Thứ Hai, 19 tháng 2, 2018

Đi lễ Chùa































Đầu năm đi lễ mười chùa





XUÂN VỀ, TẾT ĐẾN, CHÚC TẤT CẢ MỌI NGƯỜI THÂN THƯƠNG  MỘT NĂM MỚI AN LÀNH, MẠNH KHỎE VÀ HẠNH PHÚC.


Đầu năm mới mậu Tuất, ngày mùng 1 Tết trời nắng đẹp. Lái xe chạy một vòng như xuất hành đầu năm.
Về nhà tiếp tục coi ti vi và đọc rồi chúc Tết những người thân qua internet.

Ngày mùng 2 đi hành hương theo đoàn của chùa Việt Nam. Nói là hành hương Thập tự, nhưng đoàn của mình đến viếng chùa, đảnh lễ và lạy Phật tới 14 cảnh chùa! Từ sáng trời lất phất mưa và se lạnh 52 độ F. Trưa trời hửng nắng. Xế trưa lại lất phất mưa. Chiều và đến tối trời tạnh ráo, đẹp, hơi se lạnh.


Từ 7:30am có mặt ở Chùa Việt Nam, trung tâm sinh hoạt Phật giáo VN tại Houston. Tập trung tại chánh điện Chùa nghe Sư Ôn điểm danh Lễ Phật và "huấn thi" dặn dò cho cuộc hành hương. Hành hương là tìm về cội nguồn, tìm về quê hương chính trong tâm thức của mỗi người. Ở đó, chúng ta gặp được chính ta và tâm Phật. Nghĩ tới Ông Bà Cha Mẹ,Tổ tiên Cội nguồn trong quá khứ để sống tốt hơn, tâm thiện và hành thiện. Nghĩ tới những người thân yêu quanh ta trong hiện tại để yêu thương hơn, buông bỏ những ghét hờn oán giận, sống bằng tâm hỉ xả...


 Sư Ôn chúc chuyến hành hương vui vẻ, an toàn, đi tới nơi vê tới chốn. Và còn dặn cả việc lên xe phải biết nhường nhịn nhau, người trẻ ngồi phía sau, nhường người già ngồi phía trước, nhường nhịn nhau, không nên cãi cọ, sinh sự.... Thật là chu đáo! Đúng là trong mắt Sư Ôn, Phật tử chúng mình vẫn là những đứa con còn cần những lời yêu thương chỉ dạy.


Đến 7:30pm về đến tu viện Hương Nghiêm, điểm cuối của cuộc hành hương, đoàn vào đảnh lễ, lạy Phật nghe Ni sư chúc Tết rồi đợi một lát Sư Ôn viện chủ Trung tâm chùa VN đã đến thăm tu viện Hương Nghiêm từ trước, ra chào đoàn hành hương về , phát lộc và chúc Tết, nhắn nhủ, dặn dò Phật tử trước khi đoàn về tới chùa VN và ra về.
Chuyến hành hương vui và thú vị. Sư Ôn nói chúc mọi người mạnh khỏe và hạnh phúc. Hạnh phúc tự mỗi người chúng ta tìm thấy và đem đến cho chính mình. Đó là tâm ta nhẹ nhàng trí ta tinh tấn. Biết yêu thương và buông bỏ.









Thứ Tư, 14 tháng 2, 2018

Chợ tết Việt Hoa





Chủ nhật. Trời lạnh 42oF.
Đi Chùa Việt Nam và đi chợ Việt Hoa với người bạn.


Chánh điện chùa Việt Nam

Một góc trước sân Chùa

Những hình chụp một phía chợ Việt Hoa. Ngày chủ nhật cuối năm, người ta đi chợ rất đông, chen nhau từng bước, xe đẩy cồng kềnh cứ sợ vướng đổ hàng hóa bánh mứt, sợ vướng đè bẹp hoặc làm gãy cành hoa. Thôi đứng phía ngoài này chụp vài tấm, khỏi chen vô phía trong, lại sợ khó ra...






Chủ Nhật, 11 tháng 2, 2018

Hăm Ba Tháng Chạp





Sáng ngày hăm ba tháng Chạp trời nắng đẹp.
Đi chợ Tết Hồng kông.


