Kỷ niệm huý nhật Mẹ, lần thứ 45
Viết tặng những người thân yêu
Thưa Mẹ,
Con gái Mẹ nay ngoài bảy mươi,
Vẫn như bên Mẹ, ấu thơ hoài
Tung tăng chân bước trên đường nhỏ
Mỗi lúc đi về quê Ngoại chơi...
Những mùa Tết vui. Ngày Tết vui
Sân đầy cát trắng... Mai vàng tươi...
Mẹ tần tảo, bán buôn hôm sớm
Để bữa Tân niên đủ ngọt bùi...
Thương Mẹ, vào Hè nắng tháng Năm
Đường quê quen bước...đã xa xăm
Để đôi quang gánh cho người mượn
Để cả... hoa cau rụng trước thềm.
Thương mùa Thu, con dạy học xa
Lâu lâu mới được về thăm nhà
Mẹ ra ngoài cổng chờ con sẵn
Gội tóc con, bồ kết Mẹ pha...
( Ơi mái tóc ngày xưa!
Xoả kín bờ vai. Phủ kín lưng áo dài đi dạy học
Mẹ đã nâng niu từng sợi tóc...
Sao bỗng dưng, giờ con muốn khóc!
Mái tóc phai màu. Lưa thưa. )
Rồi tháng năm qua. Những mùa Đông xa...
Có dễ gì quên hơi ấm bếp nhà!
Bóng dáng Mẹ trong lòng con cháu
Mãi mãi sáng ngời. Rất đỗi bao la...
Ký ức một thời khốn khó
Bể dâu thay đổi khôn lường
Bóng Mẹ như vầng mây trắng
Thênh thang về phía cố hương...
Mẹ ơi,
Bốn lăm năm Mẹ đã về Trời.
Con cứ thích cài bông hồng đỏ
Vu Lan. Bởi Mẹ hoài rực rỡ
Trong trái tim nồng nàn của con !...
Houston, Aug 22, 2024
Phan thị Như Mai
Thứ Sáu, 23 tháng 8, 2024
Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2024
Olympic Paris
(Nhung hinh anh trong bai duoc muon tren internet)
Hôm qua, tui ngồi trước màn hình tivi mấy tiếng theo dõi Opening Ceremony thiệt
là hoành tráng. Cũng là để thử sức nhìn của đôi mắt và sự kiên nhẫn của bản
thân. Trời mưa nhẹ nên không khí mát mẻ, dễ chịu.
Cháu ngoại hôm nay ở nhà không đi học vì bị sổ mũi do đi bơi liên tiếp từ hai
hôm trước sau gần một tháng nghỉ bơi vì chuyển khoá học và cũng thêm ngày nghỉ
vì lý do thời tiết. Con nít thay đổi môi trường sinh hoạt xíu thì cũng dễ bị
này nọ, nhất là đối với những đứa cơ thể mẫn cảm, tinh thần nhạy cảm. Hihi. Và
nhất là những đứa ưa ỏ nhà để dễ nhõng nhẻo với Bà. Tui rủ bé ra phòng khách
ngồi coi tivi với Bà cho vui. Nó hỏi coi cái gì. Bà bảo với nó là coi khai mạc
Olympic Paris 2024. Dù tui lựa lúc có màn trình diễn thời trang, lúc mọi người
nhảy múa hai bên bờ sông.v.v. không khí tưng bừng lúc đó trời còn sáng nhưng
cũng đã bị từ chối một cách dứt khoát: Thôi, Bà coi đi, con không coi đâu! Đúng
là khoảng cách thế hệ. Haha.
Tui vừa nhìn những hình ảnh trên tivi, những chiếc tàu với những đoàn của các
nước tham dự. Thầm hiểu được tầm cỡ của mỗi quốc gia và liên tưởng tới nhiều
thứ.
Ngoài bảy mươi tuổi. Tui ôn lại những lần Olympic đã từng nghe và biết đến trong
cuộc đời mình. Thật ra là nhớ tới thời điểm diễn ra của mỗi dịp như vậy và nhớ tới
lúc ấy mình đang làm gì, giai đoạn nào trong cuộc đời mình. Tui nhớ hồi còn dạy
ở N Đ C Mỹ Tho, lúc mới ra trường vài năm. Cùng mấy bạn đứng chơi ở hành lang
khu nhà tập thể, đúng ra là dãy lớp học cổ kính ở lầu phía Nam, nghe mấy anh lớn
trong Trường đánh cầu lông, tennis gì đó đi ngang qua bàn tán về những trận bóng
đá đã qua và sắp tới...Mới đó, gần nửa thế kỷ trôi qua như chớp mắt! Những người
quen biết, những bạn bè cũng xa cách theo với thời gian...
