Như một trong những sinh hoạt của tín ngưỡng, tui vẫn thường tham gia vào
các đoàn hành hương của Chùa tổ chức trong dịp đầu năm. Từ những năm còn
ở bên nhà, tui đã rất thích hoạt động mang tính truyền thống, tôn giáo và đậm sắc
màu văn hoá.
Năm nay, tui ghi danh tham gia đoàn hành hương ở Trung tâm Phật giáo Chùa
Việt Nam vào ngày chủ nhật 9 tháng 2 năm 2025 tức là 12 tháng Giêng Ất Tỵ.
Được dặn đến Chùa từ sáng, lúc 6g30, nhưng tui đã đến từ trước 6g xíu. Lên chánh
điện lúc quý Thầy và một số Phật tử còn đang tụng kinh.
Đoàn được điểm danh đầy đủ và Thượng Toạ Nguyên Đạt hướng dẫn đảnh lễ Phât,
nghe dặn dò vài việc, chúc chuyến hành hương an lạc và giới thiệu Ban điều hành
chuyến hành hương là một vị Thượng toạ và 2 quý Sư Cô.
Chuyến đi bắt đầu hơn 7g30 xíu. Và đầu tiên là chùa Linh Sơn. Sau đó đến chùa
Đài Loan Chung Mei Temple. Mọi người trên xe muốn được ăn sáng gì đó nên Sư
Cô nói đến chùa Hương Lâm. Đây là một ngôi chùa của quý ni sư hầu hết là người
Huế nên tui rất thích. Sư Cô Trụ trì tiếp đoàn rất chu đáo và nói rặt giọng Huế yêu
thương của tui. Món ăn cũng rất ngon, nhứt là mứt gừng, mứt dừa, nước trà, bánh
bao... Lên xe chạy một lát rồi Sư Cô phó đoàn mới nhắc đến các món chay của Chùa
bán, trong đó có món chao ngon đặc biệt làm mọi người tiếc đã không kịp mua. Tui
cũng tiếc vì món chao người Huế làm luôn có vị ngon, khác với những nơi sản xuất
khác. Và tui nhớ Mẹ tui...những ngày ấu thơ ngồi coi Mẹ làm những hủ chao từ những
công đoạn chọn đậu hủ từng miếng thế nào cho ngon, ủ trong những tờ giấy quyến trắng
tinh, mỏng lét đặt trên chiếc giừng ( đan bằng tre non, mềm mai, lổ nhỏ, dùng để giừng
gạo, cũng có nơi gọi là dầng gạo ) có một lớp dày tro bếp đã rây nhuyễn. Rồi phơi sương.
Rồi cắt miếng, Rồi ướp.v.v.. Ướp với những gì giờ tui không nhớ nổi! Làm sao nhớ được !
Vì mấy chục năm qua, hơn nửa thế kỷ rồi không còn được ăn chao của Mẹ làm...
Đến trưa, sau khi đến chùa Phật Ân cũng được ăn no nê đủ thứ. Mọi người còn bảo nhau
phải để bụng còn ăn trưa ở chùa Phước Đức. ( Và thế là quý Sư Cô và quý Phật tử của
Chùa đem cho "zip lốc" để to go!)Đoàn đến chùa Pháp Vân trước khi qua chùa Quan Âm rồi
thẳng tiến về chùa Phước Đức. Bữa ăn trưa với món bánh canh là chính và nhiều món
khác như xôi, bánh ngọt, chè, trà sữa... Đến chùa nào cũng được quý Thượng Toạ hay Sư
Cô Trụ trì chúc đầu năm và phát lộc. Đến chùa Quang Đức còn được nghe quý Thầy Trụ trì
đọc thơ và bình thơ rất là thú vị. Chiều hơi muộn xíu, xe về hướng Bắc Houston để đến chùa
Tịnh Luật. Đạo tràng tổ chức đón đoàn chu đáo lắm. Nhưng ai cũng no nê suốt những quãng
đường qua nên nhận được lộc là cất để đem về thôi, nước trà ngon cũng không uống nổi nữa.
Trên đừng về ngang chùa Viên Thông thấy có nhiều xe đậu ở parking và cũng đã chiều gần tối
nên phải chạy thẳng về chùa Hương Nghiêm gần chùa Việt Nam. Quý Sư Cô Trụ trì cũng là
người Huế nên ngoài việc phát lộc, còn có cả bánh bột lọc rất ngon mời đoàn thưởng thức.
Bánh ngon lắm luôn! nghe mùi lá chuối của bánh mới luộc rất hấp dẫn. Nhưng ai cũng xin nhận
vài cái bỏ vô "chiếc túi càn khôn" chứa đầy "chiến lợi phẩm" mang về.
Mọi người ra xe thì trời vừa bắt đầu tối. Qua chùa Việt Nam cách đó chừng mười lăm phút. Lúc
này khoảng 6g40 phút nhưng trời đã tối. Lên chánh điện lạy Phật . Thầy lúc sáng tiễn đoàn đi,
giờ đang có mặt đón đoàn về. Chào mừng. Hoan hỉ. Và giới thiệu sinh hoạt Phật sự của Chùa
vào tháng ba này. Có những sự kiện quan trọng sẽ diễn ra trong 3 ngày 28, 29, 30 /3/2025 mà
Chùa sẽ bắt đàu khởi động chuẩn bị từ tuần tới. Đó là Buổi Lễ Mẹ Hiền Quan Âm (title chính xác
là gì tui quên), Lễ khánh thành Đại Hùng Bảo Điện và kỷ niệm 35 năm ngày thành lập Chùa. Có
rất nhiều chư vị Tăng Ni trên các châu lục và trên toàn quốc về dự. Tui có nghe mời cả Quý Thầy
ở Canada qua nữa. Phật tử trong đoàn ai nghe cũng hoan hỉ và mong muốn làm việc gì đó hưữ
ích trong sự kiện này.