Thật rộn ràng đông đúc. Người ta mua đồ, sắm sửa cho ngày Tết đã gần kề.
Hồi trước nhà ở phía trên kia, ít đi tới mấy khu chợ VN nên ít cảm nhận không khí Tết. Lúc này hay mon men ra những khu chợ lớn của người Việt nên thấy cái sự rộn ràng, nhộn nhịp của "chợ Tết" như ở bên nhà. Chợ Hồng Kông bán đủ thứ. Có thấy mấy Chị-già VN đứng lựa giấy áo về đốt cúng đưa Ông Táo. Hình ảnh này gợi nhớ ngày hăm ba hồi trước, ra chợ là chen chúc nhau mua chè xôi nước, mua mấy con tôm càng bị bán giá cắt cổ, mọi người rao bán 2 bộ giấy "cò bay ngựa bay" để đốt đưa và rước Ông Táo. Các hàng quán bánh mứt Tết, thèo lèo đã được bày bán từ trước Rằm tháng Chạp. Đến hăm ba, đôi chỗ đã vơi đi vài loại bánh, ví dụ như các loại bánh in từng phong giấy bao bên ngoài màu đỏ rực rỡ, những chùm bánh nhiều màu, bao giấy bóng, cột nơ đẹp thường chưng trên bàn thờ Phật để suốt cả năm vẫn bóng đẹp, không phai màu, không hư bánh. Mình cũng đã từng mua mỗi năm các thứ bánh đó để cúng trên bàn thờ Phật, bàn thờ Ông Táo. Đôi khi để trễ mới mua thì phải đi kiếm qua nhiều hàng bắt mệt với lý do là không còn kích cỡ mình cần cho vừa với bàn thờ (cao quá-nhỏ quá,không cân xứng) hoặc không đủ cặp giống nhau. Vì thế đã rút kinh nghiệm, nên mua từ sớm sẽ tha hồ chọn. (Năm nay, tuần trước mình đã thỉnh ở chùa Cam Lộ một cặp rất đẹp).



Cũng cái chuyện mua đồ cúng Ông Táo, hồi xưa, xưa gần, không phải xa xưa, mình đã từng có lần đứng xếp hàng chờ cả tiếng trong không khí náo nhiệt của chợ Nguyễn Tri Phương ngày hăm ba Tết. Vì cái tật làm biếng-thật ra cũng không phải làm biêng -mà nghĩ chỉ cần 3 chén chè xôi nước có 6 viên mà cất công nhồi bột, làm nhân thì cũng mệt nên mới ra chợ mua cho nó nhanh. Và ai cũng bận rộn cuối năm nên đã nghĩ như vậy thành ra mọi người chen nhau xếp hàng chờ mua. Và bà hàng chè ngày thường dễ thương, chiều khách bao nhiêu thì ngày này cả mấy mẹ con bà đều chảnh-thấy-ghét bấy nhiêu! Tui đứng một hồi đã được lên phía trước. Ngay trước mặt cô con gái bà bán chè. Nhanh nhẹn lấy tờ hai chục ngàn vừa đưa vừa nói bịch 6 viên. Nhưng tiền đưa rồi mà cứ bị đứng hoài trong khi những người phía sau cứ lần lượt kêu bịch 20 viên, bịch 12 kèm theo nửa ký, 1 ký xôi vò... Và dĩ nhiên là họ được lấy chè xôi ra trước. Tui cứ bị xô tới đẩy lui. Và một hồi lâu chịu không nổi, tui mở miệng nhắc với cô bán hàng rằng tui đưa tiền lâu rồi sao chưa có chè? Tức thì cô ấy nhìn tui, trợn mắt, quát đưa hồi nào? Đứng phân trần giải thích một hồi vẫn không được, lại còn bị nghe những lời không lọt tai nên tui hậm hực bước ra khỏi hàng, chịu mất tiền và ôm một cục bực mình to tổ bố. Tui đã đi bao ra phía bên hông nhà lồng chợ, gặp một hàng chè khác (hình như chỉ bán ngày này), tui tấp vào mua rồi lặng lẽ đi về. Từ đó, tui không bao giờ ghé hàng chè đáng ghét ấy nữa. 
Cho tới bây giờ, mỗi dịp 23 tháng Chạp là nhớ lại chuyện xưa, vừa bực mà cũng vừa cười cho cái tật nhanh-nhảu-đoảng của mình. ( Và cái sự nhiệt tình nhanh nhảu đó nó còn đem đến cho tui biết bao sự bực mình khác nữa, mà giờ đây phải học cách buông xả mới được nhẹ lòng! )