Tui coi đến cuối với bài ca khép lại chương trình của Celine Dion thật tuyệt!
Tui lại miên man với những kỷ niệm thời đầu thé kỷ XXl, năm 2003, tui dạy học trò
lớp 9, các em ở tuổi teen đã biết thích những bài hát của Cô ca sĩ này và bàn tán
với nhau mỗi khi vào lớp nhưng chưa đến giờ học. Nhờ mấy đứa, tui cũng biết thưởng
thức và mê luôn, nhất là khi coi phim Titanic. Bài hát quá tuyệt vời với giọng ca
của Cô.Tui cũng tìm hiểu và đọc về cuộc đời Cô... Yêu quý và ngưỡng mộ, tài năng,
tâm hồn... Mới đây, tui coi I'm Celine Dion... Tui bàng hoàng, xốn xang... Nhưng
hôm nay thấy hình ảnh và tiếng hát vẫn toả sáng...Tự nhiên, tui thấy vui trong lòng.
Một cảm giác ấm áp...và hạnh phúc với sự trở lại của tài danh ấy. Thiệt tình,
tui thấy rất vui.
Thứ Năm, 18 tháng 7, 2024
Chồi biếc
Không lẽ đến một tuổi nào đó, con người ta không còn thú vui đã từng vô cùng yêu thích?
Cũng như đến một lúc nào đó tình yêu cháy bỏng một thời cũng lụi tàn?
Tui không có khái niệm tình-yêu-cháy-bỏng dành cho mình từ xưa đến giờ, nhưng thú vui vô
cùng yêu thích thì rõ ràng là hình như theo tháng năm rồi cũng phôi phai. Tỉ như chuyện
viết lách, tui có vẻ như bị bào mòn cảm xúc khi không thể làm một bài thơ như trước một
cách dễ dàng.
Và cũng không viết ra cảm xúc của mình về một sự việc gì đó cho đúng với tính chất của
thời-gian-tính. tui ì à ì ạch, tui hẹn lần hẹn lữa với chính mình. Có hôm, thay vì ngồi
trưóc máy tính định viết thì tui lại click vô cái khác. Và thế là mắc kẹt với những cái
khác tiếp theo. Có hôm leo lên giường nghỉ ngơi và cũng tính là nghỉ ngợi về một tiêu đề,
hệ thống ý tưởng lại để viết thì táy máy cầm remote bấm tivi, tìm nghe pháp thoại hay lạc
vào Neflix. Hihi.
Vậy nên rất nhiều cái muốn ghi lại rồi cũng vẫn chưa thành chữ nghĩa.
Tháng trước, Bạch Mai là bạn đồng nghiệp rất thân thương đã từng hơn 20 năm cùng dạy học
dưới mái trường Thưc Nghiệm Sư Phạm, từ Atlanta qua Dallas ăn cưới con người bạn của
anh Minh. Dù thời gian không nhiều và bạn ấy không khoẻ nhưng vẫn ghé thăm tui. Thật cảm
động. Định viết gì đó nhưng rồi mãi vẫn chưa viết xong một bài thơ.
Rồi sự-kiện-nổi-bật của Texas là cơn bão Beryl ghé qua Houston tối thứ Hai sau ngày Quốc
Khánh của Mỹ mấy hôm ( July 08). Chỗ tui chỉ cúp điện từ 3g khuya đến 7g tối. Nước và gas
không ảnh hưởng Nhưng vài nơi cúp điện mấy ngày. Texas mùa này rất chi là nóng. Bữa đó,
tụi nhỏ không tivi, không computer, không wifi.v.v, đi vô đi ra, đi tới đi lui trong nhà
...rên rỉ...nóng quá! Tụi lớn khệ nệ kéo máy phát điện ra vườn, gắn máy lạnh vô phòng, sau
khi đã đem đồ đông lạnh trong tủ đông qua gửi nhà Ông Bà Nội sắp nhỏ. Đang lui cui làm xong,
bắt đầu vận hành thì có điện. cả nhà, già trẻ lớn bé đều vui mừng reo lên. ( Làm tui nhớ tới
hồi xưa ở Sài Gòn cúp điện, mỗi khi có là cả khu phó la lên, hò reo vang dội ).