Tui đang quỳ trong chánh điện lắng nghe...Bỗng điện thoại reo. Tui tắt vội rồi chạy ra sau, chưa kịp
nhắn tin, chuông lại reo tiếp. Mèn ơi, con gái tui đón. Thấy không có Mẹ ra, nó muốn gọi để nói là
nó đang đậu xe chỗ nào cho Mẹ dễ tìm, kẻo Mẹ lo, mà trời tối. Sân Chùa bao la. Parking thì xa.
Chu mẹc ơi, tui sợ Thầy la vì điện thoại reng phá tan sự yên lặng tôn nghiêm. Cuối cùng thì cũng bị
la thiệt. Nhưng la vui, cả đám Phật tử cười rần lên, không bị chỉ trích. Hoan hỉ. Hoan hỉ. Đây cũng
chính là vị Thầy đã la tui trong dịp Chùa Cam Lộ tổ chức Lễ Phật Đản, Rằm tháng tư mấy năm trước.
Trong lúc Thầy giảng Pháp, tui len lỏi cầm điện thoại quay. Thầy la: Mời Cụ đằng kia ngồi xuống, làm
chi mà chạy tới chạy lui ..v..v. Lần đó tui bị "quê". Mô Phật ! Chắc tui có duyên bị la vì lộn xộn giữa lúc
nghiêm trang. Thôi kệ đi! Căn tu của mình chỉ nghiêm túc được tới đó !
Chuyến hành hương đã rất vui. Tui vẫn thấy rất vui vẻ. hoan hỉ, an lạc dù có bị trêu cười xíu vào phút
chót. Vui thôi mà! Tui quen thêm được mấy Chị lớn hơn tui năm, bảy tuổi. Có chị hơn 80 tuổi vẫn đi
hành hương vui vẻ, khoẻ khoắn, lạc quan thân thiện vô cùng. Tui cũng quen thân với một em trẻ hơn,
tui chụp hình rất nhiều cho em với một tình thương mến thương thiệt sự.
Chủ Nhật, 23 tháng 2, 2025
Thứ Năm, 20 tháng 2, 2025
Tết ở trong tim
Từ bữa Tết đến nay mới có chút thời gian để viết. Thực ra, vẫn rảnh rang đó thôi! Nhưng
lúc rảnh thì không có ý tưởng gì, còn lúc nhiều đề tài chạy về trong cái đầu óc và tâm hồn
già nua này thì không phải là đang ngồi trước computer hoặc đang nằm trên giường nệm
ấm chăn êm, làm biếng lọ mọ ngồi dạy viết ra. Thời tiết lúc này lại hay cám dỗ mình chui
vô mền nghe nhạc không lời , có khi mãi theo dõi những breaking news trên nước Mỹ.
Vậy nên bài viết có vẻ thiếu mất thời-gian-tính.
Mấy ngày đầu năm đi chùa, hôm mùng một Tết vào thứ tư và hôm mùng năm Tết là chủ nhật. Tuổi già nên việc đi Chùa và gặp những người bạn đồng tu, Phật tử coi bộ phù hợp hơn hết. Con cháu cũng đến Chùa lễ Phật, thăm viếng Ông Bà thờ cúng trong Chùa nên tui thấy ấm lòng, hạnh phúc. Tui cũng cùng với mấy em trẻ hơn rủ nhau đến nhà các bạn gần Chùa chơi xíu. Không khí vui nhộn với những câu pha trò, trêu chọc nhau làm tui cảm thấy như mình trẻ lại như hồi xưa cũng rủ nhau tới nhà bạn bè chúc Tết rồi vui đùa trêu ghẹo nhau. Nhớ những lần được ngồi sau xe người bạn, lúc bạn ấy còn ở VN và tui còn trong những ngày ở tuổi hai mươi... Giờ thì đang làm Bà Ngoại ở tuổi ngoại thất tuần, vẫn hồn nhiên đùa giỡn với mấy bạn ngồi trong hai, ba chiếc xe hơi tới thăm nhà nhau nhân dịp đầu năm. Tết, đó là khoảng thời gian chuyển từ năm cũ bước sang năm mới sau 12 tháng dài sinh hoạt cả một năm.Nếu không có cái khoảng thời gian chuyển tiếp ấy để đánh dấu sự đổi mới của một giai đoạn mà cứ kéo dài mãi thế, chắc là đơn điệu lắm! Cái sự bắt đầu sau mỗi mười hai tháng ấy mới kỳ diệu lắm thay! Khi mà hơi gió thoảng mùi nhang trầm hương đâu đó gợi trong tâm hồn con người ta biết bao kỷ niệm và giây phút giao mùa thực sự thiêng liêng... Tui thấy Người xưa đã có quan niệm đúng đắn để lại cho thế hệ con cháu từ đời này sang đời khác về giá trị truyền thống văn hoá này.
