Thứ Ba, 30 tháng 6, 2026

Nắng và hoa tháng Sáu

Chủ nhật, đi chùa về lúc hơn bốn giờ chiều, trời vẫn còn nắng rất gay gắt. Mùa này nắng nóng và tối rất chậm. Có hôm chín giờ vẫn còn sáng choang, người ta vẫn còn đi bộ trên đường vì lúc này gió rất mát.
Chiều muộn sẫm tối, tui ngồi ngoài sân. Bỗng dưng nhớ hơi gió nồm ở quê nhà. Những ngọn gió nồm mát rượi vào những trưa hoặc tối mùa Hè của những ngày xa xưa thơ bé. Tui ngó bầu trời bầu trời vì nghe tiếng drone quen thuộc của Amazone giao hàng cách nhà bên cạnh. Mèn, thời đại khoa học tiến bộ dữ! Rồi tui cúi xuống, tẩn mẩn lột mấy cây sả vừa cắt hồi chiều sẽ xay để dùng từ từ và dành cho con út một ít dịp July 4th về thăm gia đình. Tui nghe lá cây lao xao và hơi gió nồm mát rượi. Thỉnh thoảng vẫn có những ngọn gió nồm như thế nhưng mình không để ý nên quên đi cảm giác tận hưởng phút giây thú vị. Mùa Hè bên này nắng nhiều hơn những cơn mưa rào. Và nếu có mưa cả ngày hoặc trời nhiều mây xám là do ảnh hưởng mưa bão từ đâu đó. Cũng có năm, bão rớt vô Houston làm gãy nhánh cây hông giòn trĩu nặng gần trăm trái của tui.
Hôm rày nắng nên tui dậy đi bộ từ sáng sớm. Ngoài đường lúc nào cũng có những người đi bộ từ sáng sớm vì ngại cái nắng gay gắt sau khi mặt trời lên cao.
Dù trời nắng nhưng xứ sở này vẫn có những loài hoa rực rỡ. Tui thích những bóng cây này toả mát trên đường đi, trong vườn sau hoặc lối vào trước những khu nhà.
Hoa đủ màu sắc, nở từng chùm, mềm mại và thoảng hương thơm nhè nhẹ. Tui không biết tên tiếng Anh người ta gọi là gì, có bạn gọi là hoa tường vi như bên nhà. Nhưng thôi kệ, gọi là chi cũng được, miễn hoa vẫn rực rỡ mà dịu dàng đằm thắm xuất hiện giữa những ngày Hè để đem lại cho con người ta cảm giác mát mẻ xíu là quý lắm rồi!

