Thứ Sáu, 1 tháng 12, 2017

Mùa Thu...vàng hoa cúc...





Sáng hôm qua đầy sương mù. Nhưng sau đó trời đẹp, lạnh lạnh, 58 độ F.

Mùa Thu...
Cuối mùa Thu...

Đi khám sức khỏe, gặp một chị già ,70 tuổi, người Huế, được cô con gái
dẫn đi. Lúc làm hồ sơ, cô gái hỏi (ngồi đối diện ,làm bộ ngó lơ nhưng vẫn
lắng nghe - đó là cái cố tật của-người-nhiều-chuyện -): Mạ có kinh nguyệt
năm mấy tuổi ? - Mạ không nhớ. Răng nhớ  được! Chắc 16,17 chi đó! ( ờ,
giống mình, không nhớ rõ, hồi lần đầu đi với con gái, nó  làm hồ sơ cho
mình và hỏi như vậy).
Cô con gái hỏi tiếp: = Mạ sinh bé út năm mấy tuổi?  - 41. - Lần kinh cuối
của Mạ năm mấy tuổi? - Hỏi kỹ rứa à? Chắc 50. Biết tỏng người Huế qua
phong cách và giọng nói đặc rệt Huế của 2 Mẹ con. Cố gắng nín lắm mình
mới không bắt chuyện! Một cố gắng phi thường và kềm chế hết cỡ nhờ sự
huấn luyện nghiêm ngặt của 2 đứa con gái ... rượu Tây!

Cô y tá người Mỹ đen ra gọi tên H Hoàng. Hai mẹ con vô trước. Hai phút sau,
Cô ấy ra gọi tiếp M Phan. Mình đi vô phòng thay  đồ, gặp bà mẹ  đang lúng
túng với cái áo giấy. Lần đầu, mình cũng bối rối, không biết mặc phía nào
trước, phía nào sau. Giờ thì lần thứ 3 nên quen. Mình thay xong, ngang qua phòng bà ấy vẫn còn đang lúng túng. Mình buộc mồm: - Giống như mặc cái
áo giấy đồ cúng ngoài mình rứa mà! Hây, bà nhìn mình cười, yên tâm. Mình
cười lại. Và bà vô trước.
Cô con gái không được vô nên ngồi ở bên phòng này nói chuện với mình. Ơi,
chỉ có mấy phút mà được nghe bao nhiêu là chuyện của cô ấy. Mạ con qua
gần ba năm rồi. Bảy mươi rồi nên định không chụp, khám cái vụ này làm gì
nhưng mạ muốn đi cho biết. Thôi thì để mạ thỏa mãn. Con phải lấy 1 ngày
nghỉ. Sáng chạy đi gởi con, lật đật xuống đây cho kịp mà trên đường còn bị
kẹt xe nữa, hồi hộp rứa thê! Cô ở gần đây không? Con ở tuốt phía trên kia,
gần nhà thờ La Vang lận. Cô đi một mình à? - Ừa, cũng không xa lắm, khoảng gần nửa tiếng. Mấy lần trước con gái cũng nghỉ làm dắt đi giống con rứa đó.
Nay quen rồi, Cô đi một mình được.


Chợt nhớ lúc nãy hỏi cô y tá cái vụ chích ngừa trái rạ, cô y tá bảo 65 rồi không cần, chỉ chích ngừa dời leo. Cái này đã chích hồi mới khám sức khỏe lần đầu nên giờ khỏi. Nói với cô gái ý đó. Cô bèn kể 4 năm trước cô cũng bị, kể triệu chứng, quá trình...Mình hỏi vậy có lây cho cháu không? - Dạ, hồi đó con chưa có chồng, con mới lấy chồng gần 3 năm ni... Cô ấy lại nói chuyện review thẻ ngay trong khu này, ở tòa nhà bên cạnh đây. Mình hỏi lại cho chắc thì cô nói lát con ra sẽ ghé qua đó hỏi. (Không lẽ xin số điện thoại để còn liên lạc biết thông tin này?!).
Bà mẹ bước ra, trong lúc mình đợi gọi vô. Bà cười thân thiện và nói đầy tiếc nuối: - Người Huế mình mà im re, tui không nhận ra! Sáng chừ ngồi gần bên mà không biết để nói chuyện cho vui... Thôi, về hí! - Dạ. Chào chị.
Mèn ơi, đâu phải chỉ có mình là hay hóng chuyện và nhiều chuyện! Những-người-quanh-ta-cũng-có-nhu-cầu-chia-sẻ đó thôi mà!
Tới phiên mình vô mammogram. Chụp đủ các phương các phía. Ôi chà, mấy bà
già chỉ có mướp đèo lại còn héo nên khổ thân cô kỹ thuật viên kéo qua kéo lại
cũng chỉ toàn da là da! Đâu như mấy quả dưa hấu để tràn trên máy của mấy cô Mỹ đen hay Mexico! Haha.



