Ở Mỹ, những tháng gần cuối năm là mùa lễ hội. Sau khi ăn lễ Thanksgiving là mọi
người thường trang trí nhà cửa, trang trí cây thông để mừng Chrismast và New year.
Đây là thời gian học sinh được nghỉ 2 tuần nên dân Mỹ cũng rất nhiều người đi du
lịch. Thời tiết phía Bắc lạnh và nhiều nơi tuyết rất dày. Phía Nam ít lạnh hơn,
vài nơi không khí và tiết trời thật là lý tưởng. Có ngày nắng rất trong, dù chỉ
khoảng trên dưới 10 độ C, soi trên từng khe lá, lá bắt đầu chuyển vàng và rụng,
rất trễ so với phía Bắc lá vàng lá đỏ từ hơn một tháng qua. Có ngày lạnh hơn xíu
và không có nắng nhưng cảm giác không khí vui tươi, rộn ràng hơn trong mùa lễ hội,
nhất là đến các khu thương mại, chợ búa, chứ chưa nói đến các mall to.
Thiên nhiên, cây cỏ thời gian này có vẻ tĩnh lặng hơn còn con người thì hình như
hoạt động sôi nổi hơn. Mỗi đất nước có nền văn hoá riêng. Mà hình như bên nhà,
lớp trẻ VN giờ hấp thụ văn hoá phương Tây nhiều quá, không như thế hệ mình hồi
xưa. Cũng dễ hiểu thôi, nhất là lứa 5x nửa đầu thập niên phải trải qua bao nhiêu
biến động và thay đổi trong đời sống, nhớ thời bao cấp thiệt là...khó khăn. Bây
giờ gen Z, cũng đang là lứa tuổi trưởng thành... Quá nhiều thay đổi và khác lạ.
Tui là người thuộc lớp cổ lai hy, lại đang ở xa, nhưng tui cũng thích coi các
gameshow bên nhà. Toàn là trai xinh gái đẹp và tài giỏi chuyên nghiệp nữa. ( Tui
không lạm bàn về kiến thức phổ thông hay gì gì khác như tui đã từng vì có vẻ thiên
về cái nhìn của nhà mô phạm lỗi thời ).
Về chuyên môn thôi, tui thấy nhiều bạn trẻ giỏi. Tui già lắm rồi nhưng xem Rap Việt,
tui cũng đã khóc cười theo những câu chuyện của các rapper và tính nhân văn trong
cách ứng xử của những con người gồ ghề lởm chởm ấy. Tui nhìn theo góc nhìn của tui,
tui trân trọng tài năng và cảm xúc của các bạn ấy, từ thí sinh cho tới huấn luyện
viên...Coi Our songs VietNam, tui cũng cảm động và rất nhớ cảm xúc học đường khi nghe
lại những bài vương vấn kỷ niệm xưa...Hình như bây giờ cái nhìn của mình thoáng hơn
thời còn hơi trẻ xíu, còn hơi trẻ cũng có nghĩa là lúc đó già rồi, không quá nghiêm
khắc, cứng nhắc. ( Không biết đúng chính tả c,t không nữa! Đó cũng là thể hiện cái sự
"xởi lởi" của tuổi già.) Tui dễ chịu hơn với cuộc đời, tui nhẹ nhàng hơn với thế thái
nhân tình và sống thoải mái trong góc nhìn độ lượng, dễ cảm thông. Cũng có thể tại tui
đi chùa nhiều, có nghe giảng Pháp thường hơn, trì Chú Đại Bi nhiều hơn thời gian nghĩ
về mọi cái khác trong ngày, cũng có thể vô ưu tiếp xúc với con trẻ nên tinh thần mình
có vẻ nhẹ nhàng thoáng đãng hơn chăng.
Chủ Nhật, 15 tháng 12, 2024
Thứ Hai, 25 tháng 11, 2024
Lan man, mông lung...