Từ hồi trẻ thơ, lớn lên và già như bây giờ tui vẫn thích Tết. Tui cũng có những cái Tết của tuổi thơ đầm ấm, sung túc, nhưng cũng có những năm đón Tết trong không khí không vui gì mấy. Ngẫm lại cuộc đời, chắc ai cũng vậy thôi. Hồi nhỏ tui nhớ có năm Ba tui đau ốm trong dịp Tết nên nhà tui không chuẩn bị gì nhiều,không gánh đất cát trắng đổ đầy trong sân hay đốt pháo nhiều như mấy năm khác... Lớn lên, đi học xa nhà, Tết là khoảng thời gian được chờ đợi háo hức để được về dưới mái ấm gia đình. Khi bắt đàu đi dạy học, tui cũng mong đợi Tết để về nhà vui với gia đình. Những ngày Tết luôn qua rất nhanh với một chút tiếc nuối dù mỗi năm thêm một tuổi nhưng không hề quan tâm mà cứ thích Tết nhanh đến, niềm vui thích Tết như trẻ thơ.
Cũng có những năm cuộc sống khó khăn, cái khó khăn thiếu thốn chung của cả một giai đoạn xã hội,tui cũng không ra ngoài cái vòng quay của cuộc sống ấy. Tui có mái gia đình riêng, có các con nhỏ nhưng tui cũng thấy vui khi Xuân về Tết đến. Vui niềm vui ngày Tết của các con! Có lẽ tuỳ theo quan niệm của mỗi người. Có người đòi hỏi những điều kiện lớn lao mới tìm thấy hạnh phúc, có người đơn giản hơn. Tui thuộc "tip" thứ hai: Rất đơn giản! Một tiếng chim hót vang lên trong khoảnh vườn yên tĩnh, một sợi nắng trong veo loáng thoáng trên bãi cỏ sân sau, một nụ hồng tươi thắm mới nở trong khóm hoa sân trước, một làn gió mát mơn man trên mái tóc bạc loà xoà trước trán vào buổi sáng mai đi bộ... cũng có thể đem đến cho tâm hồn tui niềm vui, một cảm giác ấm áp, thú vị. Và đối với tui, đó là hạnh phúc.
Vậy nên, cứ sau một năm mười hai tháng lại có dịp để sửa soạn đón năm mới, một chút rộn ràng hơn, màu sắc rực rỡ hơn, âm thanh vui nhộn hơn, tình cảm ấm áp, nồng nàn hơn; ôn lại năm qua đầy yêu thương, hướng về năm tới đầy hy vọng. Đó là Tết, là hạnh phúc trong tim mọi người.
Mấy ngày đầu năm đi chùa, hôm mùng một Tết vào thứ tư và hôm mùng năm Tết là chủ nhật. Tuổi già nên việc đi Chùa và gặp những người bạn đồng tu, Phật tử coi bộ phù hợp hơn hết. Con cháu cũng đến Chùa lễ Phật, thăm viếng Ông Bà thờ cúng trong Chùa nên tui thấy ấm lòng, hạnh phúc. Tui cũng cùng với mấy em trẻ hơn rủ nhau đến nhà các bạn gần Chùa chơi xíu. Không khí vui nhộn với những câu pha trò, trêu chọc nhau làm tui cảm thấy như mình trẻ lại như hồi xưa cũng rủ nhau tới nhà bạn bè chúc Tết rồi vui đùa trêu ghẹo nhau. Nhớ những lần được ngồi sau xe người bạn, lúc bạn ấy còn ở VN và tui còn trong những ngày ở tuổi hai mươi... Giờ thì đang làm Bà Ngoại ở tuổi ngoại thất tuần, vẫn hồn nhiên đùa giỡn với mấy bạn ngồi trong hai, ba chiếc xe hơi tới thăm nhà nhau nhân dịp đầu năm. Tết, đó là khoảng thời gian chuyển từ năm cũ bước sang năm mới sau 12 tháng dài sinh hoạt cả một năm.Nếu không có cái khoảng thời gian chuyển tiếp ấy để đánh dấu sự đổi mới của một giai đoạn mà cứ kéo dài mãi thế, chắc là đơn điệu lắm! Cái sự bắt đầu sau mỗi mười hai tháng ấy mới kỳ diệu lắm thay! Khi mà hơi gió thoảng mùi nhang trầm hương đâu đó gợi trong tâm hồn con người ta biết bao kỷ niệm và giây phút giao mùa thực sự thiêng liêng... Tui thấy Người xưa đã có quan niệm đúng đắn để lại cho thế hệ con cháu từ đời này sang đời khác về giá trị truyền thống văn hoá này.
Từ hồi trẻ thơ, lớn lên và già như bây giờ tui vẫn thích Tết. Tui cũng có những cái Tết của tuổi thơ đầm ấm, sung túc, nhưng cũng có những năm đón Tết trong không khí không vui gì mấy. Ngẫm lại cuộc đời, chắc ai cũng vậy thôi. Hồi nhỏ tui nhớ có năm Ba tui đau ốm trong dịp Tết nên nhà tui không chuẩn bị gì nhiều,không gánh đất cát trắng đổ đầy trong sân hay đốt pháo nhiều như mấy năm khác... Lớn lên, đi học xa nhà, Tết là khoảng thời gian được chờ đợi háo hức để được về dưới mái ấm gia đình. Khi bắt đàu đi dạy học, tui cũng mong đợi Tết để về nhà vui với gia đình. Những ngày Tết luôn qua rất nhanh với một chút tiếc nuối dù mỗi năm thêm một tuổi nhưng không hề quan tâm mà cứ thích Tết nhanh đến, niềm vui thích Tết như trẻ thơ.
