Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2026

Nhận thức

Đọc cái tiêu đề nghe có vẻ "trí tuệ" dữ đa!
Nhưng không phải vậy đâu, rất chi là bình dân giáo dục, rất chi là đời thường! Chỉ là cái suy nghĩ vụn vặt, lủng cà lủng củng của bà già thôi!
Buổi sáng chống gậy đi bộ, leo mấy cái dốc, đi quanh được giáp vòng chân đồi. Loanh quanh cũng suýt soát 2 tiếng, ít thì cũng tiếng rưỡi, đủ để trì 21 biến Chú Đại Bi rồi cũng có đủ thời gian để suy nghĩ một chút về những cái khác trong cuộc sống đời thường ...Có khi là cảm nhận , ý thức về thời tiết. Ở đây, đôi khi một ngày có đủ cả thời tiết 4 mùa rõ rệt. Chắc là ba mùa thôi! Sáng sớm, tui leo dốc, đi bộ trong cái gió mát nhẹ nhàng, sảng khoái. Trưa, kéo dài tới 5, 6 giờ chiều, nhiệt độ như ngày Hè chói chang, nắng nóng. Rồi sau đó những ngọn gió nồm mát mẻ, nhẹ nhàng lướt qua, nhiệt độ dần dần hạ xuống, êm êm, mát mát như buổi đầu Thu... Vậy cho nên, tui đi bộ vào buổi sáng rất dễ chịu, thú vi. Tụi nhỏ sắm cho Mẹ một cặp gậy đi bộ thể thao của dân hiking leo dốc... Cây gậy nhẹ hều, tui rất thích.
Trưa nắng ngồi trong nhà, nhìn ra đường cảm giác khô, hanh và lặng gió.
Mùa Hè đang trôi qua. Tụi nhóc sắp hết khoá học hè, chuyển lịch học võ, học đàn và đi bơi cho phù hợp với thời khoá biểu năm học mới chính khoá ở Trường. Hôm kia mới hỏi bé gái cháu Ngoại cưng của tui, giữa tháng 8 back to school, bắt đầu vào năm học mới. Ngày tháng qua nhanh thật. Mấy tuần lên chơi với gia đình con út, chỉ cho nó nấu vài món ăn, kể cho nghe vài câu chuyện hồi xưa của Mẹ Cha, của mái gia đình và tuổi thơ của chúng nó. Nghe nó nói về công việc, về mục tiêu hướng tới, vẫn còn muốn học hỏi để không ngừng nâng cao kiến thức, về cái-sự-cầu-toàn của chúng nó... Ôm một cái. Và nhắc nó về quan niệm sống biết-đủ-là-đủ, đã trải qua cả cuộc đời của Cha Mẹ nó.
Viết vài suy nghĩ cho ngày mùa Hè. Những suy nghĩ rất giản đơn và bình dị. Đi qua những năm tháng vun vén yêu thương và cảm xúc. Giống như tui mới uống ngụm trà tía tô nóng ấm áp, đậm đà. Gói trà tía tô tui tự làm hôm trước mà con gái lớn nhắc Mẹ đem theo để uống vì đã quen hương vị. Đó cũng là cái sự " biết đủ " của tuổi già.

Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2026

Chói chang và mát rựơi

Trưa.
Tui ngồi trong nhà nhìn ra ngoài đường qua cửa kính.
Sân trước cỏ xanh mướt nhờ có hẹ thống tưới tự động mỗi buổi sáng sớm và vợ chồng con út rải phân cho cỏ cuối tuần vừa qua. Nhưng ngoài đường nắng chói chang. Xe Fedex đi qua từ từ và dừng lại giao hàng nhà đối diện. Phía xéo bên kia đường vãn có người đang cắt cỏ sân trước. Ngó lên bầu trời cao, xanh, không một gợn mây.
Pool and play ground
Nắng.
Sáng nay hai mẹ con ngồi cà phê và nói chuyện chơi xíu trước lúc nó đi làm và sau khi tui đi bộ gần 2 tiếng, mới về, nói tháng Bảy là tháng cao điểm nắng nóng ở đây. Nó mè nheo. Tui bảo ở Canada lạnh cũng than, qua đây nắng nóng cũng than. Bây thiệt là...Haha! Mà tụi trẻ bây giờ yêu cầu cao, không giống thế hệ tụi mình hồi xưa, không quản nhọc nhằn, đơn giản và dễ chịu. Giờ trong nhà, nhiệt độ điều hoà của tụi nó, tui vẫn phải mặc thêm cái áo len mỏng mỏng. Đi chợ, siêu thị, Walmart, Costco.v.v. tui cũng mặc áo khoác dài tay vì vô đó tui mặc đồ bình thường là bị lạnh. Chúng nó đi làm cũng rứa! Ngồi ở trong xe cũng có nắng nóng chi mô nà! Vô chỗ làm thì cũng mát rượi! Có chạy xe đạp, xe máy như mình hồi xưa mới bị mồ hôi ướt dàm lưng áo. (Tui lại nhớ kỷ niệm hồi xưa dạy lớp 11 ở Nguyễn Đình Chiẻu Mỹ Tho, vì khối 11 học buổi chiều nên tui đạp xe từ nhà ở đường Giồng Dứa cũng khoảng hơn 20 phút, giữa trưa tới nơi áo dài xoa Đức của tui ướt đẫm mồ hôi dính vô lưng, báo hại tui lên lớp giảng bài cứ đứng né né xoay lưng vô bảng đen, lúc viết bảng cũng cứ né né làm cho lớp 11C6 trật tự một cách khác thường, nhìn Cô thông cảm. Nhớ lại thương gì đâu!...)
Nhân nói tới đây, tui nhớ hôm qua đọc một bài trên mạng nói về thế hệ sinh từ 1950-1979 là "thế hệ vàng mười". Đó là những người sống kết nối giữa 2 thế kỷ, giữa truyền thống và hiện đại, hưởng những trò chơi dân gian thời thơ ấu và được tiếp cận sự tiến bộ nhảy vọt vượt bực của cuộc sống hiện đại và internet vân vân và vân vân... Đó là thế hệ X. Họ được lãnh hội cả một nền giáo dục tuyệt vời và sự dạy bảo chu đáo của gia đình, từ các bậc phụ huynh...Họ có cả một tuổi thơ ắp đầy sự hồn nhiên trong trẻo, có cả một trời kỷ niệm của sự lãng mạn êm đềm trong tình yêu tuổi học trò.v.v.. mà những thế hệ sau Y, Z, Alpha, Beta gì gì đó không thể nào có được khi mà nhịp sống được tính bằng tốc độ âm thanh, ánh sáng. Hey, tui đọc và cảm thấy thú vị theo với từng ý tưởng của tác giả. Đúng thiệt!
Cũng hôm qua, tui đi bộ về, ngang qua khu hồ bơi và play ground gần nhà, cách chưa đầy 10 phút đi bộ. Tui vô ngồi chơi một lát. Tận hưởng không gian thoáng đãng, mát mẻ, yên tĩnh... Hồ nước trong xanh. Nhiều ghế nằm nghỉ, phơi nắng sau những giờ phút bơi lội, ngâm mình trong hồ nước. Nhiều chiếc dù che trên những bộ bàn ghế dành cho các nhóm hoặc gia đình thưởng thức BBQ nướng trong những chiếc lò than lớn, nhỏ rải rác trong khuôn viên. Khu Spa, khu vui chơi của trẻ em...rộng rãi, sạch sẽ. Tui đã đến vài lần nhưng lúc nào cũng đông người nên khó để chụp tấm hình vì sự riêng tư. Bữa nay đi sớm và lại giữa tuần nên vắng và tui tha hồ relax, tha hồ chụp mọi góc của khuôn viên. Và, cũng tha hồ thả rong suy nghĩ...Nhìn khu vui chơi trẻ em, tui mơ ước con út sớm có cháu bé để bà Ngoại được cùng vui đùa với cháu nơi này.
Trưa hôm nay trời vẫn nắng chang chang, nhưng có gió nên hình như nhiệt độ thấp hơn hôm qua một chút. Tui nhìn ra ngoài qua khung cửa kính, màu cỏ xanh mát rượi với những suy nghĩ miên man, êm tĩnh, dịu dàng. Cứ vậy đi! Dẫu có chói chang một xíu gam màu mát mắt với làn gió thoảng qua cũng giúp cho tâm hồn con người ta nhẹ nhàng biét mấy! Phải không?

Thứ Ba, 21 tháng 7, 2026

Thấu hiểu bản thân

Tui ngồi trước bàn phím
Tui đi quanh sân nhà
Tui đi bộ, leo qua con dốc, vài con dốc...
Tui cứ nghĩ hoài trong đầu: Điều mình thích nhứt là gì? Và tui cứ loanh quanh với câu hỏi đó.
Tui hiểu, tâm hồn của người già bắt đầu già lắm luôn! Bắt đầu có những cái-tự-hỏi rất là lộn xộn. Rất lẩm cẩm và rất khó chịu.
Hôm nay trời bắt đầu nắng hơn mấy ngày qua. Hơn nửa tuần qua trời rất mát. Gió trên đường mơn man, dịu dàng. Dù tui luôn đội nón nhưng gió vẫn len lỏi xáo trộn những sợi tóc bạc bay bay trước trán. Gió mát. Khung cảnh yên ả và không gian trong trẻo làm cho tui miên man nghĩ tới bao điều đã cũ. Có mấy lúc ngang qua hàng cây tường vy bên hông những dãy nhà, bờ tường, trên đường...chim ríu rít hót rồi chao lượn trước mặt. Tui lấy điện thoại trong túi ra ghi lại âm thanh véo von ấy.
Chiều hôm qua tui gọi về cháu Ngoại. Nghe cái giọng líu lo của cháu gái, thương quá chừng thương. Nó nói với Dì nó bằng tiếng Anh nhưng khi nói với Bà thì giọng lai Huế rặt tiếng Việt làm cho cả đêm tui nhớ tụi nó không ngủ được. Đúng là con cái lớn lên, mỗi đứa có cuộc sống riêng, công việc riêng, mái ấm riêng. Mình đâu có làm như "người chỉ huy" chúng nó thời thơ bé, biểu phải thế này, phải thế kia như kiểu con cái có nhà cửa ở gần nhau cho mình đi qua đi lại với chúng nó dễ dàng, theo văn hoá gia tộc như ở VN các thế hệ xưa. Tui thường cười một mình sau khi những ý nghĩ như thế vừa chợt đến. Vì đó chỉ là những ý tưởng rất xa vời, rất cũ kỹ...còn sót lại. Đó là những nét ký ức từ tuổi thơ tui khi về bên Ngoại. Hình ảnh xưa nhà Ngoại tui và các khu vườn, các căn nhà của các Cậu tui không xa nơi ấy, Vào những năm 50,60 của thế kỷ trước, gia tộc quây quần!
Tui lại nhớ tới tuổi thơ của các con và những năm tháng ắp đầy kỷ niệm. Nhưng mà tui cũng hiểu quy luật dòng chảy của cuộc đời, thời thơ bé đi qua để trưởng thành và thế hệ chúng ta cũng sẽ già đi. Nghĩ tới đây tui lại nhớ tới ngôi sao bóng đá Messi với hình ảnh cậu bé ngồi trong thau nước của một buổi Messi đi thiện nguyện vào tuổi hai mươi. Đứa bé ấy giờ là cầu thủ trẻ 19 tuổi, thành viên trong đội bóng Tây Ban Nha, đối thủ và đã chiến thắng đội Argentina của Messi. Tre già măng mọc. Và thật xúc động trước cái ôm của hai nhân vật ấy khi tiếng còi cuộc tranh tài chấm dứt.
Tui lan man xíu trong suy nghĩ nhưng tui cũng đã hiẻu được tui đang thích cái gì, khám phá được bản thân: Người già quá ư lẩn thẩn, tào lao và thích nhớ về kỷ niêm

Thứ Năm, 9 tháng 7, 2026

Sáng mùa Hè

Dallas mùa Hè cũng nắng nóng nhưng có vẻ hơi mát mẻ hơn Houston xíu.
Hôm Quốc khánh, birthday 250 của nước Mỹ, tụi nhỏ về nghỉ lễ với gia đình rồi đón Mẹ lên Dallas chơi. Mấy nhóc đang bận học Hè, chưa đi chơi được. Tui lên đây mấy hôm cứ nhớ giờ giấc sinh hoạt của chúng nó, lại nghĩ tới khoảnh vườn nhỏ mùa nắng nóng mà chúng nó luôn bận rộn, chắc không có thời gian tưới cây. Mới lên đây mấy ngày đã thấy nhớ các cháu'
Ở đây cả ngày tui rảnh rang, ôm cái máy tính một hồi rồi đi quanh nhà. Rồi ra sân sau ngồi chơi, ngó trời mây cây cỏ. Trong nhà mát lạnh, tui cũng không thích lắm, bèn ra sân để đón gió mang hơi nóng ấm áp, dễ chịu hơn.
Buổi sáng, tui thích dậy từ sớm, tận hưởng không khí mát mẻ thoáng đãng một hồi rồi bắt đầu đi bộ. Hôm nay tui muốn đi bộ quanh một vòng dưới chân đồi. Nhưng không giáp vòng được vì có vẻ như nắng đã lên.
Người già thường hay lẩm cẩm. Tui cũng có vẻ đang lẩm cẩm khi đang đi, muốn dừng lại bên đường chụp mấy tấm hình mà có khi nhìn lại, phải một hồi lâu mới nhớ là ở chỗ nào.
Mùa Hè, ở đây không có hoa phượng đỏ thắm mùa thi, quanh con đường tui qua, chỉ có dã quỳ.