Chiều lên Chùa lễ Phật và thắp nhang cho Ông Bà Nội Ngoại, Ba, Cậu, Tuệ An Nhiên. Buổi chiều tĩnh lặng và thoảng mùi nhang trầm trong gió. Sư Cô trụ trì
đi VN về rồi nhưng đi vắng. Sư Cô Nhật vẫn dễ thương như mọi ngày. Kỳ trước, mình lên Chùa nhưng không gặp quý Cô, chỉ có Trang đang làm công quả. Ở lại phụ một lúc rồi về. Hôm nay đến trễ, gặp Cô Nhật, chuyện trò không được bao lăm. Mình lễ Phật, thắp nhang khắp nơi. Thì thầm với những người vẫn quanh đâu đó... Cái tật mình đi Chùa là cầu nguyện rất lâu. Hồi xưa, đi chùa Bình Dương, hay di hành hương lúc nào cũng bắt mọi người chờ đợi. Lâu dần, ai cũng biết nên quen với cái tật ấy của mình.
Sân chùa vàng rực màu hoa cúc.
Mùa Thu vàng rực màu hoa cúc.
Đã cuối mùa Thu, đất trời đang chuyển sang Đông, nơi đây vẫn mướt mắt màu vàng hoa cúc... Áo nàng vàng... Sân trường đai học VK và SP ngày nào...Một chút hương sắc quê nhà thấp thoáng trong hoài niệm...Đi quanh sân với cảm nhận thân quen từng gốc cây, bụi hoa, bức tượng... Vô bếp với một bó cúc vàng. Nhìn bó hoa trên tay. Sư Cô chỉ cười xòa. Mùi thức ăn thơm lựng. Hẹn với Cô hai tuần nghỉ Christmast và new year. Cô bảo dịp ấy Chùa sẽ gói bánh chưng, khỏang nghìn cái trước và từ từ gói tiếp cho đến Tết.


Chiều tắt nắng sớm. Hoàng hôn. Không gian Chùa tĩnh mịch. Những bức tượng nổi bật màu trắng, vẫn an nhiên tĩnh tọa... Đường phố đã lên đèn từ lâu.
Chào Cô và ra xe về. lần đầu tiên một mình về trễ.

Bây giờ ở Mỹ đang vào cuối mùa Thu. Mùa Đông đang tới gần, vẫn còn có lá rơi trước sân nhà xào xạc và cả hoa cúc vàng rực, thân thương...










Thứ Sáu, 24 tháng 11, 2017

Thanksgiving





Ảnh trên net


Happy Thanksgiving! Người Mỹ chúc nhau như thế trong ngày Lễ Tạ ơn,
bắt đầu cho một mùa lễ hội cuối năm ở đất nước này. Chúc nhau một mùa
Lễ Tạ Ơn ấm áp, an lành và hạnh phúc.
Happy Thanhsgiving! Người ở Mỹ cũng chúc nhau như vậy và cũng ăn gà
lôi, đậu hạt xanh, bắp hạt, khoai tây nghiền... ngán lên tới ...chân tóc trên
đầu!