Cứ mỗi lần up date cái computer của tui hoặc đổi máy điện thoại là có sự lộn
xộn, trục trặc này kia nọ, không như cũ của tui. Lần này, tụi nó thay cái điện
thoại mớicho tui dù cái cũ tui vẫn xài ngon lành, là lộn tùng phèo một đống hình
ảnh không vô được để tui chèn trong bài viết blog. Mở điện thoại ra, một số hình
tui mới chụp không add thêm vô album. Những album cũ, không có tên và tự động có
tên mới. Hihi. Rồi một loạt hình tụi nhóc và video thổi kèn của nhóc lớn chụp ở
máy nào lại nhảy vô. Thôi kệ, tui vẫn có thói quen thích nghi tốt, nên hơi bực
mình xíu rồi cũng sắp xếp cho phù hợp hoặc là tạm ngưng up bài. Để từ từ biểu
tụi nó chỉnh lại.Thế thôi.
Nhưng mà thời tiết hôm rày chuyển vào Thu nên có vẻ dịu dàng trong hơi gió và
độ nóng. Buổi sáng, tui đi bộ thong dong, nghe gió thoáng qua vai áo, lùa vào
tóc. Mái tóc hồi xưa nhiều và đen, mượt. Giờ còn thưa, ngắn và vài nhúm tóc bạc
phía trước nhưng gió mơn man cũng thấy vui vui. Nhớ hồi đi dạy ở Nguyễn Đình Chiểu,
từ dãy phòng học này qua dãy kia là một khoảng sân rộng, gió thổi tung bay tà áo
và mái tóc dài xoả bờ vai, phủ kín cả lưng áo ( dù vai em lúc ấy không gầy guộc
nhỏ ) cũng có cảm giác đong đưa nhịp chân bước không mấy dịu dàng. Hihi. Nhanh
thiệt. Nhoáng cái, đã mấy mươi năm.
Dạo này tui có vẻ ít thích ngồi gõ gõ hơn là ra chạy quanh vườn hái ớt,
hái khổ qua, đậu bắp... Tui có thể ngồi cả nửa giờ để rảo mắt nhìn quanh
mấy cây ớt quý để đếm trái. Vui mừng khi thấy cây ớt "king" là giống khó
trồng lắm. Con rể tui mua hạt giống từ ba năm trước. chỉ có 10 hạt , gửi
online. Hồi đó ươm mãi không lên , mà chỉ gieo 3,4 hạt thôi. Nhín nhín,
để dành. Sau dó lo trồng nhiều thứ khác, bỏ quên luôn. Năm rồi, tui gieo
6 hạt còn lại, mọc được 5. Mừng quá! Nâng như trứng. Trồng trong chậu
3 cây. Trồng ngoài đất 2 cây. Hồi tháng bảy gió bão làm gãy 1 cây trên đất.
Nghĩa là chúng nó đã cao, tốt nhưng không thích hợp với nắng nóng nên
chẳng ra được trái nào. Ngày ngày tui chăm sóc và năn nỉ. Cây dưới đất ra
được 2 trái. Ba cây trong chậu mãi mới có hai cây có mỗi cây 1 trái. Còn một
cây cứ muốn làm trẻ thơ!... Vậy mà khi thời tiết chuyển mùa, từ hồi trời mát
mẻ,chúng nó ra hoa kết trái thấy-mà-ham! Cây "king" dưới đất gần trăm trái,
các cây trong chậu cung4, 5 chục trái! Mà loại này là "vua" cay. Chỉ cần tui cắt
1 lát là mùi cay thơm nồng lan toả cả bàn ăn. Còn các loại ớt khác cũng ra trái
bao la bát ngát, kể cả cây ớt Mễ cũng hàng trăm trái. Tui hái tặng bạn bè là
dân Huệ và miền Trung. Ai cũng thích.
Và thế là tui cứ ngồi ngoài vườn nhìn cây trái, nghe gió vi vu, nhìn
những chú chim bầu bĩnh nhặt thức ăn tui vãi cho chúng trên bãi cỏ
và cả những chú chim thon gọn, nhanh nhẹn chuyền cành, hót líu lo
trên những cành cáy bên bờ tường. Tui cứ miên man như vậy mỗi
buổi sáng đi bộ về, có khi ngồi với ly cà phê vừa hâm nóng lại. Có khi
hái lá khoai lang cho con rùa đang chờ. Tìm hái đậu cho con thỏ cứ líu
ríu quanh chân tui. Nhưng mà khi thả con chó ra vườn là thỏ và chó
rượt nhau như chạy đua nước rút.