Cũng có những năm cuộc sống khó khăn, cái khó khăn thiếu thốn chung của cả một giai đoạn xã hội,tui cũng không ra ngoài cái vòng quay của cuộc sống ấy. Tui có mái gia đình riêng, có các con nhỏ nhưng tui cũng thấy vui khi Xuân về Tết đến. Vui niềm vui ngày Tết của các con! Có lẽ tuỳ theo quan niệm của mỗi người. Có người đòi hỏi những điều kiện lớn lao mới tìm thấy hạnh phúc, có người đơn giản hơn. Tui thuộc "tip" thứ hai: Rất đơn giản! Một tiếng chim hót vang lên trong khoảnh vườn yên tĩnh, một sợi nắng trong veo loáng thoáng trên bãi cỏ sân sau, một nụ hồng tươi thắm mới nở trong khóm hoa sân trước, một làn gió mát mơn man trên mái tóc bạc loà xoà trước trán vào buổi sáng mai đi bộ... cũng có thể đem đến cho tâm hồn tui niềm vui, một cảm giác ấm áp, thú vị. Và đối với tui, đó là hạnh phúc.
Vậy nên, cứ sau một năm mười hai tháng lại có dịp để sửa soạn đón năm mới, một chút rộn ràng hơn, màu sắc rực rỡ hơn, âm thanh vui nhộn hơn, tình cảm ấm áp, nồng nàn hơn; ôn lại năm qua đầy yêu thương, hướng về năm tới đầy hy vọng. Đó là Tết, là hạnh phúc trong tim mọi người.
Thứ Hai, 3 tháng 2, 2025
Khai bút đầu năm
Mai nở rộ trên cành
Rực rỡ chào năm mới
Mùa vui thêm một tuổi
Thêm bài thơ màu xanh
Dòng đời có trôi nhanh
Trần thế nhiều biến động
Tâm bồ đề mở rộng
Giữa đất trời thênh thang...
Mùng 6 Tết Ất Tỵ (2025)
Rực rỡ chào năm mới
Mùa vui thêm một tuổi
Thêm bài thơ màu xanh
Dòng đời có trôi nhanh
Trần thế nhiều biến động
Tâm bồ đề mở rộng
Giữa đất trời thênh thang...
Mùng 6 Tết Ất Tỵ (2025)
Thứ Sáu, 24 tháng 1, 2025
Ngoài kia có tuyết
Tối thứ Hai. Không lạnh lắm, 23 độ F ( Nuớc Mỹ dùng độ Fahrenheit ) vào giữa khuya, còn
đầu hôm thì ấm hơn xíu. Nhưng dự báo sẽ có tuyết. Tui đi ngủ sớm. Đến khi thức giấc
vào 2:42am, tui ra phía cửa sổ phòng khách, vén rèm nhìn ra sân sau qua cửa kính. Đã
bắt đầu có một lớp tuyết mỏng trên mặt đất, còn mỏng hơn trên cỏ. Nhưng trên mặt bàn kê
sát tường phía cửa sổ thì đã lấp đầy mặt bàn tuyết trắng nõn nà dưới ánh đèn cảm ứng.
Tui về lại phòng , vén màn cửa nhìn ra sân trước, tuyết có vẻ nhiều hơn xíu. Dưới gốc cây
sồi, tuyết phủ đầy. Tui rón rén leo lên giường mở tivi các kênh youtube news, các đài NBC,
Fox News, Fox Weather để biết thêm. Đợt tuyết này do khí lạnh từ phía Bắc xuống, gặp hơi
ẩm của nước từ biển (Vịnh Mexico) vào như luồng khí nóng hơn nên có tuyết rơi từ Houston
qua Louisiana, Geogia, có thể cả Florida...
Tui miên man với cái tivi đến khuya gần sáng mới ngủ tiếp. Và sáng ra, tui vẫn là người dậy sớm dù lúc đó gần 9 giờ buổi sáng. Sau đó cả nhà thức dậy. Tụi lớn thức trước. Chúng nó cũng rộn ràng dù đã có nhiều năm học tập, làm việc ở Phila, phía Bắc, không xa lạ với tuyết mùa Đông. Con gái nói tối hôm qua, mấy nhóc thức chờ đến một giờ vẫn chưa thấy tuyết nên phải bắt đi ngủ. Lát nữa thức dậy, chắc thích lắm! Đúng vậy. Lát sau, chúng nó nháo nhào reo vui khi nhìn ra bên ngoài tuyết trắng xoá. Con rể vẫn làm việc (work from home) nhưng thỉnh thoảng cũng chạy ra tham gia nhắc tụi nhỏ ăn uống đầy đủ. Con gái thì bắt tụi nhỏ lấy đồ ấm ra, chọn rồi mặc vô, trang bị đầy đủ kẻo bị nhiễm lạnh. Hò hét một hồi tụi nhỏ mới tuân thủ và mẹ con chúng nó ra chơi trước. Con chó cưng cũng rối rít đòi ra. sợ nó bị lạnh nhưng nó không hề nao núng, chạy khắp nơi và đùa giỡn với tụi nhỏ làm cho tui cũng ngạc nhiên. Cả nhà chụp vài tấm hình chung. Con rễ chạy ra chạy vô vì phải làm việc trên máy tính. Tui cũng chạy ra chơi tuyết với tụi nhỏ một lát rồi vô vì tụi nó nhắc sợ bị cảm lạnh. Mẹ con chúng nó chơi lâu nhất. Xế chiều, tui muốn đi bộ chút. Trên đường đi bộ cũng đã tan tuyết một phần, cầm cây gậy và đi cẩn thận, để ý những chỗ còn tyueets đang tan mà né thôi.
Ngoài đường cũng có nhiều người đi bộ, từng nhóm hoặc gia đình, cha mẹ dắt con ra phía hồ hốt tuyết ném xuống chơi. Có nhà chở nhau trên xe, mang theo vật dung để trẻ con ngồi lên, đẩy trượt đi trên triền dốc đầy tuyết. Trên đường xe chạy vẫn còn tuyết ở một vài chỗ , có nơi đông lại thành băng nên lái xe nguy hiểm, phải rất cẩn thận, từ từ kẻo trợt. Hầu hết phố chợ đóng cửa ngày thứ Ba, có vài chợ Mỹ như HEB thay đổi giờ hoạt động đã thông báo trước. Các truờng học và nơi làm việc cũng đã báo trưóc nghỉ ngày thứ Ba. Tivi tiếp tục thông báo nghỉ ngày thứ Tư. Mấy năm trước, hồi 2017 cũng có tuyết nhưng rất ít và tan nhanh. Chỉ mấy tiếng buổi sáng đến trưa là không còn dấu tích. Năm nay tuyết rất dày, nhiệt độ thấp kéo dài nên không khí lạnh làm cho tuyết lâu tan mà đóng lại thành ice hoặc một lớp băng phía dưới, trên nền sân xi măng dễ trơn trợt. Tui ra sân mà bước trên mảng tuyết là dễ bị trợt chân té ngã như chơi. Nên phải đổi giày và bước đi thật cẩn thận.
Hôm nay nắng đẹp. Nhưng vẫn còn hơi lạnh. Buổi sáng khoảng 40 độ. Mặc đồ giữ ấm đi với thằng cháu ra xe bus trước nhà. Tui đi bộ như thường lệ. Vẫn còn ít người đi bộ vì sợ lạnh và trên những bãi cỏ, gốc cây đó đây vẫn còn tuyết trắng. Trên mái nhà vẫn còn nổi bật những mảng tuyết trắng xoá. Trên đường dành cho đi bộ đã khô ráo, sạch sẽ, thỉnh thoảng mới có khoảnh nước nhỏ, dấu tích của tuyết đã tan nước chưa kịp bốc hơi. Tui nhìn những cụm cây còn dính tuyết hoặc những đụn tuyết nhỏ trên bãi cỏ ven đường, nước từ tuyết tan, lan ra ướt nhẹp... và không khí lành lạnh hôm nay, tui chợt nhớ hồi mới đến Canada thăm con gái nhỏ học ở đó, hơn mười năm trước, vào khoảng tháng tư vẫn còn tuyết và đến tháng sáu, tuyết cũng tan từ từ với những hình ảnh y hệt mấy hôm nay. Tui cũng nhớ lần đầu bay đến Canada, từ máy bay nhìn xuống đất, một màu tuyết trắng dưới những rừng cây thông xanh, tui đã hồn nhiên ngỡ rằng đó là những vùng cát trắng như ở miền cát trắng quê nhà! Cũng hình ảnh tuyết trắng trong vườn, trước sân, dưới những gốc cây, đầy bồn hoa.v.v.. gợi trong tâm hồn tui một sự liên tưởng ấm áp về những ngày Tết xa xưa thuở ấu thời, mỗi khi Xuân về Tết đến, các anh chị tui gánh cát trắng về đổ đầy trên sân và các lối đi dẫn vào nhà, dưới những gốc mai vàng hai hàng thẳng tắp bắt đầu nở hoa rực rỡ. Nỗi hoài niệm và sự liên tưởng càng thú vị và lắng đọng hơn khi trùng hợp với ngày hôm qua là dịp cúng đưa Ông Táo.
Không khí những ngày Tết xưa chợt ùa về, rộn ràng, ấm áp khi tui kể cho tụi nhỏ nghe. Nhất là kể cho cháu gái. Con bé thông minh, xinh tươi rất tình cảm nhưng cũng đầy cá tính. Nó ríu rít bên tui, thích kể cho tui nghe và cũng thích hỏi tui, thích nghe tui kể...đủ chuyện trên đời, trên trời, dưới đất. Tối nay mới nói với Mẹ nó ngày mai đi chợ mua các loại trái cây ngủ quả, gọi nhắc nhờ Sư Cô mua hoa Mai và đặt bánh chưng chay, bánh in cúng trên bàn thờ... Nó đang làm bài trên tấm bảng, đang giảng bài như cô giáo của nó (hihi), đang hát câu hát bằng tiếng Pháp mới được Cô dạy chiều nay: Bonjour mes amis cũng quay qua hỏi: Bà Ngoại có biết French? - Biết. Chào những người bạn của tôi. Nó muốn hỏi qua mấy thứ trái cây tui vừa nói với Mẹ nó, French gọi là gì? Mẹ nó lật đật bảo, Bà chỉ biết mấy tiếng con hát thôi, hỏi nữa Bà không biết đâu! Nó cười vang có vẻ khoái chí. Thằng cháu đi học bơi với Ba nó vừa về cũng cười ké với em xíu làm cho con bé có cớ chọc anh mình nhắc lại cái sự nghịch ngợm của anh hôm chơi tuyết ngoài sân mà Mẹ đã chụp hình cho Bà coi. Có cớ để ghẹo nhau rồi! Chỉ cần nhắc có tuyết ngoài kia là thấy vui thôi!
Tui miên man với cái tivi đến khuya gần sáng mới ngủ tiếp. Và sáng ra, tui vẫn là người dậy sớm dù lúc đó gần 9 giờ buổi sáng. Sau đó cả nhà thức dậy. Tụi lớn thức trước. Chúng nó cũng rộn ràng dù đã có nhiều năm học tập, làm việc ở Phila, phía Bắc, không xa lạ với tuyết mùa Đông. Con gái nói tối hôm qua, mấy nhóc thức chờ đến một giờ vẫn chưa thấy tuyết nên phải bắt đi ngủ. Lát nữa thức dậy, chắc thích lắm! Đúng vậy. Lát sau, chúng nó nháo nhào reo vui khi nhìn ra bên ngoài tuyết trắng xoá. Con rể vẫn làm việc (work from home) nhưng thỉnh thoảng cũng chạy ra tham gia nhắc tụi nhỏ ăn uống đầy đủ. Con gái thì bắt tụi nhỏ lấy đồ ấm ra, chọn rồi mặc vô, trang bị đầy đủ kẻo bị nhiễm lạnh. Hò hét một hồi tụi nhỏ mới tuân thủ và mẹ con chúng nó ra chơi trước. Con chó cưng cũng rối rít đòi ra. sợ nó bị lạnh nhưng nó không hề nao núng, chạy khắp nơi và đùa giỡn với tụi nhỏ làm cho tui cũng ngạc nhiên. Cả nhà chụp vài tấm hình chung. Con rễ chạy ra chạy vô vì phải làm việc trên máy tính. Tui cũng chạy ra chơi tuyết với tụi nhỏ một lát rồi vô vì tụi nó nhắc sợ bị cảm lạnh. Mẹ con chúng nó chơi lâu nhất. Xế chiều, tui muốn đi bộ chút. Trên đường đi bộ cũng đã tan tuyết một phần, cầm cây gậy và đi cẩn thận, để ý những chỗ còn tyueets đang tan mà né thôi.
Ngoài đường cũng có nhiều người đi bộ, từng nhóm hoặc gia đình, cha mẹ dắt con ra phía hồ hốt tuyết ném xuống chơi. Có nhà chở nhau trên xe, mang theo vật dung để trẻ con ngồi lên, đẩy trượt đi trên triền dốc đầy tuyết. Trên đường xe chạy vẫn còn tuyết ở một vài chỗ , có nơi đông lại thành băng nên lái xe nguy hiểm, phải rất cẩn thận, từ từ kẻo trợt. Hầu hết phố chợ đóng cửa ngày thứ Ba, có vài chợ Mỹ như HEB thay đổi giờ hoạt động đã thông báo trước. Các truờng học và nơi làm việc cũng đã báo trưóc nghỉ ngày thứ Ba. Tivi tiếp tục thông báo nghỉ ngày thứ Tư. Mấy năm trước, hồi 2017 cũng có tuyết nhưng rất ít và tan nhanh. Chỉ mấy tiếng buổi sáng đến trưa là không còn dấu tích. Năm nay tuyết rất dày, nhiệt độ thấp kéo dài nên không khí lạnh làm cho tuyết lâu tan mà đóng lại thành ice hoặc một lớp băng phía dưới, trên nền sân xi măng dễ trơn trợt. Tui ra sân mà bước trên mảng tuyết là dễ bị trợt chân té ngã như chơi. Nên phải đổi giày và bước đi thật cẩn thận.
Hôm nay nắng đẹp. Nhưng vẫn còn hơi lạnh. Buổi sáng khoảng 40 độ. Mặc đồ giữ ấm đi với thằng cháu ra xe bus trước nhà. Tui đi bộ như thường lệ. Vẫn còn ít người đi bộ vì sợ lạnh và trên những bãi cỏ, gốc cây đó đây vẫn còn tuyết trắng. Trên mái nhà vẫn còn nổi bật những mảng tuyết trắng xoá. Trên đường dành cho đi bộ đã khô ráo, sạch sẽ, thỉnh thoảng mới có khoảnh nước nhỏ, dấu tích của tuyết đã tan nước chưa kịp bốc hơi. Tui nhìn những cụm cây còn dính tuyết hoặc những đụn tuyết nhỏ trên bãi cỏ ven đường, nước từ tuyết tan, lan ra ướt nhẹp... và không khí lành lạnh hôm nay, tui chợt nhớ hồi mới đến Canada thăm con gái nhỏ học ở đó, hơn mười năm trước, vào khoảng tháng tư vẫn còn tuyết và đến tháng sáu, tuyết cũng tan từ từ với những hình ảnh y hệt mấy hôm nay. Tui cũng nhớ lần đầu bay đến Canada, từ máy bay nhìn xuống đất, một màu tuyết trắng dưới những rừng cây thông xanh, tui đã hồn nhiên ngỡ rằng đó là những vùng cát trắng như ở miền cát trắng quê nhà! Cũng hình ảnh tuyết trắng trong vườn, trước sân, dưới những gốc cây, đầy bồn hoa.v.v.. gợi trong tâm hồn tui một sự liên tưởng ấm áp về những ngày Tết xa xưa thuở ấu thời, mỗi khi Xuân về Tết đến, các anh chị tui gánh cát trắng về đổ đầy trên sân và các lối đi dẫn vào nhà, dưới những gốc mai vàng hai hàng thẳng tắp bắt đầu nở hoa rực rỡ. Nỗi hoài niệm và sự liên tưởng càng thú vị và lắng đọng hơn khi trùng hợp với ngày hôm qua là dịp cúng đưa Ông Táo.
Không khí những ngày Tết xưa chợt ùa về, rộn ràng, ấm áp khi tui kể cho tụi nhỏ nghe. Nhất là kể cho cháu gái. Con bé thông minh, xinh tươi rất tình cảm nhưng cũng đầy cá tính. Nó ríu rít bên tui, thích kể cho tui nghe và cũng thích hỏi tui, thích nghe tui kể...đủ chuyện trên đời, trên trời, dưới đất. Tối nay mới nói với Mẹ nó ngày mai đi chợ mua các loại trái cây ngủ quả, gọi nhắc nhờ Sư Cô mua hoa Mai và đặt bánh chưng chay, bánh in cúng trên bàn thờ... Nó đang làm bài trên tấm bảng, đang giảng bài như cô giáo của nó (hihi), đang hát câu hát bằng tiếng Pháp mới được Cô dạy chiều nay: Bonjour mes amis cũng quay qua hỏi: Bà Ngoại có biết French? - Biết. Chào những người bạn của tôi. Nó muốn hỏi qua mấy thứ trái cây tui vừa nói với Mẹ nó, French gọi là gì? Mẹ nó lật đật bảo, Bà chỉ biết mấy tiếng con hát thôi, hỏi nữa Bà không biết đâu! Nó cười vang có vẻ khoái chí. Thằng cháu đi học bơi với Ba nó vừa về cũng cười ké với em xíu làm cho con bé có cớ chọc anh mình nhắc lại cái sự nghịch ngợm của anh hôm chơi tuyết ngoài sân mà Mẹ đã chụp hình cho Bà coi. Có cớ để ghẹo nhau rồi! Chỉ cần nhắc có tuyết ngoài kia là thấy vui thôi!
Thứ Hai, 20 tháng 1, 2025
Chờ tuyết
Hai tuần lễ vừa qua, phần lớn các tiểu bang phía Bắc của Hoa Kỳ đều có bão tuyết
và tuyết rơi rất dày. Giao thông, travel ngưng trệ. Phía Nam có vẻ ấm hơn. Chỗ tui
ở ơn Trời nhiệt độ đều đều 50-70 độ F. Rất dễ chịu. Có hôm buổi chiều cũng lên tới
tròm trèm 80 độF.
Tuần lễ đầu tháng Giêng năm mới 2025, vợ chồng con út về Canada nghỉ lễ, lúc ấy Dallas có tuyết rất dày . Tui coi đài Fox Weather thấy phía Bắc trắng xoá tuyết. Tưởng hôm ấy chúng nó về lại Mỹ, tui hỏi tới nhà chưa con, mới biết chuyến bay cancel nên rebooked lại, hôm sau mới bay. Hồi ở VN, chúng nó đi học xa, tui lo. Dù biết lo thì lo chứ không giúp được gì. Hồi tui qua đây với đứa lớn, đứa nhỏ ra trường, đi làm ở Canada, tui lo. Qua chơi vài tháng với nó rồi về với con cháu bên Mỹ, tui lại thương nó, bâng khuâng nhớ nhớ, lo lo. Con lớn cứ phải luôn nhắc nhở để Mẹ không lo vớ vẩn. (hihi, mà tui thì lúc nào cũng có những nỗi lo...vớ vẩn). Giờ vợ chồng nó ở cùng tiểu bang, cách mấy tiếng lái xe nhưng tui cũng thấy thương chúng nó. Khi nó đi công tác bên Nhật hoặc Châu Âu, tui cũng hóng, rồi text messages hỏi hoài đến nổi tui cũng tự thấy kỳ cục vì làm mất thời gian của con. Nhưng đó là bản tính cố hưữ của những người Mẹ, nên tui kệ, cứ vậy đi!
Hôm qua, con cháu cưng gọi điện cho Dì và Uncle, tui xen vô hỏi thăm năm điều ba chuyện chút xíu rồi nhắc nó tuần sau thời tiết lạnh, bên Mẹ có tuyết. Tụi con trên đó cũng giữ ấm. Cháu cưng nghe đề tài có tuyết là cứ ríu rít hỏi hoài. Còn tui thì cứ vài tiếng mở coi thời tiết. Tụi lớn thì hỏi Google. Nắng trong veo và bầu trời xanh nhưng nhiêt độ thấp. Khoảng 2 độ C. Tui lo bọc lại 2 cây chanh trong chậu và cắt mớ cải xanh vô. Hoa hồng không cắt hết, chừa lại một số để cho khoảng sân vẫn có sắc màu sinh động (hihi). Tối nay, giờ này 31 độ F tức là -1 độ C. Mấy ngày nay các chợ thiệt là đông đúc. Từ chợ Tây đến chợ Ta, từ Costco đến Walmart mọi người nô nức đi mua hàng hoá. Nhất là nước và bánh mì, thực phẩm... Tui theo con rễ chở 2 đứa cháu đi học Tiếng Việt bên chùa Huyền Quang, tui qua chùa Việt Nam ghi danh, đóng tiền đi hành hương đầu năm rồi đến lúc đón tụi nhỏ về, con rễ chở quanh một vòng lên Costco đổ xăng, xe nối tiếp nhau mấy hàng dài, ba dãy, hai mươi bốn vòi bơm xăng luôn có xe liên tục. Mèn, thiên hạ cũng rộn ràng dữ!