Phần tui, cứ lo mấy cây ớt, cây táo, cây hồng bị gió lung lay, sợ ngả nghiêng trốc gốc. Cuối
cùng, một nhánh hồng mềm đã bị gãy, có lẽ vì nhiều trái, nặng quá nên không chịu nổi. Tui nhìn
nhánh hồng và tiếc lắm luôn! mấy năm nay, cây hồng vẫn chỉ có vài ba trái. Nhưng năm nay nó đã
trổ hoa, ra cành sum suê và đậu nhiều trái . Riêng cái cành gãy, tui hái trái và dọn dẹp, đếm
được 97 trái. Tưởng chỉ để nhìn rồi phải đem bỏ gốc cây thôi. Ai dè khoảng 6 ngày sau tui coi
lại thấy chúng nó đã mềm và chín hết luôn. Tui ăn thử thì rất ngọt. Không hề có chút vị chát
nào như những trái hồng đến mùa chín cây mới hái chưa nhừ. Mừng thiệt! Và tui đã gom lại đem
phơi để mai mốt tui làm hồng dẽo.
Tui cũng bâng khuâng vì một cây ớt, trong số mấy cây ớt Mễ rất khó trồng mà tui vừa gầy giống
được bị ngả nghiêng dù đã được đỡ lại và chăm chút nhưng vì bị trốc gốc nên héo queo duới cái
nắng 90 độ F. Đành phải thay vào chỗ ấy một cây ớt chỉ thiên vẫn xanh tốt dưới bóng mát giàn bầu.
Hổm rày tui phải che cho nó vào mỗi trưa nắng gắt.
Sáng nay tui nhìn mấy khóm hoa hồng trước sân khi đi bộ về. Ẻo lả, mảnh mai là thế nhưng vẫn chịu
được cái nắng nóng mùa hè. Dù các em không có những bông hoa rực rỡ để khoe nhưng vẫn cố gắng vươn
lên nhiều chồi biếc.Đó là dòng nhựa luyện của thân cây, cần mẫn, chắt chiu để nuôi từng mầm nụ
non tơ. Thế mới biết nội lực thiệt là quan trọng. Hihi.
Thứ Năm, 4 tháng 7, 2024
ĐOÁ HỒNG NÀY EM DÀNH TẶNG CHỊ
Chị về nhà mình vào mùa Xuân năm 1965, lúc đó em vừa bước vào tuổi teen, theo
ngôn ngữ thời nay. Em vẫn còn nhớ rất rõ đám cưới đầu Xuân của anh chị ở quê
mình ngày ấy...Chị hơn em gần đúng một con giáp. Cô em út với chị dâu đã gần
gũi, gắn bó bên nhau suýt soát sáu mươi năm với rất nhiều chặng đời thăng trầm
buồn vui, sướng khổ theo những cơn sóng biến động của thời cuộc và đời sống.
Em nhớ những năm cắp sách thời thiếu nữ cho đến lúc trưởng thành, chị em mình
đã có những kỷ niệm vàng ngọc quý báu mà em luôn trân trọng. Em lập gia đình khi
Ba Mẹ của chúng mình đã về trời, Anh Chị là người đã "quyền huynh thế phụ" đứng
tên trên thiệp cưới của chúng em. Chị đã đi chợ với em để muốn chính tay Chị chọn
cho em những món đồ trong ngày cưới. Khi em sinh cháu đầu lòng, chính tay Chị đã
chăm nom mẹ con em theo cái kiểu xông hơ truyền thống mà ngày xưa Mẹ của chúng
mình đã làm cho Chị và cháu Xuân Khoa...
Rồi năm tháng trôi qua. Rồi chúng mình già đi và các cháu lớn khôn. Những đứa con
của Anh Chị, sáu trai một gái vẫn như là những đứa con yêu quý của em. Nhà mình
vẫn có truyền thống yêu thương nhau như thế. Và em cũng đã dạy bảo các con em như
thế.
Rồi em cách xa nhà mình nửa vòng trái đất. Thỉnh thoảng về thăm. Chị vẫn coi O Mai
bé thơ như ngày nào, hỏi han chăm chút từng miếng ăn em thích như đã từng có những
âu lo, nhắc nhở dặn dò em thời con gái và những ngày sắp lấy chồng...
Chị vẫn đầy ắp trong em những yeu thương và kính trọng.
Hôm nay , bỗng dưng bâng khuâng nhớ Chị, bồi hồi với những kỷ niệm xa xưa...em xin
dành tặng Chị đoá hồng này.
Thứ Bảy, 29 tháng 6, 2024
BỆNH CUẢ NGƯỜI-CÓ-TUỔI
Hôm qua, tui đi tái khám con mắt trái sau khi mổ cườm 3 tuần như lần trước đã
mổ con mắt phải. Sau khi các em nhân viên y tế của phòng khám mắt lám các thủ
tục đo mắt, chụp hình mắt, đo áp suất mà bên mình thường gọi là nhãn áp (?).v.v.
(Gọi là văn phòng khám mắt của bs Hung Le nhưng thật ra là nguyên cả tầng dưới
của một toà nhà plaza rộng lớn với nhiều phòng, nhiều khu đều có máy móc tối
tân và cả một gian hàng trưng bày các kiểu, các loại mắt kính thuốc. Năm ngoái
mới tới khám ở đây lần đầu, tui đã bối rối, không biết ngồi ở đâu giữa nhiều dãy
ghế như một hội trường nho nhỏ. Rồi đuợc gọi tên, đo nhiệt độ mới vào làm các
thao tác theo sự hướng dẫn của các em. Ngồi đợi và coi ti vi ở khu trong để sau
đó gặp bác sĩ. Cũng có người trẻ trẻ nhưng đa số bệnh nhân là người có tuổi, nôm
na là người già.
Lúc ngồi đợi để tới phiên vào cho bác sĩ khám, các bác, các cụ coi ti vi với những
hình ảnh cực kỳ đẹp của thiên nhiên, những cảnh đẹp khắp nơi trên thế giới, giới
thiệu du lịch, chỉ có hình ảnh, không âm thanh. Vậy nên khi ai nói chuyện thì mọi
người đều nghe. Tui đang chăm chú nhìn hình ảnh một thành phố Bắc âu đẹp tuyẹt với
những toà nhà đủ màu sắc từ trên đỉnh núi cao chạy dài thoai thoải đến bãi biển
sóng vỗ trắng xoá và màu nước xanh mát mắt. Bỗng một tiếng "cộp", tui và mọi người
thấy chiếc điện thoại của một bác trai rớt xuống sàn nhà. Ngay lúc đó, em nhân viên
y tế ngang qua và chỉ cho bác. Bác ấy vui vẻ nhặt chiếc điện thoại lên (không nói
cám ơn chi hết) và vừa nhét vào túi quần vừa kể chuyện với mọi người một cách hân
hoan: Cái điện thoại này là đời mới nhứt của Samsung. Vừa mới ra là con gái tôi mua
tặng cho tôi đấy. Con muốn tặng để tôi chơi các trò chơi ấy mà! Nhìn nó gọn nhưng mở
ra là nó hình vuông, hình ảnh đủ cả, rất rõ nét.( Vừa nói bác ấy vừa mở ra, tôi thoáng
thấy màu sắc thiệt là đẹp và đúng là từ hình chữ nhật mở ra thành hình vuông). Con gái
tôi là luật sư và lấy chồng là bác sĩ đấy ạ. Mọi người vui vẻ nghe bác ấy kể chuyện một
cách hồn nhiên. Và một thoáng trong tui nhớ bài dạy lớp Sáu của một đồng nghiệp " Lợn
cưới áo mới " mà tui đã được dự giờ...
Ngồi đối diện tui có hai vợ chồng anh chị khoảng 75-78 tuổi (Vì khi đọc tên, có lúc nhân
viên y tế nhắc sinh nhật để khỏi bị nhầm). Chị ấy nhỏ nhắn và lịch lãm. Rất đẹp lão với
những nét sắc sảo trên gương mặt chịu khó trang điểm chút xíu nên càng rạng rỡ. Chị
quàng chiếc khăn và mặc chiếc váy hoa nho nhỏ xinh xắn dài đến gót chân. Anh chồng
cũng rất lịch sự tuy không quá chú ý trang phục nhưng áo bỏ trong quần rất chỉnh chu.