Một ngày Thanksgiving đẹp trời.
Cám ơn Đời! Cám ơn Người!
Được ngủ một giấc ngon từ đầu hôm đến sáng. Được nằm trên giường tận
hưởng phút thư nhàn, nghe hơi lạnh từ bên ngoài qua nhành cây vi vu gió.
Qua khung cửa sổ, thấy bầu trời xanh cao. Bên ngoài 64 độ F.
Được ngồi ung dung uống cà phê, ra sân cỏ phía sau. Lạnh. Đi quanh sân để
hưởng ánh nắng ban mai, đã 10 am. Trong không khí dễ chịu và khung cảnh
ấm áp của gia đình, tụi nhỏ chuẩn bị các món ăn cho bữa Thanksgiving, thằng
cháu chơi ở phòng khách và bà Ngoại vô phòng mình nghe Le temps des fleurs
và những bản nhạc Pháp thời 1960. Thật là thú vị.


Happy Thanksgiving!
Chúc mọi người một mùa lễ tạ ơn an lành, hạnh phúc!






Thứ Sáu, 3 tháng 11, 2017

Ngu ngơ


Ảnh trên net


Chiều muộn hôm qua, có trăng mười bốn .
Đứng trong khoảng không gian thoáng rộng ở parking lúc ra về, cô
bạn nhỏ đã chỉ vầng trăng tròn, vẻ tròn còn non của trăng mười bốn
lơ lửng trên nền trời có màu rất lạ và đẹp. Líu lo, huyên thuyên một hồi
rồi cả túm tụm mới leo lên xe cô bạn đi về.

Tối, đứng trong vuông sân cỏ sau nhà, lại gặp vầng trăng ấy, mỉm cười.
Ơi, vầng trăng cuối Thu. Một chút lạnh, một chút sương mong manh, một
bầu trời trong xanh... Và một chút đủ thứ để thấy người già vẫn như con nít.
Có chút ngây ngô như con nít của thuở ấu thời đôi khi trội lên những ngẫm suy trải nghiệm của cuộc đời.
Đủ thứ...
Vẫn còn thấy mình ngu ngơ như hai lúa. Còn tệ hơn 2 lúa là không chịu an phận. Hê hê.
Thì vậy mới gọi là cuộc đời.


Thứ Tư, 4 tháng 10, 2017

Ngẩn ngơ.....



ảnh trên net
Vài ngày đầu tuần thường rãnh rỗi. Buổi sáng vẫn đi bộ quanh một vòng khoảng tiếng đồng hồ. Không có nắng. Sáng sớm mùa Thu rất dịu dàng. Dễ chịu. Nhưng có hôm trưa đến, nắng lên sẵn sàng trên 90 độ F. Hôm nay thì không. Cho đến bây giờ, giữa chiều, trời vẫn nhẹ gió, nhiều mây xám, mát rượi vì đôi khi lắc rắc mưa.

Đêm qua, chiêm bao thấy thằng cháu. Nó cười thật tươi. Cái nụ cười thật tươi mà rất hiền của Phú Ân hiện lên đâu khoảng vài giây... O Mai thức giấc ... và bàng hoàng nhớ cháu, nhớ anh... Đã hai mươi năm vắng bóng người anh ruột thân thiết, niềm tự hào một thời tuổi nhỏ của mình...

Sáng, loanh quanh đi bộ về, thực hiện dự tính từ sau giấc chiêm bao đêm qua là sẽ làm mâm cơm nhỏ cúng Ông Bà, Ba Hạ và những người thân yêu khuất mặt. Lăng xăng một hồi thì anh Chương gọi từ Virginia. Hôm trước anh Đăng gọi mà không nghe được nên hôm qua mới gọi lại, được biết anh Chương qua thăm cháu nội lâu nay và sắp về VN. Trên đường về sẽ ghé San Jose vào thứ Năm...và cho số để liên lạc. Anh Đăng nói chừ già rồi, gặp được nhau là quý... Mèn ơi, cứ nghe anh dặn tới dặn lui mấy câu, hỏi mấy câu y chang trong mỗi lần nói chuyện là biết anh già thiệt, lẩm cẩm thiệt. Thương gì đâu mỗi khi nhắc tên mình là cả họ tên rồi cười sang sảng thú vị ra điều anh còn nhớ rõ tên tụi bay mà! Cứ hẹn hò nhau hoài mà chưa gặp được. Con trai anh Chương thật là có chí! Đã tốt nghiệp bác sĩ hơn mười năm, làm tại bv Pháp Việt. Rồi qua đây học lại từ đầu cũng cả mười năm nữa. Đến giờ ổn định công viêc, gia đình. Có thằng cháu nội quý nên anh ấy qua chăm gần nửa năm nay. Lần này Chị không qua vì năm ngoái qua gặp trời lạnh, sức khỏe không tốt nên năm nay giao nhiệm vụ cao cả ấy cho Ông Nội. Hihi. Hai anh là con người Cậu anh kế Mẹ của mình. Những người Cậu (anh của Mẹ) mình đều học hành thông thái, Có Cậu vừa theo Hán học vừa theo Tây học, nhưng Mẹ thì không học hành nhiều như các Cậu, là con út, nhà Ngoại vào hàng khá giả, nên được các Cậu rất thương yêu. Và với cái truyền thống đó, anh em mình cũng rất thương yêu nhau, dù là anh em Cô Cậu. Mẹ cũng thương lo cho các anh thời tuổi trẻ và tình cảm O Cháu cũng rất đậm đà.


Nói chuyện với các anh, bỗng dưng nhớ thời thơ ấu quá! Nhớ thuở bé xíu xìu xiu theo Mẹ về nhà Ngoại... Rồi những lần giỗ Ngoại hay ngày Tết, mọi người bảo mình múa hát cùng với các anh chị bên Ngoại. Nếu nhõng nhẽo không chịu thì bị các Cậu hù dọa bắt Mẹ lai, không cho về. Hihi...Tự nhiên nhớ như nhớ chuyện đời xưa. Nhớ luôn con đường về quê ngoại, những bụi chuối sau hè. Những bờ tre gió lay kêu kĩu kịt. Dòng sông lấp loáng ánh nắng chiều...

Năm tháng qua, các anh chị em Nội Ngoại của mình -và mình, hi hi- đều đã lớn tuổi. Quý vị thế hệ trước đã không còn. Lũ con cháu ngày càng khôn lớn, trưởng thành. Cái thế hệ lớn tuổi thường hay nhắc về kỷ niệm. Có những kỷ niệm mà tụi nhỏ, lớp con cháu sau này đâu có biết, đâu có thấy và dĩ nhiên là chưa từng trải nghiệm nên không thể đồng cảm. Thế nên, khi nói được với nhau, các anh em luôn cảm thấy thú vị và vang những tiếng cười. Cũng có lúc trầm lắng một chút. Đôi khi nghe cả tiếng sụt sùi ở phía mỗi đầu giây điện thoại...
Ơi, những ông già, bà già quá dễ thương.


Oct,03,17


Thứ Ba, 26 tháng 9, 2017

Nhẹ nhàng Thu tới





Ảnh trên net
Sáng nay đi bộ.
Con đường sớm, hai bên bờ cỏ còn ướt sương, những giọt sương của mùa Thu nhẹ nhàng vương trên cành lá. Chợt nhớ một bài thơ cũ từng viết cho 2 thế hệ
học trò - Cao Đẳng SP Tiền Giang và Thực Nghiệm SP Sài Gòn Q5 - không nhớ hết bài, chỉ mang máng về những hạt bụi phấn, về ánh mắt học trò... và tên bài thơ "Hương phấn dịu dàng"

                  Cám ơn em, buổi sáng nay
               Như bao buổi sáng thường ngày, thế thôi!
                  Nhưng Cô thấy mắt em cười,
               Cho ta có cả một trời yêu thương.
               ( quên )

Rồi hình ảnh những hạt bụi phấn:

                  Dịu dàng bay, dịu dàng rơi...dịu dàng.

                    Cám ơn em, nụ hoa vàng
                  Cài lên áo tím chứa chan ân tình...