Ngày 23 tháng Chạp mỗi năm cũng gợi nhớ nhiều kỷ niệm, chắc kể không bao giờ hết. Nhưng nhớ hồi còn đi dạy, Trường TNSP lúc Thầy Ngôn làm Hiệu trưởng thường tổ chức văn nghệ tất niên thật xôm tụ. Nhiều năm trình diễn ở Rạp hát, bán vé đàng hoàng. Nhờ có nhiều phụ huynh là ca, nghệ sĩ nên đã hỗ trợ rất nhiều trong việc dàn dựng các tiết mục. Nhiều gvcn và cũng nhiều học sinh tài năng... Những buổi diễn thường vào khoảng 23,24 Tết. Nhớ năm tui chủ nhiệm lớp 9A7, nk 1995-1996. Đó là lớp quy tụ học sinh giỏi và xuất sắc của trường (được vinh dự làm CN lớp này rồi năm sau làm CN lớp 9A1! ), các em rất giỏi, năng động và hạnh kiểm tốt. Thời đó còn các cuộc thi học sinh giỏi quốc gia từ cấp 2. Hai em Trịnh Học Nhơn và Ninh Thanh Cầu từ lớp 8 đã thi hs giỏi của lớp 9 và đều đạt giải rồi năm lớp 9 tiếp tục thi môn khác. Cả hai đều đạt cả 2 môn Toán và Lý, đều được bảo lưu tuyển thẳng vô trường chuyên Lê Hồng Phong (Pétrus Ký cũ) nhưng chỉ một em chịu vô còn một em thi tuyển vào trường chuyên Phổ thông năng Khiếu và đậu với điểm số rất cao, á khoa của môn em thi (không nhớ Toán hay Lý), đó là Ninh Thanh Cầu. Năm ấy bé út  mới 2 tuổi nhưng tui làm chủ nhiệm lớp này rất nhẹ nhàng. Em Cầu như một phó gvcn và các bạn trong lớp tự quản lớp rất nghiêm túc và chu đáo. Giờ sinh hoạt lớp vào thứ 7 không có gì để phải ngồi trong lớp nghe phê bình nhắc nhở như các lớp khác mà các em ra sân ca hát, sinh hoạt trò chơi... 15 phút sinh hoạt đầu giờ các em ngồi ôn bài hoặc lắng nghe bạn Cầu hay lớp trưởng Văn Vũ Kim Ngân phổ biến những vấn đề theo thông báo nhà trường. Có hôm tui vào trễ (rất biết ơn nhà Trường thương người có con nhỏ...) Hoặc ngồi ở phòng gv làm việc, nhìn xuống lớp thấy đang trật tự, im ru, chăm chỉ với công việc mà thương quá!


