Tự nhiên lúc này hay nhớ về những chuyện xa xưa,
những nơi chốn cũ, những con người thuộc về quá
khứ. Nhớ trong mỗi lúc ngồi ngoài vườn, đứng trong
hiên nhà, cả những khi chưa ngủ được và đôi lúc ở
trong giấc mơ chợt thức giấc.
Đó là mấy hôm mưa vừa tạnh, nắng hửng lên, bèn đi
lấy chổi quét nước mưa đọng trên sân. Vừa quét vừa
nhớ thuở ấu thơ, xếp những chiếc thuyền giấy nhỏ để
thả trôi bềnh bồng theo những vũng nước đọng trong
trong sân trường, đợi Ba hay anh đến đón về. Xưa, đi
học là tự đi bộ với bạn bè, chỉ có những hôm mưa gió
bất thường thì mới có người tới dắt về.
Mấy buổi sáng đi bộ, hơn tiếng đi quanh khắp các con
đường lớn, đường nhỏ trong các khu nhà mới, bỗng dưng
nhớ những con đường đã đi qua thời tuổi trẻ. Cảnh và
hình ảnh trong ký ức không liên quan nhưng lại nhớ ở
những nơi chốn ấy có những con người ấy và những
câu chuyện ở đó. Nhớ rõ mồn một, như những thước
phim hiện ra. Đó không chỉ là kỷ niệm, mà là ký ức của
những giai đoạn trong cuộc đời. Có những con đường
giữa Sài Gòn trưa nắng, con đường từ Văn Khoa về Lý
Trần Quán hay từ Sư Phạm về Trần Bình Trọng, Nguyễn
Biểu. Có những con đường từ Nguyễn Biểu qua bên Trần
Quang Diệu ( mà hôm trước có người tình cờ nhắc tới Chùa
Kim Cương ). Tui nhớ cả những chặng đường dốc cầu Trương
Minh Giảng một thời đạp xe đi học và cả những lần ngồi sau
xe đạp được chở ra bến xe về Mỹ Tho đi dạy, phải xuống xe
để người đạp nhẹ hơn bởi dốc cầu. Nhớ khoảng đường qua
Đắc Lộ buổi tối chia tay với sự ra đi lặng lẽ của một thời khốn
khó, không dám hẹn ngày về. Nhớ khúc đường Đoàn Thị Điểm
nhiều lá đổ mùa đông xào xạc, những lần đạp xe ngày cuối tuần
ngang qua mà có dịp Dz Vân nhìn thấy, viết thư cho tui : thấy M
đạp xe qua khúc đường, lặng lẽ và cô độc...Tui nhớ luôn tờ thư,
lời thư bạn viết cho tui.
Nhiều con đường, nhiều câu chuyện, nhiều ký ức của những giai
đoạn tràn đầy cảm xúc. Đôi khi bất chợt nhớ lại chút xíu thôi mà
nó cũng làm cho tâm hồn tui bỗng dưng mềm nhũn.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét