Không lẽ bây giờ chỉ vui thú điền viên, lui tới quanh quẩn trong vườn chuyện trò với
cỏ hoa, cây trái? Bởi hình như đầu óc đang chậm hơn cái ngón tay gõ phím hoặc cái đầu
điều khiển ngón tay gõ nên những câu chữ không rõ ý làm cho người khác hiểu chưa" đúng
trọng tâm "ý của mình. Lại có khi "ba chớp ba nhoáng" không đọc cho rõ hàm ý sâu sắc
của người viết rồi góp chuyện một cách u mê, lãng quẽ không giống ai. Đó cũng là lý do
mà thỉnh thoảng có những câu được xoá đi, sau khi đọc lại, thấy vô duyên quá!
Hệ luỵ là hôm trước cà rỡn với bạn tui về cái sự bạn nhắc tới kỷ niệm " chút tình riêng "
thuở còn đi học, chưa ra trường, nửa thế kỷ trước. Hồi đó có một giai đoạn học cả hai buổi
trong ngày, nhà tui hơi gần trường nên buổi trưa nhóm bạn nhà xa hơn ghé qua ở lại cùng ăn
trưa với nhau, nghỉ ngơi xíu rồi đi học tiếp. Ai cũng đem theo bữa trưa cho mình, tui thường
có dưa cải chua và chén nước mắm cay-thiệt-là-cay mời các bạn. Chén nước mắm cay ấy đã đi vào
trang lưu bút Phương Mai viết cho tui. ( Quyển lưu bút bằng giấy pelure màu xanh của Dz Vân
tự đóng, tự trang trí tặng tui trước lúc ra trường. Tui vẫn đang mang theo và lâu lâu có dịp
bạn bè gợi nhớ, tui mở những trang giấy hơi phai màu chút và những nét chữ của bạn bè tui làm
sống lại biết bao kỷ niệm, sống động, dạt dào...Tui ôm trọn các bạn và những "câu chuyện hoa
niên" của tụi tui. Có cả Trọng, cả Khanh, P Mai, Vân, Liên, Bông, Thuỷ, Tuyết, BThuận, Hiển,
Thuần ...và nhiều nữa. Có bài thơ "Người đi đò dọc", có bài hát "Tóc mai sợi vắn sợi dài", có
câu thơ " Người về đâu, người không về đâu. Chiều chưa mưa nên chiều chưa thay màu. Tôi cây me
đứng run từng lá. Lá đã vàng rồi tôi cũng vàng theo..." của các nhạc sĩ, thi sĩ, mà các bạn Vân,
bạn Thuần, bạn Tuyết đã chép lại, vẽ lại một cách rất...tài hoa. Có câu-viết-rất-văn-chương-của-
Tuyết: " Huyền thoại kể rằng có một mùa mưa ngâu tháng Bảy. Với em, em sẽ kể cho con em nghe về
một mùa mưa ngâu tháng Năm mà mưa không đủ ướt cánh để con chim thôi bay nên mùa Ngâu vỡ nát."
..v..v... Những kỷ niệm các bạn ấy viết, chưa chắc gì họ nhớ, nhưng tui thì đôi khi lại thuộc-
nằm-lòng... ) Có nhiều lần bạn Bông nhắc với tui về kỷ niệm giai đoạn ấy, ví dụ như: ta nhớ hồi
ấy ở lại nhà Mai ...v..v, với ngữ điệu luôn rất-tình-cảm (haha). Nhưng 2 lần tui về đều không
gặp Bông mà chỉ có anh xã bạn ấy thay mặt đến chơi với lớp vì bạn bận việc riêng. Còn lần họp mặt
sau, các bạn đã đến thì bạn ấy nhắn xin lỗi không đến được. Hôm trước, khi góp chuyện với nhau,
khi tui làm bài thơ tặng nhân dịp Hồng Nhung về gặp bạn bè. Bông nói không tham gia nhưng bồi hồi
khi đọc bài thơ.Tui bèn buông-lời-chọc-ghẹo bạn ấy. Nhưng chắc do cách nói vô duyên quá làm cho
bạn ấy không hiểu ý. Và tại computer của tui không có tiếng Việt, tui gõ tiếng Việt xong rồi mới
copy và paste qua fb, chưa kịp chỉnh để vô biểu tượng cảm xúc, tay lại chọt enter. Thôi xong! Tui
lại ghét edit rườm rà. Nên ý văn mất đi sự dí dõm, khôi hài.Rồi hình hai câu đối thoại không khớp .
Tui hết hồn! Phải nhắc lại là giỡn chơi mà!( để bạn không hiểu lầm rồi buồn tui.)
Sau khi 2 đứa cười lăn cười bò ra vì "bé cái nhầm"! Khuya hôm sau, Bông gọi nói chuyện hơn nửa
tiếng với nhau và tui biết được bạn ấy đang có cuộc sống an vui, hạnh phúc. Một giai đoạn tuổi
già ấm áp, bận rộn nhưng hạnh phúc. Tui thấy vui trong lòng. Bạn bè tui vào lứa tuổi này vẫn còn
có một nửa của mình để luôn sẻ chia, ấm áp dù có bận rộn và cực nhọc âu lo hơn tí xíu nhưng đây
mới là những nghĩa tình cần thiết với nhau trong chặng cuối cuộc đời, quý biết bao nhiêu!
Trong câu chuyện, bạn ấy đã chỉ cho nhiều bài thuốc dân gian hữu ích mà bạn ấy đã trải qua ...
Một hệ luỵ khác nữa mà tui rất áy náy là sự thiếu thận trọng và cái tính cách chân tình của
mình đã làm cho tui hiểu sai nội dung bạn Dz Vân viết về cháu nội rất ngoan và dễ thương. Bạn tui
chụp hình món đồ quá đẹp và sắc nét, cách diễn đạt nội dung quá tinh tế, văn phong tuyệt vời, sâu
xa, tế nhị. Toàn là ý tại ngôn ngoại như những lời kinh trong lòng bàn tay mà bạn ấy thường đọc
trên youtube. Vậy nên tui đã hiểu chưa tới , "tưởng bở", haha, góp chuyện một cách thiệt thà
và vô duyên lắm khi bạn cho biết món đồ trong hình trên fb là bánh chứ không phải đôi giày! Ông Địa
ơi! Tay nghề chụp hình của bạn thiệt là điêu luyện, làm tui nhìn trên hình thấy to nên cứ tưởng
là đôi giày Nội đã mua cho bé thật! Mà những 2 đôi lận! Lại bé cái nhầm! Làm cho tui nghĩ là
khoảng cách thế hệ, thẩm mỹ của người già khác với con nít thời nay nên bé đã không nồng nhiệt
trước món quà của Nội. Tui nói lời xin lỗi cháu qua Bà Nội của cháu. Mặc dù Vân nói không sao đâu
nhưng quả thật là tui rất xấu hỗ và muốn độn thổ! Thật là sai lầm và quyêt đoán một cách vô duyên.
Tự hứa từ nay... Giống như học trò mắc lỗi bị làm kiểm điểm ngày xưa. Hihi.
Đó là những hiện tượng trong giao tiếp vài hôm vừa qua đã làm cho tui băn khoăn về tuổi già của
mình. Đã bắt đầu chậm hơn trong suy nghĩ ư? Nên điều nói ra không rõ ý để người nghe hiểu lầm
và cái người khác nói mình cũng không hiểu rõ nên "lãng quẽ", tẽn tò, dễ bị quê độ, Nói nôm na
là dễ mất lòng nhau và xấu hỗ.
Thì phải chấp nhận thôi. Chấp nhận thời gian, tuổi tác cứ như dòng sông chảy về phía trước. Đầu óc
có nhạy bén hay hậu đậu thì cũng có lúc phải đổi thay.
Hay là kệ. " Hay là mình cứ bất chấp " ( tui lại xí xọn lấy tựa đề bài hát của lớp trẻ ngày nay. Hihi),
bất chấp sự lẩm cẩm, chậm chạp của tuổi già, cứ viết cho bạn bè, học trò và những người thân thiết... về
những nghĩ suy và cảm xúc, về những kỷ niệm và tình yêu thương để đến lúc không còn đủ minh mẫn mà viết
gì nữa, thì cũng sẽ không hối tiếc gì.
Cứ vậy đi nhe.
Chủ Nhật, 16 tháng 3, 2025
Thứ Năm, 27 tháng 2, 2025
Nắng trưa
Đã qua đợt lạnh thứ 3 của mùa Đông năm nay ở Houston.
Tuần này thời tiết thật đẹp. Buổi sáng sớm và chiều tối, đêm thì có hơi lạnh,
khoảng bốn mấy, năm mấy độ F. Ban ngày sáu mấy, bảy mấy độ, có nắng.
Sáng sớm có sương mù. ( Gợi tui nhớ mùa sương mù cá biển ở quê xưa,..)
Tui đi bộ trên lối đi thấy đôi chỗ còn ướt sương và cỏ hai bên đường chưa
lên xanh sau đợt lạnh, ướt đẫm sương mai. Thỉnh thoảng, tui dừng bước đi,
chậm lại xíu chào cám ơn mấy người đang xén cỏ hay lái xe cắt cỏ bên đường.
Họ luôn luôn dừng lại khi thấy bộ hành từ xa, để không gây tiếng ồn và nhất
là không làm văng những sợi cỏ mới cắt vào người đang đi bộ ngang qua.
Hôm qua có em học trò thế hệ 1979, lớp 8A6, đang sống ở Toronto, Canada nhắn tin hỏi lúc nào Cô rảnh cho con gọi thăm vì Cô Trò lâu lắm, từ dạo bạn Tuấn mất đến nay, mấy chục năm, chưa gặp lại Cô. Tui nghe học trò nhắc lại kỷ niệm không vui về một học trò khác của lớp. Cảm động quá! Và những ngày tháng ấy ùa về... Thương vô cùng... Cho đến bây giờ tui vẫn nhớ hình ảnh em học trò đã vắn số ấy và luôn nhắc tới tên trong mỗi lần cầu nguyện...Trong suy nghĩ có xu hướng tâm linh xíu, tui luôn nghĩ rằng em là một trong những người trong cõi hư vô luôn phù hộ cho tui được bình an, may mắn giữa cuộc đời này. Xưa, hồi tui có bầu bé Ng, tui được phân công chủ nhiệm tiếp lên lớp 9A6. Nhưng chỉ thời gian đầu, sắp xếp, ổn định lớp đến lúc họp Phụ huynh đầu năm là tui xin chuyển cho GV khác, vì lý do sức khoẻ. Tui biết ơn Ban Giám Hiệu đã chấp thuận. Mặc dù không còn chủ nhiệm nhưng vẫn dạy các lớp khác trong trường. Học trò thỉnh thoảng ghé thăm tui. Và Tuấn đã từng kể với Ba Mẹ em, là bác sĩ về tui và thấy Cô ăn uống khó, kể cả uống sữa. Hôm khác em đem đến hộp bột cacao của Pháp do Phụ huynh gửi tặng để pha với sữa cho dễ uống. Thời ấy, có được món quà như thế, tui rất quý... Rồi cả những dịp Xuân về, Tết đến, em đem trái cây Phụ huynh gửi tặng, còn xin phép Phụ huynh đón trễ để giúp Cô chưng hoa trái trong những ngày giáp Tết, Cô bận rộn...Hôm nay, nhắc tới em, tui bâng khuâng nhớ lại bao kỷ niệm với học trò, với lớp, với một thời đã xa, tưởng như trong cổ tích. Và sự cố buồn lúc cuối mùa Hè em học lớp 10 LHP... Ba chục năm trôi qua... Kỷ niệm ùa về... Cầu nguyện em an vui ở cõi vĩnh hằng...
Tui nhớ tới lớp A6. Nhớ những gương mặt thời trẻ thơ trong sáng của học trò mình và thươngmột thời gắn bó với những đôi mắt trong veo, hồn nhiên, tinh khiết ấy. Tui nhớ cô bé lớp trưởng rất có uy với lớp! Ấn tượng nhất là những giờ sinh hoạt lớp, cô bé hô nghiêm và các bạn nam quay đằng sau để kiểm tra tóc dài. Những anh chàng đã tuân thủ răm rắp! Thật dễ thương. Tui đã có lần quay mặt đi để che giấu cảm xúc mà chắc học trò tui không biết. Thương quá! Bởi vì có những em nghịch ngợm hồn nhiên nhưng cũng có những em sâu sắc, đọc Tam quốc chí, đọc Thuỷ hử v..v.. cũng có những nhận định, lý lẽ sâu sắc nhưng đã răm rắp tuân thủ sự điều khiển của lớp trưởng vì tôn trọng bạn và vì danh dự của lớp mình...
Bỗng dưng sáng nay hẹn gọi cho học trò mà không gọi được. Tui nhớ về lớp cũ ngày xưa. Những cô bé cậu bé ấy giờ đã ngoài bốn mươi, người xưa thường gọi lứa tuổi " tứ thập nhi bất hoặc", trưởng thành, ổn định trong cuộc sống. Những Hồng Kỳ, Hoài Nam, Ngọc Hoàng, Hải, Chinh, Tùng ba bạn cùng tên Sơn mà mỗi người một tính cách... Những Hồng Quyên, Phương Loan, Phương Thuỳ, Thuý... Những dãy bàn của phòng học nằm ngang phía cuối sân trường có hai cay sa kê toả bóng mát và thỉnh thoảng ngồi trong lớp hoac đang nghe giảng bài bỗng âm thanh trái sa kê chín rụng làm cho cả lớp ồ lên...
Giờ này đang giữa trưa. Ánh nắng tràn trên khoảng sân phía trước, kỷ niệm học trò làm ấm lòng tui.Tuổi già cứ luôn miên man với bao chuyện cũ như những ly cà phê không đường uống vào mỗi sáng. Vị ngọt ngào không có nhưng hương cà phê và vị đắng vẫn ngào ngạt, đậm đà cuốn lấy khứu giác và vị giác.
Hôm qua có em học trò thế hệ 1979, lớp 8A6, đang sống ở Toronto, Canada nhắn tin hỏi lúc nào Cô rảnh cho con gọi thăm vì Cô Trò lâu lắm, từ dạo bạn Tuấn mất đến nay, mấy chục năm, chưa gặp lại Cô. Tui nghe học trò nhắc lại kỷ niệm không vui về một học trò khác của lớp. Cảm động quá! Và những ngày tháng ấy ùa về... Thương vô cùng... Cho đến bây giờ tui vẫn nhớ hình ảnh em học trò đã vắn số ấy và luôn nhắc tới tên trong mỗi lần cầu nguyện...Trong suy nghĩ có xu hướng tâm linh xíu, tui luôn nghĩ rằng em là một trong những người trong cõi hư vô luôn phù hộ cho tui được bình an, may mắn giữa cuộc đời này. Xưa, hồi tui có bầu bé Ng, tui được phân công chủ nhiệm tiếp lên lớp 9A6. Nhưng chỉ thời gian đầu, sắp xếp, ổn định lớp đến lúc họp Phụ huynh đầu năm là tui xin chuyển cho GV khác, vì lý do sức khoẻ. Tui biết ơn Ban Giám Hiệu đã chấp thuận. Mặc dù không còn chủ nhiệm nhưng vẫn dạy các lớp khác trong trường. Học trò thỉnh thoảng ghé thăm tui. Và Tuấn đã từng kể với Ba Mẹ em, là bác sĩ về tui và thấy Cô ăn uống khó, kể cả uống sữa. Hôm khác em đem đến hộp bột cacao của Pháp do Phụ huynh gửi tặng để pha với sữa cho dễ uống. Thời ấy, có được món quà như thế, tui rất quý... Rồi cả những dịp Xuân về, Tết đến, em đem trái cây Phụ huynh gửi tặng, còn xin phép Phụ huynh đón trễ để giúp Cô chưng hoa trái trong những ngày giáp Tết, Cô bận rộn...Hôm nay, nhắc tới em, tui bâng khuâng nhớ lại bao kỷ niệm với học trò, với lớp, với một thời đã xa, tưởng như trong cổ tích. Và sự cố buồn lúc cuối mùa Hè em học lớp 10 LHP... Ba chục năm trôi qua... Kỷ niệm ùa về... Cầu nguyện em an vui ở cõi vĩnh hằng...
Tui nhớ tới lớp A6. Nhớ những gương mặt thời trẻ thơ trong sáng của học trò mình và thươngmột thời gắn bó với những đôi mắt trong veo, hồn nhiên, tinh khiết ấy. Tui nhớ cô bé lớp trưởng rất có uy với lớp! Ấn tượng nhất là những giờ sinh hoạt lớp, cô bé hô nghiêm và các bạn nam quay đằng sau để kiểm tra tóc dài. Những anh chàng đã tuân thủ răm rắp! Thật dễ thương. Tui đã có lần quay mặt đi để che giấu cảm xúc mà chắc học trò tui không biết. Thương quá! Bởi vì có những em nghịch ngợm hồn nhiên nhưng cũng có những em sâu sắc, đọc Tam quốc chí, đọc Thuỷ hử v..v.. cũng có những nhận định, lý lẽ sâu sắc nhưng đã răm rắp tuân thủ sự điều khiển của lớp trưởng vì tôn trọng bạn và vì danh dự của lớp mình...
Bỗng dưng sáng nay hẹn gọi cho học trò mà không gọi được. Tui nhớ về lớp cũ ngày xưa. Những cô bé cậu bé ấy giờ đã ngoài bốn mươi, người xưa thường gọi lứa tuổi " tứ thập nhi bất hoặc", trưởng thành, ổn định trong cuộc sống. Những Hồng Kỳ, Hoài Nam, Ngọc Hoàng, Hải, Chinh, Tùng ba bạn cùng tên Sơn mà mỗi người một tính cách... Những Hồng Quyên, Phương Loan, Phương Thuỳ, Thuý... Những dãy bàn của phòng học nằm ngang phía cuối sân trường có hai cay sa kê toả bóng mát và thỉnh thoảng ngồi trong lớp hoac đang nghe giảng bài bỗng âm thanh trái sa kê chín rụng làm cho cả lớp ồ lên...
Giờ này đang giữa trưa. Ánh nắng tràn trên khoảng sân phía trước, kỷ niệm học trò làm ấm lòng tui.Tuổi già cứ luôn miên man với bao chuyện cũ như những ly cà phê không đường uống vào mỗi sáng. Vị ngọt ngào không có nhưng hương cà phê và vị đắng vẫn ngào ngạt, đậm đà cuốn lấy khứu giác và vị giác.
Chủ Nhật, 23 tháng 2, 2025
Hành hương Thập tự đầu năm
Như một trong những sinh hoạt của tín ngưỡng, tui vẫn thường tham gia vào
các đoàn hành hương của Chùa tổ chức trong dịp đầu năm. Từ những năm còn
ở bên nhà, tui đã rất thích hoạt động mang tính truyền thống, tôn giáo và đậm sắc
màu văn hoá.
Năm nay, tui ghi danh tham gia đoàn hành hương ở Trung tâm Phật giáo Chùa
Việt Nam vào ngày chủ nhật 9 tháng 2 năm 2025 tức là 12 tháng Giêng Ất Tỵ.
Được dặn đến Chùa từ sáng, lúc 6g30, nhưng tui đã đến từ trước 6g xíu. Lên chánh
điện lúc quý Thầy và một số Phật tử còn đang tụng kinh.
Đoàn được điểm danh đầy đủ và Thượng Toạ Nguyên Đạt hướng dẫn đảnh lễ Phât,
nghe dặn dò vài việc, chúc chuyến hành hương an lạc và giới thiệu Ban điều hành
chuyến hành hương là một vị Thượng toạ và 2 quý Sư Cô.
Chuyến đi bắt đầu hơn 7g30 xíu. Và đầu tiên là chùa Linh Sơn. Sau đó đến chùa Đài Loan Chung Mei Temple. Mọi người trên xe muốn được ăn sáng gì đó nên Sư Cô nói đến chùa Hương Lâm. Đây là một ngôi chùa của quý ni sư hầu hết là người Huế nên tui rất thích. Sư Cô Trụ trì tiếp đoàn rất chu đáo và nói rặt giọng Huế yêu thương của tui. Món ăn cũng rất ngon, nhứt là mứt gừng, mứt dừa, nước trà, bánh bao... Lên xe chạy một lát rồi Sư Cô phó đoàn mới nhắc đến các món chay của Chùa bán, trong đó có món chao ngon đặc biệt làm mọi người tiếc đã không kịp mua. Tui cũng tiếc vì món chao người Huế làm luôn có vị ngon, khác với những nơi sản xuất khác. Và tui nhớ Mẹ tui...những ngày ấu thơ ngồi coi Mẹ làm những hủ chao từ những công đoạn chọn đậu hủ từng miếng thế nào cho ngon, ủ trong những tờ giấy quyến trắng tinh, mỏng lét đặt trên chiếc giừng ( đan bằng tre non, mềm mai, lổ nhỏ, dùng để giừng gạo, cũng có nơi gọi là dầng gạo ) có một lớp dày tro bếp đã rây nhuyễn. Rồi phơi sương. Rồi cắt miếng, Rồi ướp.v.v.. Ướp với những gì giờ tui không nhớ nổi! Làm sao nhớ được ! Vì mấy chục năm qua, hơn nửa thế kỷ rồi không còn được ăn chao của Mẹ làm...
Đến trưa, sau khi đến chùa Phật Ân cũng được ăn no nê đủ thứ. Mọi người còn bảo nhau phải để bụng còn ăn trưa ở chùa Phước Đức. ( Và thế là quý Sư Cô và quý Phật tử của Chùa đem cho "zip lốc" để to go!)Đoàn đến chùa Pháp Vân trước khi qua chùa Quan Âm rồi thẳng tiến về chùa Phước Đức. Bữa ăn trưa với món bánh canh là chính và nhiều món khác như xôi, bánh ngọt, chè, trà sữa... Đến chùa nào cũng được quý Thượng Toạ hay Sư Cô Trụ trì chúc đầu năm và phát lộc. Đến chùa Quang Đức còn được nghe quý Thầy Trụ trì đọc thơ và bình thơ rất là thú vị. Chiều hơi muộn xíu, xe về hướng Bắc Houston để đến chùa Tịnh Luật. Đạo tràng tổ chức đón đoàn chu đáo lắm. Nhưng ai cũng no nê suốt những quãng đường qua nên nhận được lộc là cất để đem về thôi, nước trà ngon cũng không uống nổi nữa. Trên đừng về ngang chùa Viên Thông thấy có nhiều xe đậu ở parking và cũng đã chiều gần tối nên phải chạy thẳng về chùa Hương Nghiêm gần chùa Việt Nam. Quý Sư Cô Trụ trì cũng là người Huế nên ngoài việc phát lộc, còn có cả bánh bột lọc rất ngon mời đoàn thưởng thức. Bánh ngon lắm luôn! nghe mùi lá chuối của bánh mới luộc rất hấp dẫn. Nhưng ai cũng xin nhận vài cái bỏ vô "chiếc túi càn khôn" chứa đầy "chiến lợi phẩm" mang về.
Mọi người ra xe thì trời vừa bắt đầu tối. Qua chùa Việt Nam cách đó chừng mười lăm phút. Lúc này khoảng 6g40 phút nhưng trời đã tối. Lên chánh điện lạy Phật . Thầy lúc sáng tiễn đoàn đi, giờ đang có mặt đón đoàn về. Chào mừng. Hoan hỉ. Và giới thiệu sinh hoạt Phật sự của Chùa vào tháng ba này. Có những sự kiện quan trọng sẽ diễn ra trong 3 ngày 28, 29, 30 /3/2025 mà Chùa sẽ bắt đàu khởi động chuẩn bị từ tuần tới. Đó là Buổi Lễ Mẹ Hiền Quan Âm (title chính xác là gì tui quên), Lễ khánh thành Đại Hùng Bảo Điện và kỷ niệm 35 năm ngày thành lập Chùa. Có rất nhiều chư vị Tăng Ni trên các châu lục và trên toàn quốc về dự. Tui có nghe mời cả Quý Thầy ở Canada qua nữa. Phật tử trong đoàn ai nghe cũng hoan hỉ và mong muốn làm việc gì đó hưữ ích trong sự kiện này. Tui đang quỳ trong chánh điện lắng nghe...Bỗng điện thoại reo. Tui tắt vội rồi chạy ra sau, chưa kịp nhắn tin, chuông lại reo tiếp. Mèn ơi, con gái tui đón. Thấy không có Mẹ ra, nó muốn gọi để nói là nó đang đậu xe chỗ nào cho Mẹ dễ tìm, kẻo Mẹ lo, mà trời tối. Sân Chùa bao la. Parking thì xa. Chu mẹc ơi, tui sợ Thầy la vì điện thoại reng phá tan sự yên lặng tôn nghiêm. Cuối cùng thì cũng bị la thiệt. Nhưng la vui, cả đám Phật tử cười rần lên, không bị chỉ trích. Hoan hỉ. Hoan hỉ. Đây cũng chính là vị Thầy đã la tui trong dịp Chùa Cam Lộ tổ chức Lễ Phật Đản, Rằm tháng tư mấy năm trước. Trong lúc Thầy giảng Pháp, tui len lỏi cầm điện thoại quay. Thầy la: Mời Cụ đằng kia ngồi xuống, làm chi mà chạy tới chạy lui ..v..v. Lần đó tui bị "quê". Mô Phật ! Chắc tui có duyên bị la vì lộn xộn giữa lúc nghiêm trang. Thôi kệ đi! Căn tu của mình chỉ nghiêm túc được tới đó !
Chuyến hành hương đã rất vui. Tui vẫn thấy rất vui vẻ. hoan hỉ, an lạc dù có bị trêu cười xíu vào phút chót. Vui thôi mà! Tui quen thêm được mấy Chị lớn hơn tui năm, bảy tuổi. Có chị hơn 80 tuổi vẫn đi hành hương vui vẻ, khoẻ khoắn, lạc quan thân thiện vô cùng. Tui cũng quen thân với một em trẻ hơn, tui chụp hình rất nhiều cho em với một tình thương mến thương thiệt sự.
Chuyến đi bắt đầu hơn 7g30 xíu. Và đầu tiên là chùa Linh Sơn. Sau đó đến chùa Đài Loan Chung Mei Temple. Mọi người trên xe muốn được ăn sáng gì đó nên Sư Cô nói đến chùa Hương Lâm. Đây là một ngôi chùa của quý ni sư hầu hết là người Huế nên tui rất thích. Sư Cô Trụ trì tiếp đoàn rất chu đáo và nói rặt giọng Huế yêu thương của tui. Món ăn cũng rất ngon, nhứt là mứt gừng, mứt dừa, nước trà, bánh bao... Lên xe chạy một lát rồi Sư Cô phó đoàn mới nhắc đến các món chay của Chùa bán, trong đó có món chao ngon đặc biệt làm mọi người tiếc đã không kịp mua. Tui cũng tiếc vì món chao người Huế làm luôn có vị ngon, khác với những nơi sản xuất khác. Và tui nhớ Mẹ tui...những ngày ấu thơ ngồi coi Mẹ làm những hủ chao từ những công đoạn chọn đậu hủ từng miếng thế nào cho ngon, ủ trong những tờ giấy quyến trắng tinh, mỏng lét đặt trên chiếc giừng ( đan bằng tre non, mềm mai, lổ nhỏ, dùng để giừng gạo, cũng có nơi gọi là dầng gạo ) có một lớp dày tro bếp đã rây nhuyễn. Rồi phơi sương. Rồi cắt miếng, Rồi ướp.v.v.. Ướp với những gì giờ tui không nhớ nổi! Làm sao nhớ được ! Vì mấy chục năm qua, hơn nửa thế kỷ rồi không còn được ăn chao của Mẹ làm...