Không có hình liên quan nội dung, bèn up hình 20/8/2017
             
Tự nhiên nhớ tới những chuyện như thế rồi bỗng dưng bâng khuâng...
Ờ, hãy để lòng mình thành xơ cứng, đôi khi sẽ nhẹ nhàng hơn.
Nhưng mà mùa Thu về thường làm cho tâm hồn con người ta mềm đi như vậy đó.
Mùa Thu đã gần kề là tên một truyện ngắn của Mường Mán mình đã đọc hơn 42 năm trước trên tạp chí Văn viết về một cô gái Huế điên điên trong ngôi nhà giữa khu vườn Huế, một cô nữ sinh, hình như rớt Tú Tài với hình ảnh một anh sinh viên cũng trongcăn nhà của một khu vườn Huế gần đó. Họ có liên hệ gì với nhau
mà khi mùa Thu gần kề thì những bức tranh của anh chàng ấy bớt đi những gam màu nóng và cô gái bên kia cũng không còn la hét, kêu gào?...

Hậy, lại lan man tào lao với những ký ức lộn xộn gì đâu á!

Hôm nay trời trong, gió mát. Không gian thoáng đãng, không khí trong lành.
Mùa Thu đang nhẹ nhàng bước tới. Lá vàng chưa ngập lối đi. Không có con nai vàng ngơ ngác. Không có bông cúc vàng nở trên con ngõ nhỏ. Nhưng hơi thu cũng đang nhẹ nhàng lan tỏa quanh đây, một chút thấm vào hồn. Để an nhiên vui trong cuộc đời nhiều thị phi phiền toái thì trước hết, phải khóa cái-nốt-ruồi-nhiều-chuyện. Hihi...
Thở phào một cái... như con bé út hồi xưa thở phào sau mỗi học kỳ thi xong.
Thở phào một cái vì mới hoàn thành nhiệm vụ tuần qua.
Mong một ngày có thể tự mình đi chùa lễ Phật. Tự mình có thể vài ngày đến nơi  cần có mặt trong tuần...
Mùa Thu nhẹ nhàng đang tới với mọi người. Và mong niềm vui cũng nhẹ nhàng đến với mọi người.

Chỉ có hình mặc áo dài cũ đi Chùa hôm 17/9/2017


Thứ Ba, 12 tháng 9, 2017

Hoa cuối mùa



Những bông hoa cuối mùa thật hiếm hoi và đẹp.
Nhưng bởi là hoa, nên nở để rồi tàn.

Có những người bạn tìm thấy nhau vào cuối-mùa-rong-chơi, cứ đứng xa xa
một tí, ngó nhìn nhau như vậy cũng đủ ấm lòng.
 Mừng bạn Ý Đức đã về nhà an toàn từ tuần trước, sau những ngày mưa bão ở Houston.


 Mừng bạn Trọng  đang có những ngày nắng giòn giã ở Tây Nguyên để phơi lúa mùa bội thu.


Sáng nay trời xanh cao, nắng trong veo, những làn gió nhẹ không đủ sức lay
động cành lá làm rớt những hạt sương sớm trên ngọn cỏ...
Bước ra sân, không khí mát rượi, dường như mùa Thu đang bắt đầu...
Nắng ấm trên đường đi bộ.
Từng bước đi nhẹ hẫng, rũ bỏ những tào-lao-phiền-toái không đâu.

 




Thứ Bảy, 9 tháng 9, 2017

Ly rượu cũ...


                              ( Từng nghe câu thơ: " Bạn cũ quý hồ như rượu cũ...."  )                                             
                                   


Ly "rượu cũ quý hồ..." sao đắng nghét,
Cuốn truyện-dài-nhiều-tập xé nát nhàu.
Bằng-hữu-chi-tình thẳng tắp bỗng cong queo...
Trên đầu lưỡi nghe vị đời mặn chát!


Chút vọng tưởng nhịp thời gian khoan nhặt
Tiếng không gian rào rạt lúc đầy vơi...
Trang sách nhòa, mờ nhạt những buồn vui
Tim khép lại vì lòng người quá chật!


Phút rực rỡ ráng chiều đang vội tắt
Nghe cỏ cây trò chuyện với hư vô
Cốc pha lê đầy "rượu cũ quý hồ..."
Lênh láng chảy ra ngoài qua kẽ nứt!...


                             Nói với hư không
                                                           Sep, 08, 2017