Thứ Tư, 17 tháng 6, 2026

Mùa World cup - Vườn xanh


(Anh tren net) Mùa bóng đá thế giới. Ba nước khu vực Bắc Mỹ đăng cai trong một giai đoạn nhiều sự việc diễn ra càng làm cho không khí càng thêm vô cùng sôi động. Đủ thứ rộn ràng...
Tui chợt nhớ những mùa bóng đá thế giới từ khi mình biết chút chút về trò chơi này để không ngạc nhiên khi thấy tại sao có nhiều người hâm mộ rứa! Thật ra cũng chưa hiểu gì cho đến khi ra trường đi dạy. Thấy các Thầy và các đồng nghiệp trang lứa bàn về bóng đá, coi trên ti vi mùa World cup, rộn ràng rồi rần rần trong khu giáo viên ở tập thể trong trường. Sau này, khi đã lập gia đình, cùng coi chung với ông nhà tui mỗi mùa bóng đá, hiểu hơn, hồi hộp hơn với trái bóng lăn trên sân, với cảm giác tiếc nuối hụt hẫng hay vỡ oà cảm xúc khi trái bóng được tung vào lưới! Mèn, cũng có cả một thanh xuân vui buồn theo cầu thủ và trái bóng lăn trên sân.
Giờ tui đang ở trên đất nước diễn ra những trận tranh tài trực tiếp. Mà hình như chỉ có đài Fox USA free truyền trực tiếp các trận có Mỹ đấu trên sân. Tui cũng không còn trẻ để hăng hái, hào hứng, hăm hở theo dõi nhiều trận đấu. Tui chỉ coi tivi chút phần khai mạc của cả 3 nước Canada, Mexico và USA. Mỗi nơi đều có sự hoành tráng và sắc thái riêng. Rồi tuỳ ngẫu hứng và thời gian, coi vài trận phát lại mấy bàn thắng. Hôm qua tui khoái tinh thần của các bạn trẻ Nhật bản khi họ dọn dẹp khán đài Dallas sau trận đấu. Thiệt dễ thương! Dọn dẹp sạch sẽ rác rưới mà những khán giả vứt lại... Thật đáng trân trọng tinh thần Nhật Bản!
Khi tuổi tác không còn tìm thấy niềm vui trên màn hình mùa bóng đá thế giới tranh cúp vô địch, tui thấy dễ chịu hơn khi trò chuyện với cây trái trong vườn.
Hôm rày trời mát mẻ dễ chịu. thỉnh thoảng có những cơn mưa nhẹ nên vườn cây lên xanh tốt. Một màu cỏ tươi mát, ngọt ngào. Tui thích đi quanh khoảnh vườn, ghé mắt vô cây này, cây kia dặn dò, năn nỉ, khích lệ ( cũng có thể hiểu như là dụ khị ). Ví như thấy hoa cái cây bầu mới ra, tui liền nói: Cám ơn con, cây bầu cho Bà Ngoại thêm vài bông nữa, mai mốt tạnh ráo, Bà bỏ thêm phân là bã đậu nành cho nhe! Hihi. Hoặc thấy bụi mía cam rượu hồi đầu chỉ có ba chồi thôi mà giờ thành một bụi hơn mười chồi, hứa hẹn thành hơn mười cây sẽ vươn cao làm tui hào hứng vui vẻ cảm ơn chúng nó. Đây là cây mía hôm tui đi chợ H'Mart của Hàn quốc, thấy bán nguyên cây, tui mua về để dành nấu nước bí đao cho tụi nhỏ ( nấu với bí đao tui trồng để già, xắt phơi khô, táo tàu nhà hái phơi khô, lá dứa, rễ cây ngò rí và trái La hán quả mua ở chợ Hồng Kông...) Trước nay tui thường mua bịch nguyên liệu nấu nước mát nhập từ VN qua là đồ đã sấy khô: vài cọng rễ tranh, nhúm bí đao , vài khúc mía lau..v.v.. Tất cả đều đã sấy khô, giống như bịch nguyên liệu nấu chè dưỡng nhan vậy đó. Khoảng 8-9 đồng. Đồ nấu nước mát rẻ hơn xíu. Nhưng từ khi tui trồng bí đao rất nhiều trái. Ăn không hết, có tặng bạn bè và để già nổi phấn ngoài da trái bí, hái vô cất, cả năm sau nấu ăn vẫn ngon, vẫn có mùi thơm như mùi lá dứa, nhất là loại bí tròn tròn. Loại bí dài thì đôi khi cắt ra bên trong bị xốp. Mùa này tui đã có bí mới để ăn và đã có tặng cho vài người bạn. Nhưng bí cũ năm ngoái vẫn còn. Tui không nấu nước bí đao tươi. Vì có vài lần nấu xong không có mùi thơm đặc trưng mà lại giống nước canh bí đao nên cuối cùng không ai uống, phải tưới lại cho cây ! Vậy nên tui thường xắt lát mỏng phơi khô trong những ngày nắng, chỉ 3 ngày nắng liên tục là khô rang, dòn dã. Hihi.
Nấu nước bí đao bằng mía lau sấy khô nhập từ VN qua luôn có kèm với đường phèn. Chè dưỡng nhan cũng vậy, có sẵn luôn gói đường phèn trong bịch. Nhưng tui không thích cho đường vô nên thường ấp ủ có mía tươi để nấu ( dù đường phèn ở VN chắc cũng từ mía ép ra. ) Có dạo đến nhà chị bạn người Huế có trồng bụi mía, tui định là dặn chị để dành cho cái đọt tui trồng. Nhưng rồi qua mùa lạnh, tui quên ghé, lại nghĩ chắc chị đã thu hoạch, bỏ rồi. Nên thôi. Tình cờ hôm đi chợ với con gái, thấy bán mía nguyên cây, mà lại là mía màu đỏ sẫm, thân mập, lóng hơi nhặt, tui thấy giống mía cam rượu như hồi xưa bên nhà người ta dựng trên xe ba gác đạp quanh phố bán... Tui thích quá nên mua liền, giá 7 đồng và hơi cồng kềnh nhưng tui thích lắm. Ra xe, tui bẻ làm 2 để vô cốp sau cho vừa. Đôi khi ở chợ HEB cũng có bán mía nhưng loại như mía lau, đã chặt ra từng khúc chừng 50cm, nhìn lóng đao lại có vẻ cứng, tui không thích và giá cũng không rẻ nữa. Haha.
Hôm đó về nhà tui chặt cái đọt ra, để bên ngoài vài hôm rồi xới đất sau vườn ủ xuống. Còn mía tui chẻ ra bỏ trong từng ziplock đem bỏ frozen. Tui cũng róc một mớ, tiện nhỏ từng miếng như mía ghim bên quê nhà, giới thiệu và tập cho các cháu ăn, biết cách ăn và hít qua răng để tận hưởng cái thú được ăn mía. Bé gái tui rất thích, nhất là được sự hưởng ứng nhiệt tình từ Ba của nó. Còn thằng cháu trai thì chỉ biết tham gia thôi, không hào hứng lắm!
Rồi khi cây mía lên mầm vào mùa Xuân, mỗi ngày tui ra thầm thì khích lệ. Mấy tuần tui đi Dallas chơi cũng gọi về nhắc cháu gái ra tưới cho mầm mía. May quá, những ngày ấy có mưa nên cháu lỡ quên cũng không sao. Và hôm nay, mía sắp vươn thành bụi lớn.
Sáng nay lúc chưa mưa, tui đi bộ về rồi lại rảo bước quanh vườn. Đúng là mỗi chặng đời, con người ta có những niềm vui khác nhau, có những cảm nhận thú vị trong cuộc đời khác nhau. Không còn là những hào hứng, đam mê cuồng nhiệt thời tuổi trẻ. Mọi thứ trở nên nhẹ nhàng, chừng mực, đằm thắm hơn cũng như trái tim ngày càng bao dung độ lượng. Mà có phải thế không? Hay chỉ là một thái độ sống ẩn mình cho yên tịnh.

Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2026

Tháng Sáu...

Tháng Sáu
Tháng Sáu về
Tháng Sáu có trong tui vô vàn kỷ niệm. Và cả muôn ngàn cảm xúc. Hôm rày thời tiết tháng sáu mưa nắng thất thường.
Mới buổi sáng mặt trời lên. Nắng và nóng. Tui đi bộ trễ xíu, tức là khoảng 8 giờ, mồ hôi ướt đầm áo. Sau hơn tiếng, lúc về đến nhà có khi lại phải vội ra sân lấy mấy thứ vô kẻo trời mưa. Rồi giữa ngày, nắng nóng chói chang, 90 độ F. Ui, riết rồi cũng quen với tính khí Trời Đất cũng như tính khí con người. Haha. Mát thì ra đường, ra vườn. Nắng nóng thì vô nhà. Cũng như trong xe hay trong nhà, mở độ nóng hay lạnh là tuỳ vào thời tiết. Và con người khi đã trải qua nhiều chặng đường " đủ thứ chuyện trên đời " thì chắc tâm cũng đã định. Đôi khi tui chợt nhớ thời trẻ, thiệt là trẻ, bạn bè tui rất hăng hái...cãi, để khẳng định cái tôi! Tui thì vốn là người ít thông minh nhạy bén và thuộc loại "phản ứng chậm" nên cũng từng bị chê..."dở"! Nhớ hồi mới ra trường đi dạy vài năm, bạn tui rất năng nổ, làm đơn khiếu nại vấn đề hưởng lương chính thức sau thời gian thực tập đã lâu. Sau khi các bạn cùng khoá, dạy cùng trường đã ký, bạn ấy đưa tui. Và tui nói thôi, mình thấy để vậy chừng nào tăng thì tăng cũng được. Tức thì tui bị bạn trách: Mi thiệt là... làm mất hứng! ( Tức là làm mất cả nhiệt tình, hăng hái của bạn đã nghĩ cho quyền lợi cả nhóm.) Hihi. Đến giờ, gần nửa thế kỷ trôi qua, mỗi khi làm việc gì mà tui do dự, lưỡng lự, chần chừ, thiếu quyết tâm là tui nhớ tới câu chuyện ấy, hoàn cảnh ấy, người bạn ấy. Bạn tui luôn hăng hái và bây giờ bạn rất thành công, vững vàng trong cuộc sống. Nhớ tới bạn ấy, người bạn từng học chung lớp thời sinh viên, từng ra trường dạy chung một khối lớp, từng đón xe Mỹ Tho - Sài Gòn thời khó khăn, từng chia ngọt sẻ bùi nghề dạy học...Từng đủ thứ chuyện trên đời, kể cả những ngày bước vào tháng sáu nghỉ Hè bịn rịn thương nhớ Trường, lớp , học trò...Haha... Nhớ lại rồi cười một mình. Ui, mình đã có những tháng ngày và những cảm xúc dịu dàng như thế!

(Anh muon tren Net)
Tháng Sáu
Tui cũng nhớ sinh nhật của một người bạn. Nhớ nhiều với rất nhiều kỷ niệm. Cũng những kỷ niệm buồn vui như bao kỷ niệm vui buồn của mọi người. Có những câu chuyện của thời đi học, Có những câu chuyện của cuộc đời mỗi đứa. Nhiều. Thời gian như dòng chảy. Phẳng lặng và thác ghềnh. Có lúc dòng đời êm ả nhưng cũng có khi giông gió chông chênh. Tui cũng luôn nghĩ về bạn ấy như nhớ cả thanh xuân có nên thơ êm ả, có cả một giai đoạn khó khăn... Cuộc sống cứ qua đi, qua đi theo với những thăng trầm trong cuộc đời cứ vần xoay vận chuyển. Nhớ tháng Sáu, sinh nhật bạn tui, gặp lại những người bạn một thời thơ mộng, rất vui ở Houston. Nhớ chuyến ra Đà Nẵng, Ngũ Hành Sơn, Hội An năm nào cũng những ngày tháng Sáu... Vậy nên, cứ tháng Sáu về, có dịp ngồi một mình là tui lại miên man nỗi nhớ.
Nhưng chỉ có ký ức không chịu già, còn thực tế cuộc sống thì cứ trôi đi, trôi đi với bao nhiêu đổi thay của nó. Đó là quy luật. Đừng đòi hỏi một hình ảnh của ngày xưa cứ y như cũ. Đừng mơ mộng cái cảm giác ngày nào cứ nguyên vẹn ngưng đọng như xưa. Ví dụ như tui có chị bạn rất thương từ hồi bắt đầu đi dạy. Là đàn Chị, giúp đỡ tui khi mới ra trường, được ở chung nhà của Chị, ăn uống như em út trong nhà. Có những lúc mùa Đông về, rau cải Mỹ Tho tươi ngon, xanh mướt...Buổi sáng trước khi đi dạy, Chị cắp rỗ ra chợ gần nhà mua mớ rau cải con, trưa về ăn với thịt kho. Món ăn đã đi vào tâm hồn, vào ký ức tui qua bao năm tháng với hương vị đậm đà từ nghĩa đen tới nghĩa bóng. Nó vừa ngon vừa thắm tình thân. Mà cho tới bây giờ, nửa thế kỷ qua , tui vẫn còn nguyên cảm giác ấy, nên mỗi khi hái cải non ngoài vườn là tui nhắc lại kỷ niệm xưa với con tui. Nó cũng chỉ nghe để tui có niềm vui được kể chứ có hiểu gì đâu! Mà làm sao hiểu được! Nhưng có "hiểu" như người trong cuộc là tui, thì cũng chỉ giữ cho mình ký ức tươi non! Còn thực tế thì phải để cho cuộc sống và thời gian thay đổi theo qui luật! Bởi mấy lần về VN, cứ muốn gặp Chị để nhắc lại chuyện xưa và muốn ngồi bên nhau ăn món ăn ngày cũ, cùng dành cho chị em hồi ức quý giá trân trọng trong lòng. Mà khung cảnh và cuộc sống hiện thời không phải là không gian ngày ấy, dù trong lòng có nhớ, có giữ kỷ niệm như thế nào rồi cũng "trớt qướt" thôi!
Cho nên , đừng mơ mộng như một thời đã từng mơ mộng! Chỉ có ký ức mới không chịu già, còn mọi thứ trong cuộc đời cứ theo dòng chảy của sự đổi thay và phát triển.