Đến trưa, sau khi đến chùa Phật Ân cũng được ăn no nê đủ thứ. Mọi người còn bảo nhau phải để bụng còn ăn trưa ở chùa Phước Đức. ( Và thế là quý Sư Cô và quý Phật tử của Chùa đem cho "zip lốc" để to go!)Đoàn đến chùa Pháp Vân trước khi qua chùa Quan Âm rồi thẳng tiến về chùa Phước Đức. Bữa ăn trưa với món bánh canh là chính và nhiều món khác như xôi, bánh ngọt, chè, trà sữa... Đến chùa nào cũng được quý Thượng Toạ hay Sư Cô Trụ trì chúc đầu năm và phát lộc. Đến chùa Quang Đức còn được nghe quý Thầy Trụ trì đọc thơ và bình thơ rất là thú vị. Chiều hơi muộn xíu, xe về hướng Bắc Houston để đến chùa Tịnh Luật. Đạo tràng tổ chức đón đoàn chu đáo lắm. Nhưng ai cũng no nê suốt những quãng đường qua nên nhận được lộc là cất để đem về thôi, nước trà ngon cũng không uống nổi nữa. Trên đừng về ngang chùa Viên Thông thấy có nhiều xe đậu ở parking và cũng đã chiều gần tối nên phải chạy thẳng về chùa Hương Nghiêm gần chùa Việt Nam. Quý Sư Cô Trụ trì cũng là người Huế nên ngoài việc phát lộc, còn có cả bánh bột lọc rất ngon mời đoàn thưởng thức. Bánh ngon lắm luôn! nghe mùi lá chuối của bánh mới luộc rất hấp dẫn. Nhưng ai cũng xin nhận vài cái bỏ vô "chiếc túi càn khôn" chứa đầy "chiến lợi phẩm" mang về.
Mọi người ra xe thì trời vừa bắt đầu tối. Qua chùa Việt Nam cách đó chừng mười lăm phút. Lúc này khoảng 6g40 phút nhưng trời đã tối. Lên chánh điện lạy Phật . Thầy lúc sáng tiễn đoàn đi, giờ đang có mặt đón đoàn về. Chào mừng. Hoan hỉ. Và giới thiệu sinh hoạt Phật sự của Chùa vào tháng ba này. Có những sự kiện quan trọng sẽ diễn ra trong 3 ngày 28, 29, 30 /3/2025 mà Chùa sẽ bắt đàu khởi động chuẩn bị từ tuần tới. Đó là Buổi Lễ Mẹ Hiền Quan Âm (title chính xác là gì tui quên), Lễ khánh thành Đại Hùng Bảo Điện và kỷ niệm 35 năm ngày thành lập Chùa. Có rất nhiều chư vị Tăng Ni trên các châu lục và trên toàn quốc về dự. Tui có nghe mời cả Quý Thầy ở Canada qua nữa. Phật tử trong đoàn ai nghe cũng hoan hỉ và mong muốn làm việc gì đó hưữ ích trong sự kiện này. Tui đang quỳ trong chánh điện lắng nghe...Bỗng điện thoại reo. Tui tắt vội rồi chạy ra sau, chưa kịp nhắn tin, chuông lại reo tiếp. Mèn ơi, con gái tui đón. Thấy không có Mẹ ra, nó muốn gọi để nói là nó đang đậu xe chỗ nào cho Mẹ dễ tìm, kẻo Mẹ lo, mà trời tối. Sân Chùa bao la. Parking thì xa. Chu mẹc ơi, tui sợ Thầy la vì điện thoại reng phá tan sự yên lặng tôn nghiêm. Cuối cùng thì cũng bị la thiệt. Nhưng la vui, cả đám Phật tử cười rần lên, không bị chỉ trích. Hoan hỉ. Hoan hỉ. Đây cũng chính là vị Thầy đã la tui trong dịp Chùa Cam Lộ tổ chức Lễ Phật Đản, Rằm tháng tư mấy năm trước. Trong lúc Thầy giảng Pháp, tui len lỏi cầm điện thoại quay. Thầy la: Mời Cụ đằng kia ngồi xuống, làm chi mà chạy tới chạy lui ..v..v. Lần đó tui bị "quê". Mô Phật ! Chắc tui có duyên bị la vì lộn xộn giữa lúc nghiêm trang. Thôi kệ đi! Căn tu của mình chỉ nghiêm túc được tới đó !
Chuyến hành hương đã rất vui. Tui vẫn thấy rất vui vẻ. hoan hỉ, an lạc dù có bị trêu cười xíu vào phút chót. Vui thôi mà! Tui quen thêm được mấy Chị lớn hơn tui năm, bảy tuổi. Có chị hơn 80 tuổi vẫn đi hành hương vui vẻ, khoẻ khoắn, lạc quan thân thiện vô cùng. Tui cũng quen thân với một em trẻ hơn, tui chụp hình rất nhiều cho em với một tình thương mến thương thiệt sự.
Thứ Năm, 20 tháng 2, 2025
Tết ở trong tim
Từ bữa Tết đến nay mới có chút thời gian để viết. Thực ra, vẫn rảnh rang đó thôi! Nhưng
lúc rảnh thì không có ý tưởng gì, còn lúc nhiều đề tài chạy về trong cái đầu óc và tâm hồn
già nua này thì không phải là đang ngồi trước computer hoặc đang nằm trên giường nệm
ấm chăn êm, làm biếng lọ mọ ngồi dạy viết ra. Thời tiết lúc này lại hay cám dỗ mình chui
vô mền nghe nhạc không lời , có khi mãi theo dõi những breaking news trên nước Mỹ.
Vậy nên bài viết có vẻ thiếu mất thời-gian-tính.
Mấy ngày đầu năm đi chùa, hôm mùng một Tết vào thứ tư và hôm mùng năm Tết là chủ nhật. Tuổi già nên việc đi Chùa và gặp những người bạn đồng tu, Phật tử coi bộ phù hợp hơn hết. Con cháu cũng đến Chùa lễ Phật, thăm viếng Ông Bà thờ cúng trong Chùa nên tui thấy ấm lòng, hạnh phúc. Tui cũng cùng với mấy em trẻ hơn rủ nhau đến nhà các bạn gần Chùa chơi xíu. Không khí vui nhộn với những câu pha trò, trêu chọc nhau làm tui cảm thấy như mình trẻ lại như hồi xưa cũng rủ nhau tới nhà bạn bè chúc Tết rồi vui đùa trêu ghẹo nhau. Nhớ những lần được ngồi sau xe người bạn, lúc bạn ấy còn ở VN và tui còn trong những ngày ở tuổi hai mươi... Giờ thì đang làm Bà Ngoại ở tuổi ngoại thất tuần, vẫn hồn nhiên đùa giỡn với mấy bạn ngồi trong hai, ba chiếc xe hơi tới thăm nhà nhau nhân dịp đầu năm. Tết, đó là khoảng thời gian chuyển từ năm cũ bước sang năm mới sau 12 tháng dài sinh hoạt cả một năm.Nếu không có cái khoảng thời gian chuyển tiếp ấy để đánh dấu sự đổi mới của một giai đoạn mà cứ kéo dài mãi thế, chắc là đơn điệu lắm! Cái sự bắt đầu sau mỗi mười hai tháng ấy mới kỳ diệu lắm thay! Khi mà hơi gió thoảng mùi nhang trầm hương đâu đó gợi trong tâm hồn con người ta biết bao kỷ niệm và giây phút giao mùa thực sự thiêng liêng... Tui thấy Người xưa đã có quan niệm đúng đắn để lại cho thế hệ con cháu từ đời này sang đời khác về giá trị truyền thống văn hoá này.
Từ hồi trẻ thơ, lớn lên và già như bây giờ tui vẫn thích Tết. Tui cũng có những cái Tết của tuổi thơ đầm ấm, sung túc, nhưng cũng có những năm đón Tết trong không khí không vui gì mấy. Ngẫm lại cuộc đời, chắc ai cũng vậy thôi. Hồi nhỏ tui nhớ có năm Ba tui đau ốm trong dịp Tết nên nhà tui không chuẩn bị gì nhiều,không gánh đất cát trắng đổ đầy trong sân hay đốt pháo nhiều như mấy năm khác... Lớn lên, đi học xa nhà, Tết là khoảng thời gian được chờ đợi háo hức để được về dưới mái ấm gia đình. Khi bắt đàu đi dạy học, tui cũng mong đợi Tết để về nhà vui với gia đình. Những ngày Tết luôn qua rất nhanh với một chút tiếc nuối dù mỗi năm thêm một tuổi nhưng không hề quan tâm mà cứ thích Tết nhanh đến, niềm vui thích Tết như trẻ thơ.
Cũng có những năm cuộc sống khó khăn, cái khó khăn thiếu thốn chung của cả một giai đoạn xã hội,tui cũng không ra ngoài cái vòng quay của cuộc sống ấy. Tui có mái gia đình riêng, có các con nhỏ nhưng tui cũng thấy vui khi Xuân về Tết đến. Vui niềm vui ngày Tết của các con! Có lẽ tuỳ theo quan niệm của mỗi người. Có người đòi hỏi những điều kiện lớn lao mới tìm thấy hạnh phúc, có người đơn giản hơn. Tui thuộc "tip" thứ hai: Rất đơn giản! Một tiếng chim hót vang lên trong khoảnh vườn yên tĩnh, một sợi nắng trong veo loáng thoáng trên bãi cỏ sân sau, một nụ hồng tươi thắm mới nở trong khóm hoa sân trước, một làn gió mát mơn man trên mái tóc bạc loà xoà trước trán vào buổi sáng mai đi bộ... cũng có thể đem đến cho tâm hồn tui niềm vui, một cảm giác ấm áp, thú vị. Và đối với tui, đó là hạnh phúc.
Vậy nên, cứ sau một năm mười hai tháng lại có dịp để sửa soạn đón năm mới, một chút rộn ràng hơn, màu sắc rực rỡ hơn, âm thanh vui nhộn hơn, tình cảm ấm áp, nồng nàn hơn; ôn lại năm qua đầy yêu thương, hướng về năm tới đầy hy vọng. Đó là Tết, là hạnh phúc trong tim mọi người.
Mấy ngày đầu năm đi chùa, hôm mùng một Tết vào thứ tư và hôm mùng năm Tết là chủ nhật. Tuổi già nên việc đi Chùa và gặp những người bạn đồng tu, Phật tử coi bộ phù hợp hơn hết. Con cháu cũng đến Chùa lễ Phật, thăm viếng Ông Bà thờ cúng trong Chùa nên tui thấy ấm lòng, hạnh phúc. Tui cũng cùng với mấy em trẻ hơn rủ nhau đến nhà các bạn gần Chùa chơi xíu. Không khí vui nhộn với những câu pha trò, trêu chọc nhau làm tui cảm thấy như mình trẻ lại như hồi xưa cũng rủ nhau tới nhà bạn bè chúc Tết rồi vui đùa trêu ghẹo nhau. Nhớ những lần được ngồi sau xe người bạn, lúc bạn ấy còn ở VN và tui còn trong những ngày ở tuổi hai mươi... Giờ thì đang làm Bà Ngoại ở tuổi ngoại thất tuần, vẫn hồn nhiên đùa giỡn với mấy bạn ngồi trong hai, ba chiếc xe hơi tới thăm nhà nhau nhân dịp đầu năm. Tết, đó là khoảng thời gian chuyển từ năm cũ bước sang năm mới sau 12 tháng dài sinh hoạt cả một năm.Nếu không có cái khoảng thời gian chuyển tiếp ấy để đánh dấu sự đổi mới của một giai đoạn mà cứ kéo dài mãi thế, chắc là đơn điệu lắm! Cái sự bắt đầu sau mỗi mười hai tháng ấy mới kỳ diệu lắm thay! Khi mà hơi gió thoảng mùi nhang trầm hương đâu đó gợi trong tâm hồn con người ta biết bao kỷ niệm và giây phút giao mùa thực sự thiêng liêng... Tui thấy Người xưa đã có quan niệm đúng đắn để lại cho thế hệ con cháu từ đời này sang đời khác về giá trị truyền thống văn hoá này.
Từ hồi trẻ thơ, lớn lên và già như bây giờ tui vẫn thích Tết. Tui cũng có những cái Tết của tuổi thơ đầm ấm, sung túc, nhưng cũng có những năm đón Tết trong không khí không vui gì mấy. Ngẫm lại cuộc đời, chắc ai cũng vậy thôi. Hồi nhỏ tui nhớ có năm Ba tui đau ốm trong dịp Tết nên nhà tui không chuẩn bị gì nhiều,không gánh đất cát trắng đổ đầy trong sân hay đốt pháo nhiều như mấy năm khác... Lớn lên, đi học xa nhà, Tết là khoảng thời gian được chờ đợi háo hức để được về dưới mái ấm gia đình. Khi bắt đàu đi dạy học, tui cũng mong đợi Tết để về nhà vui với gia đình. Những ngày Tết luôn qua rất nhanh với một chút tiếc nuối dù mỗi năm thêm một tuổi nhưng không hề quan tâm mà cứ thích Tết nhanh đến, niềm vui thích Tết như trẻ thơ.
Cũng có những năm cuộc sống khó khăn, cái khó khăn thiếu thốn chung của cả một giai đoạn xã hội,tui cũng không ra ngoài cái vòng quay của cuộc sống ấy. Tui có mái gia đình riêng, có các con nhỏ nhưng tui cũng thấy vui khi Xuân về Tết đến. Vui niềm vui ngày Tết của các con! Có lẽ tuỳ theo quan niệm của mỗi người. Có người đòi hỏi những điều kiện lớn lao mới tìm thấy hạnh phúc, có người đơn giản hơn. Tui thuộc "tip" thứ hai: Rất đơn giản! Một tiếng chim hót vang lên trong khoảnh vườn yên tĩnh, một sợi nắng trong veo loáng thoáng trên bãi cỏ sân sau, một nụ hồng tươi thắm mới nở trong khóm hoa sân trước, một làn gió mát mơn man trên mái tóc bạc loà xoà trước trán vào buổi sáng mai đi bộ... cũng có thể đem đến cho tâm hồn tui niềm vui, một cảm giác ấm áp, thú vị. Và đối với tui, đó là hạnh phúc.
Vậy nên, cứ sau một năm mười hai tháng lại có dịp để sửa soạn đón năm mới, một chút rộn ràng hơn, màu sắc rực rỡ hơn, âm thanh vui nhộn hơn, tình cảm ấm áp, nồng nàn hơn; ôn lại năm qua đầy yêu thương, hướng về năm tới đầy hy vọng. Đó là Tết, là hạnh phúc trong tim mọi người.
Thứ Hai, 3 tháng 2, 2025
Khai bút đầu năm
Mai nở rộ trên cành
Rực rỡ chào năm mới
Mùa vui thêm một tuổi
Thêm bài thơ màu xanh
Dòng đời có trôi nhanh
Trần thế nhiều biến động
Tâm bồ đề mở rộng
Giữa đất trời thênh thang...
Mùng 6 Tết Ất Tỵ (2025)
Rực rỡ chào năm mới
Mùa vui thêm một tuổi
Thêm bài thơ màu xanh
Dòng đời có trôi nhanh
Trần thế nhiều biến động
Tâm bồ đề mở rộng
Giữa đất trời thênh thang...
Mùng 6 Tết Ất Tỵ (2025)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

















































