chưa bung nên không biết bên trong có mấy bông.
Mỗi ngày nhìn ngắm chậu hoa nở thêm một bông, rất thích, nhất là trong tiết trời lành lạnh. "Cảm ơn hoa đã vì ta nở". Màu hồng tươi làm cho không gian thêm ấm áp.

Thứ Năm, 1 tháng 1, 2026

Happy New Year

Happy New Year 2026!
Chúc mừng năm mới 2026!
Thương chúc tất cả mọi người đón chào năm mới vui vẻ Một năm mới tràn ngập niềm vui, dồi dào sức khoẻ, may mắn, hạnh phúc, thành đạt, phát tài, mọi việc đều thuận lợi, hanh thông viên mãn!

Thứ Tư, 31 tháng 12, 2025

Du lịch ở Gaveston

Houston trở lạnh vào tối Chủ nhật và mấy hôm đầu tuần sau. Buổi tối ba mấy độ F, tức khoảng từ một độ C. Gió làm cho nhiệt độ thấp. bầu trời nhiều mây.
Gia đình có plan đi travel ở Gaveston vào đầu tuần. Thực ra là đi ăn đi chơi ở Moody Garden và các khu vui chơi chứ biển mà mùa lạnh thì du lịch cái gì! Chỉ là chọn nơi gần, lái xe đi cho tiện và tụi nhóc có dịp coi show Got Talent và ăn tối ở đó, vừa ăn vừa coi. ( Mà tui coi thấy cũng đáng đồng tiền bát gạo thiệt! ). Buổi chiều khám phá rừng nhiệt đới ( Rain Forest ). Khám phá bảo tàng các loài dưới biển ( Aquarium Museum). Thấy đủ thứ, từ san hô, con sứa, con nuốt cho tới sư tử biển, cá heo, shark, benguin.v.v.. Mấy bận vào ra rạp chiếu phim 4D, tương tác với màn ảnh, cảm giác như lắc lư theo gió, hình ảnh tuyết trên màn hình cũng bay bay, rơi trên tóc trên ghế trước mặt mình bằng tuyết nhân tạo. Hihi. Và nước thật cũng phun tùm lum ướt tóc mình khi trên màn hình có hình ảnh mưa gió, sóng nước..v..v.. Tụi nhỏ cũng khoái chí khi trải nghiệm khu Ice land. Mặc cái áo như chim cánh cụt, tha hồ ngồi, sờ, trượt ...và ngắm nhìn những hình tượng Nữ thần tự do, Tháp Eiffel...bằng nước đá!
Hai ngày đi chơi làm cho tụi nhỏ vui vẻ. Không khí gia đình ấm áp. Cháu gái cứ thỏ thẻ hỏi: Bà có thích không? như để an tâm với câu trả lời của Bà. Hôm nay bên đây là 30/12/2025, một ngày trời nắng đẹp và vẫn lạnh khoảng 50 độ F. Trên đường về ghé chợ VN, mua đồ nấu món canh chua ngon miệng. Nhớ bữa ăn tối hôm qua ở nhà hàng khách sạn với những món trong bữa tiệc buffet ngon và đặc sắc. Thức ăn khoảng hơn mười món, kể cả món steack bò đủ cỡ từ to bằng bàn tay cho tới khoảng 6cm. Các món uống và tráng miệng cũng ngon và tinh tế. Chắc một phần cũng do cung cách văn minh lịch sự của thực khách và người phục vụ. Một sự liên tưởng đến vài nơi mình đã đi qua.
Những ngày cuối năm 2025. Thời tiết đẹp.