Về nhà, bữa nay con gái lớn nấu món hủ tíu ngon với những nguyên liệu đi mua từ hôm trước. Tui thích nhứt mùi giá hẹ và củ cải trắng mềm èo, có mùi cần tây và thịt bằm như hủ tíu Nam vang hồi xưa ăn ở Quận 10. Vừa ăn, mọi người cứ bàn về nhiệt độ mấy ngày sắp tới. Tụi nhỏ nghỉ thêm ngày thứ Ba và thứ Tư theo thông báo nhà trường mới gửi. Còn tui thì đọc lõm bõm trên tivi, Fox Weather, NBC để cập nhật thời tiết và hôm có tuyết. Tối thứ Hai 29 độ F, ngày thứ Ba 37 độ tối thứ Ba 19 độ. Dự báo ngày thứ Ba có tuyết. Tụi nhỏ cứ hỏi Mẹ chúng nó rằng có được ra chơi tuyết không? Câu hỏi cứ lặp lại hoài và khi bị từ chối thì chúng lôi hình bốn năm trước từng được chơi tuyét ra mà khiêu nại.
Thì ra sắp nhỏ không sợ lạnh mà đang đợi có tuyết để chơi.
Tuần lễ đầu tháng Giêng năm mới 2025, vợ chồng con út về Canada nghỉ lễ, lúc ấy Dallas có tuyết rất dày . Tui coi đài Fox Weather thấy phía Bắc trắng xoá tuyết. Tưởng hôm ấy chúng nó về lại Mỹ, tui hỏi tới nhà chưa con, mới biết chuyến bay cancel nên rebooked lại, hôm sau mới bay. Hồi ở VN, chúng nó đi học xa, tui lo. Dù biết lo thì lo chứ không giúp được gì. Hồi tui qua đây với đứa lớn, đứa nhỏ ra trường, đi làm ở Canada, tui lo. Qua chơi vài tháng với nó rồi về với con cháu bên Mỹ, tui lại thương nó, bâng khuâng nhớ nhớ, lo lo. Con lớn cứ phải luôn nhắc nhở để Mẹ không lo vớ vẩn. (hihi, mà tui thì lúc nào cũng có những nỗi lo...vớ vẩn). Giờ vợ chồng nó ở cùng tiểu bang, cách mấy tiếng lái xe nhưng tui cũng thấy thương chúng nó. Khi nó đi công tác bên Nhật hoặc Châu Âu, tui cũng hóng, rồi text messages hỏi hoài đến nổi tui cũng tự thấy kỳ cục vì làm mất thời gian của con. Nhưng đó là bản tính cố hưữ của những người Mẹ, nên tui kệ, cứ vậy đi!
Hôm qua, con cháu cưng gọi điện cho Dì và Uncle, tui xen vô hỏi thăm năm điều ba chuyện chút xíu rồi nhắc nó tuần sau thời tiết lạnh, bên Mẹ có tuyết. Tụi con trên đó cũng giữ ấm. Cháu cưng nghe đề tài có tuyết là cứ ríu rít hỏi hoài. Còn tui thì cứ vài tiếng mở coi thời tiết. Tụi lớn thì hỏi Google. Nắng trong veo và bầu trời xanh nhưng nhiêt độ thấp. Khoảng 2 độ C. Tui lo bọc lại 2 cây chanh trong chậu và cắt mớ cải xanh vô. Hoa hồng không cắt hết, chừa lại một số để cho khoảng sân vẫn có sắc màu sinh động (hihi). Tối nay, giờ này 31 độ F tức là -1 độ C. Mấy ngày nay các chợ thiệt là đông đúc. Từ chợ Tây đến chợ Ta, từ Costco đến Walmart mọi người nô nức đi mua hàng hoá. Nhất là nước và bánh mì, thực phẩm... Tui theo con rễ chở 2 đứa cháu đi học Tiếng Việt bên chùa Huyền Quang, tui qua chùa Việt Nam ghi danh, đóng tiền đi hành hương đầu năm rồi đến lúc đón tụi nhỏ về, con rễ chở quanh một vòng lên Costco đổ xăng, xe nối tiếp nhau mấy hàng dài, ba dãy, hai mươi bốn vòi bơm xăng luôn có xe liên tục. Mèn, thiên hạ cũng rộn ràng dữ!
Về nhà, bữa nay con gái lớn nấu món hủ tíu ngon với những nguyên liệu đi mua từ hôm trước. Tui thích nhứt mùi giá hẹ và củ cải trắng mềm èo, có mùi cần tây và thịt bằm như hủ tíu Nam vang hồi xưa ăn ở Quận 10. Vừa ăn, mọi người cứ bàn về nhiệt độ mấy ngày sắp tới. Tụi nhỏ nghỉ thêm ngày thứ Ba và thứ Tư theo thông báo nhà trường mới gửi. Còn tui thì đọc lõm bõm trên tivi, Fox Weather, NBC để cập nhật thời tiết và hôm có tuyết. Tối thứ Hai 29 độ F, ngày thứ Ba 37 độ tối thứ Ba 19 độ. Dự báo ngày thứ Ba có tuyết. Tụi nhỏ cứ hỏi Mẹ chúng nó rằng có được ra chơi tuyết không? Câu hỏi cứ lặp lại hoài và khi bị từ chối thì chúng lôi hình bốn năm trước từng được chơi tuyét ra mà khiêu nại.
Thì ra sắp nhỏ không sợ lạnh mà đang đợi có tuyết để chơi.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


























