Cả hai đều rất vui vẻ và thân thiện. Lúc ngồi ở sảnh bên ngoài, nhân viên xướng tên Lan
Nguyễn mấy lần không thấy, anh chị ấy tưởng tên tui nên quay ra nhắc. Và tui đã lịch sự
đáp trả nên giờ vào trong này xem như cũng đã biết nhau. Vậy nên khi chị ấy khen bác
rớt điện thoại rằng: được con tặng cho vậy là quý quá rồi, bác có phước lắm đó nhé! Tui
nhìn chị ấy cười đồng tình: Dạ, chị nói đúng rồi đó... Mọi người trước lần lượt khám
xong ra về, đi ngang qua tụi tui nói lời chào xã giao. Bác rớt điện thoại được gọi vào
gặp bác sĩ để khám. Có một bác ra, ghé ngồi lại bên chiếc ghế trống. Chị đẹp ấy hỏi:
Bác có người con nào đưa bác đi không? Bác ấy nói có nhưng nó về đi làm, chút xíu ghé
đón. Lúc nãy, chị ấy cũng đã hỏi một bác gái cỡ bằng tui rằng có ai đưa đi không và bác
ấy nói không, lát nữa xe tới đón. Tui cười trong bụng, cười vui vì có người cũng giống
mình. Tui sẽ có Uber tới đón sau khi khám mắt xong... Đến lượt chị đẹp được gọi tên. Chị
đứng lên đi theo y tá (tui gọi tắt. Vì đôi khi y tá ở đây học 3,4 năm. Gọi chung là nhân
viên y tế.) Nhìn dáng đi của chị và giọng nói lúc nãy thật tròn vành rõ chữ, tui cảm thấy
chị ấy giống một người bạn thân của tui... Bây giờ, ngồi bên cạnh tui là một người trẻ
hơn tui chút xíu, đang lục cái túi xách rồi lẩm bẩm một mình. Thoáng nghe như tiếng cằn
nhằn: đã bỏ vô rồi mà, rớt đâu? Rồi lại thì thầm: Vậy là quên đem cái kính ấy theo rồi!
Tui không cố tình lắng nghe nữa mà dõi mắt chú ý hình ảnh trên ti vi phía đối diện.
Bỗng nghe tiéng cười vui, rất vui và tiếng reo nho nhỏ: Biết mà! Nhớ đã bỏ vô rồi mà!
Hihi. (Rồi! Hiểu rôi. Đảng trí, hay quên. Để chỗ này tìm chỗ khác. Để vào ngăn này lại
đi tìm ngăn kia.)
Từ hôm qua đến nay tui cứ nghĩ về buổi sáng ở văn phòng bác sĩ khám mắt
( Le eye institute ) và mỉm cười một mình cả lúc đi bộ, lúc ra vưòn, lúc ở trong
phòng. Bởi vì tui nghiệm thấy rằng những biểu hiện về tinh thần, thái độ của
các vị tui đã gặp hôm qua là những "thuộc tính" đang có trong tui. Ôi, cái bệnh
của người già! Không ai hỏi mà cũng nói hoặc chỉ cần một chi tiết nhỏ nào đó
gợi lên điều đang muốn nói trong lòng là ào ạt tuôn trào như khơi đúng mạch
nước. Mèn ơi, cái bệnh ưa khoe con khoe cháu! Một biểu hiện khác của tuổi già
là hơi "tào lao xi đế", quan tâm quá đáng đến người khác cũng dễ tạo nên sự hiểu
lầm "soi" hơi kỹ người ta! Tui cũng rất nhiều lần hay quên và lẩm cẩm. Lấy cái này
quên cái kia. Có khi cẩn thận quá, cất một đường, tìm một nẻo. Hoặc cất kỷ quá,
tìm không ra. Lúc đi đâu cần chuẩn bị giấy tờ phải sắp xếp từ đêm trước. Thế nhưng
có khi lên xe rồi mới phát hiện quên đem cái này, cái khác...
Thấy được từ những giáo cụ trực quan, tui hiểu được người khác cũng đã có nhiều
lúc nghe mình mà như bị tra tấn, tệ hơn thế nữa, đôi khi ...bỗng dưng thấy ghét và
coi thường mình! Hey, người-có-tuổi thiệt là phiền phức quá đi thôi.
Thực ra, không có gì phiền phức! Hãy cứ sống chân thành. Biết ơn và trân trọng tình
cảm quý hoá của những người thân thiết. Luôn suy nghĩ tích cực và lạc quan để thấy
rằng cuộc đời đáng sống, mọi người đáng yêu. Không hơn thua và phán xét. Tự bao
giờ vẫn quan niệm rằng: Ai nhất thì tui thứ nhì. Ai mà hơn nữa, tui thì thứ ba. Huống gì
ở tuổi này ! Tui yêu quý hết mọi người, yêu cái sự lẩm cẩm của người già và quý cả sự
thông tuệ sắc sảo họ vượt qua tuổi tác.
Thứ Năm, 6 tháng 6, 2024
CÁI SỰ NHỚ CỦA NGƯỜI GIÀ
Con út có việc ở company, đi công tác Houston, nhân tiện xong công việc ở lại
chơi mấy ngày với gia đình. Tui được dịp nằm ngủ với nó, nói chuyện chơi với
nó. Con chị nó mua một bag bự chảng, 35 pounds crawfish để thằng anh nó trổ
tài nấu crawfish thơm lừng, cay toè loe cái miệng bữa thứ bảy. mấy đứa cháu
cứ xoắn lấy dì của chúng nó. Tui thấy vui và ấm áp trong lòng.
Sáng nay nó về nhà Austin. Tui thấy nhớ. Đi ra đi vô ngó cái giường, nhìn chỗ
nó để đồ mấy bữa nay thấy trống trải. Ra phòng khách coi tivi, tui nhớ mấy chị
em con cháu xúm xít coi game show Nhanh như chớp, cười reo ỏm tỏi hôm qua. Ngó
tới bếp, thấy cái tô ăn hoành thánh sáng nay nó đã rửa úp trên rổ trong sink,
tô lớn nên không xếp vô máy rửa chén.
Chủ nhật, vợ chồng con cái con gái lớn về thăm bên Nội. Tui đi quanh nhà rồi ra
vườn. Tui ngó nghiêng mấy cây đậu bắp rồi vô. Hôm nay trời mát mẻ vì giữa trưa
qua có trận mưa rào, lúc cả nhà đang ăn crawfish ở patio phía sau. Vườn cây xanh
mướt và trĩu trái.
Tui không ăn ớt mà trong bụng thấy nóng rứa. Kéo ghế ngồi vô mở computer, nghe gì
cũng không thấy hấp dẫn. Tui mở điện thoại, coi giờ rồi text cho con út hỏi về tới
nhà Austin chưa con. Nó trả lời về hơn tiếng trước và đã text qua viber trong group.
Mèn, cái viber của tui hơi lộn xộn tí nên có khi bình thường, có khi không coi được.
Vậy là tui bớt nhớ, đi ăn cơm! Hihi
Tui lại ra vườn coi mấy trái bầu trái mướp xíu rồi vô. Lòng nhẹ nhàng. Tui chụp mấy
tấm hình cây trái post lên đây và viết mấy dòng cảm xúc của người già. Đó là những
cung bậc của nỗi nhớ trong tần số cảm xúc của người già. Tui già lắm rồi. Cái tâm
hồn của người già nua nó dễ dàng xao động và yếu đuối lắm luôn. Tui không thể nghĩ
rằng đã có một thời mình rất bản lĩnh và mạnh mẽ khi hai con gái tui ở xa và tui
xông xáo như một nữ tướng của gia đình. Chắc ai rồi cũng như rứa thôi.
Tre già lưa thưa lá lao xao trong gió. Măng mọc vươn lên mạnh mẽ, cứng cáp
để lại tiếp tục một thế hệ non tơ nương tựa. Và người già cũng bắt đầu như trẻ
thơ, cứ thích loanh quanh những bước chân trong không gian quen thuộc của
mình, cứ thích được thương yêu và che chở. Cũng có khi vòi vĩnh này kia, là vòi
vĩnh để được ngồi chơi dưới giàn cây trái mướt xanh dù có là giữa trưa trời nắng.
Là những chút nhớ mong chúng nó về ăn những món ngon mình nấu cho nóng sốt.
Là cứ hỏi hoài mấy câu quen thuộc sau khi chúng nó đi học bơi, học võ mới về.
Tui thật sự già. Sau khi mổ mắt con bên trái, nhìn mọi thứ đều rất rõ. Nhìn thấy
luôn những nếp nhăn quá nhiều trên gương mặt với bao nhiêu là dấu hiệu lão hoá ở
trên làn da. Tui chấp nhận mình già như trái cà nhưng cũng thích ngầu như những trái
bầu lủ khủ trên giàn, một màu xanh mơn mởn. Hihi
Thứ Năm, 23 tháng 5, 2024
SỰ HỌC THIỆT LÀ VÔ CÙNG
Ở vào cái tuổi già như tui mà nói về chuyện học hành thì cũng mắc cười thiệt đó.
Nhưng rõ ràng là cái sự học nó vô cùng! Tui loay hoay cả ngày với những câu hỏi.
Tui băn khoăn về cách chăm sóc mấy cây hồng, cây táo, cây chanh...cây bầu, cây
mướp, cây dưa leo của tui khi chúng bắt đầu ra trái.? Và tui phải học về cái
hạnh, cái đức như thế nào để tâm hồn vẫn luôn được nhẹ nhàng, thân thể khoẻ
mạnh và tinh thàn thoải mái, an vui.
Vườn cây của nhà con gái mùa này xanh mướt. Tui cũng yêu cái xanh mướt ấy mà
loanh quanh bên lũ cây suốt ngày để lom khom , ngước mặt, nghiêng đầu...đủ tư
thế nhìn ngắm, săm soi, tìm ra cho được những nụ bông hoa, nhớ cho được chúng
nó nằm chỗ nào, tính coi mấy bông nở ngày mai, ngày mốt.v.v. để còn thụ phấn cho
chúng nó! Hihi. Tui vừa trắc nghiệm xem trí nhớ mình có còn xài được không khi đã
định vị các bông hoa để rồi các hôm sau đó tìm cho ra, cho đủ số để mà "kết duyên"
cho chúng nó.
Tui cũng biết Google để tìm hiểu cách chăm sóc các loại cây rau củ quả. Hoặc túm
tụm với mấy em trẻ trẻ trên chùa tìm hiểu về cách sử dụng các loại phân bón, nhất
là vợ chồng Hồng Hải biết ủ phân từ rác và các loại trái cây như chuối.v.v. rồi
chiết lọc ra thành nước không hề có tạp chất hoặc mùi hôi. Hay thiệt! Và mấy cháu
đã cho tui hai chai, hướng dẫn tỉ lệ pha 1/100 hay 1/200 dành cho từng loại cây
trồng mà tui đã tưới cho chúng thật là hiệu quả. Vườn cây và rau quả nay xanh tốt
luôn hap dẫn tui và là động lực để tui học-làm-nông-dân.
Có một thứ cũng đã hấp dẫn tui không kém, chiếm một khoảng thời gian không nhỏ,
kể cả lúc ngồi nghỉ ngơi, khi làm việc trong nhà, khi ăn uống nhâm nhi hay cả trước
khi đi ngủ. Tui nghe và học được bao nhiêu là kiến thức về Đạo và Hạnh. Tui Học
Phật và càng ngộ ra nhiều điều trong lời Pháp thoại của Quý Thầy, tui càng thấy yêu
quý bản thân tui lắm lắm. Bởi vì, hoá ra mình cũng đã bước được những bước như
Phật dạy rồi mà mình không biết! Hihi.
Vậy đó, cứ âm thầm làm những việc mà mình đã từng nghĩ như thế là đúng và tốt. Cứ
lặng lẽ ươm mầm, vun xới...cho cây ra nụ hoa và kết trái. Cứ nhẫn nại và khiêm cung
học hỏi cho kiến thức thêm phong phú và bồi đắp cho tâm hồn đức độ thêm dày.
Thế giới ngoài kia, bầu trời kiến thức và cuộc sống với muôn vàn đổi thay và
phát triển từng giây phút đã hấp dẫn lớp trẻ khám phá và không ngừng ham
mê học hỏi để chinh phục. Với tôi, sự học cũng không có điểm dừng dù đó chỉ
là những kiến thức bình thường trong đời sống và sự tu học về Phật pháp, đơn
giản thuộc về Đạo đức, Đạo lý truyền thống từ xưa.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)








