Buổi sáng qua rất nhanh. Mùa này trời mát nên giữa trưa lúc nào không
biết. Tui cảm thấy mình hơi lan man và suy nghĩ mông lung, không đầu
không cuối. Thôi kệ. Già rồi nên thỉnh thoảng gõ gõ vậy cho trí nhớ
vẫn chung thuỷ bên mình, Haha.
Thứ Sáu, 8 tháng 11, 2024
Ớt
Các thể loại ớt nhà tui.
Huyền thoại kể rằng có một nơi trên đát nước tui, con người ta rất ưa thích vị
cay nồng của ớt. Đó là một thứ gia vị được dùng nhiều trong chế bién các món ăn.
Có tác dụng làm giảm mất di mùi tanh của cá biển. Cũng có thể giúp cho người ta
cảm thấy ngon miệng dù bữa ăn kham khổ ( " Thương trái ớt biết đánh lừa cái lưỡi!
" - Bui Giáng ). Tui lớn lên ôm theo huyền thoại ấy trong cuộc đời mình mỗi khi
đến từng vùng đất mới. Biết ơn món quà quý của quê hương đã nâng đỡ tâm hồn tui
thêm phong phú. Tui cũng có thể trổ tài khéo tay làm các món muối ớt, nước mắm ớt,
nước tương ớt... để mời bạn bè tui khi đến chơi nhà.
Ơi, Huế của tui!
Ơi, Ớt của tui!
Răng mà cay rứa hè!
Thứ Sáu, 18 tháng 10, 2024
Lớp chúng mình
Lớp chúng mình...
Gặp lại lớp 9A7 năm học 1995-1996, giữa thập niên cuối của thế kỷ truớc,
tui lại có vài đêm mất ngủ, vài ngày tâm trí cứ bận rộn về những kỷ niệm
của một thời chủ nhiệm chúng nó. Bốn năm trước , khi đang trong mùa dịch
CV19, chúng nó tìm ra tui sau nhiều năm không liên lạc. Rộn ràng, í ới và có
một buổi họp mặt trên zoom. Lần đầu tui tiếp cận với công nghệ kiểu đó, nhờ
con, cháu chỉ mới biết. Và hơn nửa ngày nói chuyện không dứt. Coa đứa vừa
chăm con vừa nói chuyện, có đứa thay phiên nhau giữa hai vợ chồng để nói
chuyện... Rồi cuối cùng chúng nó cũng sực nghĩ ra phải để cho Cô nghỉ ngơi.
Lần này gặp lại chúng nó tren group. Kỷ niệm ùa về...hành hạ tui. Hihi
Viết bài thơ tặng cho chúng nó, một trong những lớp đi qua cuộc đời dạy học
của tui.
Cứ thế đi! Cho cuộc đời vui.
Học trò A7 của tui ơi,
Mái trường ấm áp ngày thơ ấy,
Ngoảnh lại, hai mươi chín năm rồi!...
Những gương mặt ấy, thuở mười lăm
Trong veo, mát rượi ánh trăng rằm
Ngồi trong lớp, hồn có bay ngoài cửa?
Mộng ngày mai, mộng của xa xăm...
Lớp chúng mình cuối dãy hành lang,
Khoảng trời, cây lá...ngát màu xanh
Đôi khi vẳng tiếng chim xa hót,
Lá chao mình theo gió...cũng bâng khuâng
Văn nghệ lớp mình: Sớ Táo quân,
Náo nức chờ hội diễn mừng Xuân
Là tâm huyết, tài năng cả lớp.
Nhớ lại...Vui mà sao rưng rưng! !
Nhớ vô cùng hình ảnh thân yêu
Ríu rít ban mai...Rộn rã chiều,
Cả những ngày ôn thi cuối cấp
Hè chia tay...lưu luyến biết bao nhiêu!
Tháng năm qua. Học trò lớn lên
Bước chân in dấu khắp bao miền
Mộng đời rực rỡ khi thơ ấu
Đã chạm tay vào lúc hoa niên...
Nhưng mỗi khung đời rất khác nhau,
Như vườn hoa muôn vạn sắc màu
Như cuộc sống, mỗi nhà mỗi cảnh
Quý ở nghĩa tình, vẫn nhớ về nhau!...
Mỗi chúng ta là một cuộc đời
Đủ đầy cung bậc những buồn vui,
Biết ơn như đã từng trân
Khi trái tim vẫn nhịp bồi hồi.
Gặp lại đây, thương thiệt là thương
Vẫn bên nhau dù xa cách dặm trường
Như quy luật muôn đời vẫn thế,
Mây của trời, sóng của đại dương.
Houston, Oct 02 2024 Phan thị Như Mai
Học trò A7 của tui ơi,
Mái trường ấm áp ngày thơ ấy,
Ngoảnh lại, hai mươi chín năm rồi!...
Những gương mặt ấy, thuở mười lăm
Trong veo, mát rượi ánh trăng rằm
Ngồi trong lớp, hồn có bay ngoài cửa?
Mộng ngày mai, mộng của xa xăm...
Lớp chúng mình cuối dãy hành lang,
Khoảng trời, cây lá...ngát màu xanh
Đôi khi vẳng tiếng chim xa hót,
Lá chao mình theo gió...cũng bâng khuâng
Văn nghệ lớp mình: Sớ Táo quân,
Náo nức chờ hội diễn mừng Xuân
Là tâm huyết, tài năng cả lớp.
Nhớ lại...Vui mà sao rưng rưng! !
Nhớ vô cùng hình ảnh thân yêu
Ríu rít ban mai...Rộn rã chiều,
Cả những ngày ôn thi cuối cấp
Hè chia tay...lưu luyến biết bao nhiêu!
Tháng năm qua. Học trò lớn lên
Bước chân in dấu khắp bao miền
Mộng đời rực rỡ khi thơ ấu
Đã chạm tay vào lúc hoa niên...
Nhưng mỗi khung đời rất khác nhau,
Như vườn hoa muôn vạn sắc màu
Như cuộc sống, mỗi nhà mỗi cảnh
Quý ở nghĩa tình, vẫn nhớ về nhau!...
Mỗi chúng ta là một cuộc đời
Đủ đầy cung bậc những buồn vui,
Biết ơn như đã từng trân
Khi trái tim vẫn nhịp bồi hồi.
Gặp lại đây, thương thiệt là thương
Vẫn bên nhau dù xa cách dặm trường
Như quy luật muôn đời vẫn thế,
Mây của trời, sóng của đại dương.
Houston, Oct 02 2024 Phan thị Như Mai
Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2024
NGHĨ VỀ NHIỀU THỨ
Nãy giờ ngồi trước máy tính. Trong đầu nghĩ tới nhiều thứ mà cũng như không nghĩ
gì. Vì mỗi thứ nghĩ một chút, không có đầu có đuôi, không dừng lại để lắng sâu
một điều gì đó... Thiệt là phiền! Phiền vì cái đầu bây giờ không biết tập trung
và mọi thứ với tui đều không thích tập trung. Mấy hôm trước, đọc, xem và thấy ớn
vì cái sự lừa lọc, dối trá, dè bĩu, bươi móc, người ta bằng mọi cách moi cho
được những khuyết điểm, hạn chế của đối phương để triệt hạ nhau. Không có cũng
tìm cách nói cho có. Tui thấy sợ cái thế giới mạng. Và rồi " kinh cung chi điểu
" một cách vô duyên! Và bỗng dưng làm biếng suy nghĩ, làm biếng hỏi han bạn bè,
làm biếng viết những gì mình vẫn nghĩ, vẫn làm như trước. Trong đầu tui như đã "
set up" Chú Đại Bi. Lúc nào như cũng chỉ cần click là tui có thể không cần nghĩ
tới chi khác nữa. Điều này khiến cho tâm tui cảm thấy bình an.
Hôm qua, giàn mướp lủ khủ đầy trái đã đén lúc thu hoạch một đợt luôn. Vậy nên
tui đã nhắn với Sư Cô từ sáng sớm, lúc chưa đi với cháu ra bus stop ngay gần
trước nhà rồi đi bộ, đến khi đi bộ về thì Cô nói sửa xe xong Cô sẽ ghé qua.
Vậy là gặp Cô và cắt mướp nhờ Cô đem về Chùa để các bạn ghé qua nhận về xào ăn
lấy thảo. Tui vui lắm luôn! Và tui cũng đã có những phút giây bên Cô đi tới đi
lui ríu rít chuyện trò trong khoảnh vườn nhỏ xanh tươi...đủ thể loại ớt!
Sáng nay, tui cũng vừa nhắn tin hỏi thăm bạn Tuyết vì từ hôm bạn ấy ở Canada về
nhà, tui mới hỏi thăm một lần lúc bạn ấy mới về đến nay. Dù không thường xuyên
trò chuyện nhưng bạn bè tui vẫn luôn có mặt trong từng ý nghĩ trong đầu tui. Hôm
qua thấy con thằn lằn ngoài vườn tui nhớ bạn Thuần. Ti gôn ti geo Tí ti bạn tui
vẫn là hình ảnh bé nhỏ hay sợ mấy con vật nhỏ nhỏ, hay sợ tiếng cánh cửa đập trong
gió.v.v. nhưng vẫn nhỏ hơn tiếng hét của bạn ấy mỗi khi hốt hoảng. Tui cũng nhớ
bạn Khanh, bạn Dzoãn... mỗi khi tui làm gì đó, đọc gì đó hay nghĩ về gì đó... Tui
nhớ bạn Liên với những năm tháng dạy học ở N Đ C có rất nhiều kỷ niệm. Riêng bạn
Tuyết thì vô cùng... Mới bữa chủ nhật, tự dưng tui nhớ bạn ấy khi tui bứt mấy cây sả vô nấu
cà ri. Nhớ bởi có sự liên tưởng tới món cà ri Má Tuyết nấu từ Quận 4 mà Tuyết đã
đem qua cho mấy O cháu tui ăn hồi nẳm, cái thời những ngày mùa Thu Đông năm
1975. Và những bữa đi học về hai đứa tui nằm ăn đậu phụng rang, nghe mưa ngoài
sân không phải tí tách mà rào rào ngả nghiêng mấy nhành mai tứ quý. Cho đến bây
giờ, mỗi khi treo những chiếc áo sơ mi trên móc, dù ở đây không có bụi nhưng tui
vẫn nhớ bạn ấy đã từng kéo ngược cổ áo trên móc khi treo và tui đã học được thói
quen tốt ấy nhiều chục năm trong cuộc đời mình... Tui rất nhớ và luôn nhớ, luôn
nghĩ về những người bạn trong những chặng đời của mình. Nhưng không lẽ cứ nhắc
hoài, kể hoài... Cũng có khi tui muốn có dịp gặp lại nhau, sống lại với nhau vài
khoảnh khắc như trong kỷ niệm. Nhưng thiệt là bất khả thi! Bởi vì đôi khi chỉ có
lòng tui muốn thế còn những bạn bè tui đang bận rộn với những sự việc khác rồi!
Hoặc không gian chừ đã khác, thời gian cũng không phải như xưa. Năm ngoái, tui
về thăm lại bạn bè. Tui hạnh phúc khi gặp lại những người bạn một thời học
chung, với những người một thời tui mới ra trường, với những người tui sẻ chia
những năm tháng dạy chung dưới mái trường trước lúc về hưu. Với ai cũng ắp đầy
kỷ niệm và tràn ngập thương yêu. Những phút giây gặp nhau, dù gần một ngày, dù
cả buổi sáng, Dù từ sáng đến xế chiều... Tui vẫn cảm thấy bỗng dưng lòng mình
vẫn thiếu vắng, vẫn ít ỏi, vẫn hụt hẫng lúc trở về nhà sau khi họp mặt. Tui vẫn
thấy như mình vẫn chưa nói được gì. Vẫn chưa sống lại cái khoảnh khắc của ngày xưa
mà tui muốn có.
Ví như khi tui đến nhà Dzoãn. Tui muốn ngồi bên nhau, nói chuyện tào lao, kể về kỷ
niệm một cách rề rà, về bài hát Niệm khúc cuối vào một đêm có trăng sáng trước khoảng
sân nhỏ, về món che bà ba và rau muống luộc, tôm rim ngày xưa xa. Về chuyến đi Đà Nẵng
trong ngày xưa gần. Muốn nghe bạn tui kể nhiều chuyện buồn vui... Nhưng mà đâu có được!
Dù ngày xưa chỉ mới 2018 đây thôi cũng đã thành xa vắng. Thành khác lắm rồi! Và thời
gian là sự hối hả của công chuyện và cuộc sống. Ai tìm lại được cái sự rề rà thong thả
của...hồi đó được đâu! Thế nên uống vội ngụm trà bạn pha cho, quá thơm, quá ngạt ngào
hương vị, quá đặc biệt nhưng rồi chỉ biết... khen thôi! Rồi hai đứa lại lật đật dắt
nhau xuống lầu, lên taxi đi họp mặt bạn bè.
Cũng như khi tui gặp lại những người bạn, và các tiền bối từ mấy mươi năm trước, khi tui
mới ra trường...Rồi cũng trở thành quá ư chóng vánh! Tui vẫn nghĩ về chị Lệ, ân nhân
của tui lúc tui mới ra trường, chân ướt chân ráo lớ ngớ về Mỹ Tho. Chỉ hai tuần lễ đầu
đã cùng Chị từ trường Gioan 23 về Nguyễn Đình Chiểu. Được Chị giúp đỡ từ việc nhỏ cho
tới việc to, lo cho ăn nhờ ở đậu đủ thứ trên đời. Suốt 5, 6 năm trời. Cho đến khi không
còn dạy chung trường ở Mỹ Tho, tui cũng được Chị coi như em út. Những lúc cần đến
Chị là Chị sẵn sàng. Cả những lần ghé nhà mới của Chị ở Phường 5, mỗi lúc ra về đều
được giúi cho trái mướp, nắm rau, nải chuối... Nhiều năm trôi qua. Nhiều lần nhớ về
Chị với những bữa ăn đầm ấm ngày nào. Vẫn mong còn có dịp gặp nhau, ngồi bên nhau
ăn lại món ăn đơn giản ưa thích ngày nào. Muốn tặng Chị cái gì Chị thích... Nhưng rồi khi
gặp lại nhau, vui thì niềm vui tràn trề, hạnh phúc chứa chan khi còn được họp mặt với các
bậc đàn anh và các bạn một thời tuổi trẻ nữa! Mà sau đó vẫn thấy một khoảng trống không
thể lắp đầy được: mong ước trở lại kỷ niệm xưa! Không có được thời gian ngồi bên nhau
riêng tư ôn lại niềm vui trong ký ức. Và Chị nói không thiếu thứ gì, già rồi cũng không
thích thứ gì nên tui cũng không tặng được gì cho Chị. Về phía tui với các bạn cũng thế.
Liên và Hằng đã dành thời gian tìm đến nhà gặp tui để cùng nhau có thêm phút giây bên nhau
sau mấy chục năm mỗi đứa bận rộn với cuộc sống và công việc của mình... Nhưng tui cũng đành
xin lỗi. Vì đã không có mặt ở nhà, phải đi tới đi lui lo giải quyết mấy việc trước khi về
lại bên ấy...
Những cảm giác tiếc nuối cứ bâng khuâng tâm hồn tui. Dù biết rằng đó là điều quá hiển nhiên
của cuộc đời. Đâu có ai tắm được hai lần trên một dòng sông! Thời gian cứ trôi đi, năm tháng
qua và tuổi đời cũng thêm lên với những cung bậc cảm xúc mà mỗi một khoảnh khắc qua là không
thể tìm lại được. Có muốn tìm chăng, có gặp lại chăng cũng đã hoàn toàn khác hẳn rồi!
Vậy nên, với một người tuổi đời thất thập như chúng mình càng quý hơn phút giây hiện tại,
tình cảm hiện tại. Cứ nhớ nhau. Cứ thương yêu nhau. Cứ mong ước kỷ niệm xưa với tất cả lòng
trân quý!
Cám ơn bạn Tuyết đã gửi cho hình bạn ấy đang ngắm hoa quỳnh đẹp nhà bạn nở giữa đêm khuya.
Vậy mà bài viết cứ lưu lại, tới bữa nay mới up hoa lên được. Dù sao tụi mình cũng đã giữ
được khoảnh khắc tâm giao, hơi trễ xíu. Hihi
Thứ Năm, 19 tháng 9, 2024
TƯỞNG MUÀ THU TỚI
Mấy bữa trước thời tiết rất dễ chịu. Êm đềm . Nhẹ Nhàng. Mát mẻ. Gần 2 tuần như rứa.
Ai cũng tưởng mùa Thu đã tới. Hoá ra ảnh hưởng cơn bão đâu đó ngoài biển. Nó cứ ra
vô qua lại từ ngoài xa, chờn vờn một hồi rồi ghé Louisiana và đi ngược lên phía trên tí.
Tuần này, trời nắng như chi chi. Tui đi bộ sau khi đứng với cháu ở trạm bus trước nhà,
nắng đã chói chang trên đường đi.
Buổi sáng có khi tui ra coi mấy bông bí bông mướp nở trước khi đi bộ, tưới cho chúng nó
chút. Ngó qua mấy cây ớt nhiều trái chín chưa, chút nữa về hái. Có khi dậy trễ xíu, rề rà
thì không kịp ra vườn. có khi về nắng đã lên, cảm thấy như tụi cỏ cây hoa lá đang đợi chờ
mình, rồi vội váng xin lỗi chúng nó. Haha. Đôi khi tui thấy tui khùng khùng. Có lúc lại thấy
mình đa cảm quá. Lại vài lần thấy thiệt sự đa đoan. Rồi mệt cho mình quá! Chi mô trên trời
dưới đất, chuyện của người ta mình cũng xen vô. Ôm đồm. Thôi kệ, coi như tuổi già còn
ngo ngoe được nhiêu hay nhiêu! Tui lên Chùa là tui quên tui đã ngoại thất tuần! Tui bước
những bước dài như tuổi trẻ. Tui chạy như thiếu niên. Tui cũng lạy mấy trăm lạy như các
cháu Phật tử trẻ của tui. Rồi sau đó về nhà bước đi như bị chuột rút. Ngồi đập đập hai bắp
chuối như...đập gì không biết! Hihi. Rồi ít nhất, hôm sau mới trở lại bình thường. Vậy nên
con bé út cứ hay hỏi tuần này mẹ đi Chùa không? Tui cười qua điện thoại là nó biết rồi!
Và hình dung ra Mẹ ngâm nếp từ hôm trước, dậy từ 4, 5 giờ sáng hôm sau để hông xôi.
Mỗi tuần mỗi thứ xôi đậu để lên chùa cúng Phật và cúng hương linh. Của ít lòng nhiều.
Con em sợ Mẹ cực vì nó đã từng ở trên Chùa cả ngày với Mẹ , vài lần, chia sẻ sự-làm-việc-
không-biết-mệt của Mẹ khi làm công quả. Còn vợ chồng con chị và tụi nhóc thì quen với
thời khoá biẻu của bà Ngoại. Tuần nào không đi mới lạ, bé gái mới chất vấn why Bà không
đi Chùa?
Khoảnh vườn nhỏ đã qua mùa của trái bầu, giờ đang là mùa của bí đao và mướp. Lủ khủ
mướp khía tui cho leo trên cây peach. vài bữa không ngó về phía đó là y như rằng sẽ hái
một đống...già! Tui chặt ra bỏ vô gốc cây cho nó và các cây khác. Mướp ngọt cũng ra nhiều
mà mình không phải chăm sóc gì ngàoi viêc tưới và lâu lâu cho chút ít phân organic, cỏ khô
từng viên là thức ăn của ngựa trộn với phân bò đã xử lý và đất garden soil.
Bí đao hai loại tròn và tui có thể để dành ăn từ từ, biếu tặng bạn bè và phơi khô nấu nước
với rễ tranh, la hán quả, táo tàu và hạt kỷ tử. Mùa này nóng, tui nấu cho cả nhà uống. Và tui
cũng tranh thủ mấy ngày nắng này phơi mấy trái bí đao để dành hôm trước. Riêng ớt thì đủ
các thể loại.
Nắng. Mùa Hè vẫn còn trên những tia nắng chói chang trên sân. Giống như người già vẫn còn
chút năng lượng tích cực trong tâm hồn. Cứ nghĩ như vậy đi để thấy cuộc đời vẫn đẹp và đáng
sống. Hôm trước có cô cháu gái nhắc vài kỷ niệm xưa. Cô ấy cũng U60 rồi nên những kỷ niệm
ấy cũng vào hàng xưa lắm. Cơ mà tui cũng đã quên nhiều.
Kệ. cũng có những cái phải quên đi và cũng đừng nên nghĩ tới như những ồn ào cứu trợ bên
nhà hôm rày.
Cuộc sống có những ngày Hè nóng nực và ngày Thu êm đềm. Cho tui nghĩ tới mùa êm dịu
nhiều hơn nóng nảy.
Thứ Sáu, 23 tháng 8, 2024
BỐN MÙA THƯƠNG MẸ
Kỷ niệm huý nhật Mẹ, lần thứ 45
Viết tặng những người thân yêu
Thưa Mẹ,
Con gái Mẹ nay ngoài bảy mươi,
Vẫn như bên Mẹ, ấu thơ hoài
Tung tăng chân bước trên đường nhỏ
Mỗi lúc đi về quê Ngoại chơi...
Những mùa Tết vui. Ngày Tết vui
Sân đầy cát trắng... Mai vàng tươi...
Mẹ tần tảo, bán buôn hôm sớm
Để bữa Tân niên đủ ngọt bùi...
Thương Mẹ, vào Hè nắng tháng Năm
Đường quê quen bước...đã xa xăm
Để đôi quang gánh cho người mượn
Để cả... hoa cau rụng trước thềm.
Thương mùa Thu, con dạy học xa
Lâu lâu mới được về thăm nhà
Mẹ ra ngoài cổng chờ con sẵn
Gội tóc con, bồ kết Mẹ pha...
( Ơi mái tóc ngày xưa!
Xoả kín bờ vai. Phủ kín lưng áo dài đi dạy học
Mẹ đã nâng niu từng sợi tóc...
Sao bỗng dưng, giờ con muốn khóc!
Mái tóc phai màu. Lưa thưa. )
Rồi tháng năm qua. Những mùa Đông xa...
Có dễ gì quên hơi ấm bếp nhà!
Bóng dáng Mẹ trong lòng con cháu
Mãi mãi sáng ngời. Rất đỗi bao la...
Ký ức một thời khốn khó
Bể dâu thay đổi khôn lường
Bóng Mẹ như vầng mây trắng
Thênh thang về phía cố hương...
Mẹ ơi,
Bốn lăm năm Mẹ đã về Trời.
Con cứ thích cài bông hồng đỏ
Vu Lan. Bởi Mẹ hoài rực rỡ
Trong trái tim nồng nàn của con !...
Houston, Aug 22, 2024 Phan thị Như Mai
Thưa Mẹ,
Con gái Mẹ nay ngoài bảy mươi,
Vẫn như bên Mẹ, ấu thơ hoài
Tung tăng chân bước trên đường nhỏ
Mỗi lúc đi về quê Ngoại chơi...
Những mùa Tết vui. Ngày Tết vui
Sân đầy cát trắng... Mai vàng tươi...
Mẹ tần tảo, bán buôn hôm sớm
Để bữa Tân niên đủ ngọt bùi...
Thương Mẹ, vào Hè nắng tháng Năm
Đường quê quen bước...đã xa xăm
Để đôi quang gánh cho người mượn
Để cả... hoa cau rụng trước thềm.
Thương mùa Thu, con dạy học xa
Lâu lâu mới được về thăm nhà
Mẹ ra ngoài cổng chờ con sẵn
Gội tóc con, bồ kết Mẹ pha...
( Ơi mái tóc ngày xưa!
Xoả kín bờ vai. Phủ kín lưng áo dài đi dạy học
Mẹ đã nâng niu từng sợi tóc...
Sao bỗng dưng, giờ con muốn khóc!
Mái tóc phai màu. Lưa thưa. )
Rồi tháng năm qua. Những mùa Đông xa...
Có dễ gì quên hơi ấm bếp nhà!
Bóng dáng Mẹ trong lòng con cháu
Mãi mãi sáng ngời. Rất đỗi bao la...
Ký ức một thời khốn khó
Bể dâu thay đổi khôn lường
Bóng Mẹ như vầng mây trắng
Thênh thang về phía cố hương...
Mẹ ơi,
Bốn lăm năm Mẹ đã về Trời.
Con cứ thích cài bông hồng đỏ
Vu Lan. Bởi Mẹ hoài rực rỡ
Trong trái tim nồng nàn của con !...
Houston, Aug 22, 2024 Phan thị Như Mai
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




