Em Cầu đã viết kịch bản Sớ táo quân và dàn dựng cho lớp tiết mục này. Thiệt là công phu và các em đã thành công. Năm ấy diễn vào sáng 23 Tết ở rạp nằm trên đường Trần Phú (quên mất tên). Từ sáng sớm một số em đã đến nhà Cô để chuẩn bị trang phục đi trình diễn. Thấy Cô bận rộn, mấy em phụ Cô lo pha sữa mang theo cho bé út, đứa thì lo hóa trang cho bạn "Táo bà", mặc chiếc áo đầm dạ hội màu xanh... Căn phòng bé nhỏ trên lầu 1 rộn ràng nhộn nhịp hẳn lên...Rồi các em đến rạp hát bằng taxi, còn Cô và em bé theo sau bằng xe gắn máy. Điều đáng nhớ là tiết mục các em dàn dựng quá xuất sắc, nội dung phong phú và ý nghĩa, diễn xuất linh hoạt, tự nhiên vừa có yếu tố hài hước, hóm hĩnh vừa mang tính giáo dục học đường... Các em thông minh thật, làm gì cũng thành công! (Trong số học sinh của lớp cô biết được hiện nay có 4 em đã học xong Tiến sĩ từ nhiều năm trước, đang giảng dạy Đại học và làm việc tại mấy bang phía Đông nước Mỹ, có em lấy học bỗng Tiến sĩ Y khoa của Pháp từ 2006, không biết học xong, em ở lại hay về, mấy năm sau này Cô không liên lạc).
Xem xong tiết mục của lớp mình, Cô phải chạy về đi chợ mua đồ cúng đưa ông Táo. Kỷ niệm vẫn nhớ hoài và như đang nguyên vẹn cảm xúc đó là sự tất bật của mình. Vừa chở con nhỏ phía trước xe, vừa phải kềm giữ 2 cây mía dọc theo chiếc xe chen chúc trong dòng người và xe cộ từ chợ về nhà! Ô, sao mà đa đoan thế! Theo tục lệ không biết bắt chước từ bao giờ, chắc từ khi lấy chồng, ra riêng, tự mình lo liệu mọi việc cúng kiếng trong nhà, cũng tại tính ưa bày vẽ(!)thấy mọi người chung quanh cúng mía(như kiểu dựng nêu ngày xưa), mà phải chọn cây nào lá tươi tốt mới chịu(!). Nên mình cũng dựng nêu bằng 2 cây mía dựng bên bếp để đưa Táo đi và  rước Táo về xong, chiều ba mươi Tết  mới chặt mía bỏ đi...


Bây giờ đang sống trong cuộc sống đơn giản hóa để con người được tận hưởng những khoảnh khắc thời gian quý báu của mình, chợt nhớ về kỷ niệm, thấy sao mình đã từng "đa sự" quá! Nào ai có bắt phải tất bật khổ sở như vậy đâu! Chẳng qua tự muốn "se dây buộc mình" đó mà thôi!
Năm nay, hăm ba tháng Chạp, ngày đưa Ông Táo, tiễn đưa Ông Táo về Trời với tấm lòng thành và ung dung dạo chơi chợ Hồng  Kông. Ngắm nhìn hàng hóa, bánh mứt ngày Tết. Tưởng tượng không khí những ngày cận Tết ở quê nhà....





Thứ Ba, 6 tháng 2, 2018

Cúng tất niên trên Chùa





Cuối tháng Chạp.
Vẫn còn cái lạnh của những ngày mùa đông dù đã ấm hơn nhiều độ. Khoảng này, Sài gòn trước đây nắng cuối năm rực rỡ trên mọi ngã đường vào chợ. Chợ Nguyễn Tri Phương Quận 10 đông nghẹt người và hàng hóa đã tràn ra trên lối đi. Bãi xe thay đổi chỗ để còn nhường cho việc phân từng khu, từng ô bán hàng chợ Tết.

Hôm nay là 19 tháng Chạp. Nhưng ngày mai, người ta bắt đầu gọi là 20 Tết. Hai
mươi làm tốt. Trời sẽ nắng đẹp.Hai mốt xỏ tai. Trời đầy mây xám, không mưa nhưng nắng ui ui như sự ủ dột của cô gái vừa xỏ lỗ tai để được đeo hoa tai, hơi bị đau nên nhăn nhó, nũng nịu. Hăm hai đeo hoa. Mặt mũi cô gái tươi rói, hớn hở khi nhìn thấy gương mặt mình xinh đẹp hẳn lên. Và hăm ba...đưa về. Đưa ai? Đưa về đâu? Không biết! Cho đến bây giờ, già hai thứ tóc trên đầu cũng vẫn không biết, không hiểu phải giải thích thế nào nếu có ai hỏi. Nguy hiểm nhất là nếu con cháu cắc cớ hỏi nếu mình vô tình "xì" ra những câu ví von như rứa! Hehe. Biết trả lời sao! Khi câu chuyện chỉ là câu chuyện, một sự tưởng tượng ví von đầy "ước lệ" của người xưa, của Cha Mẹ Ông Bà ngày xưa ngồi vui kể chuyện bên con cháu khi lý giải thời tiết đỏng đảnh những ngày cuối năm ở quê nhà. Biết ngày nắng ngày mưa như khi vui khi buồn, cảm xúc của "Cô Táo" để mà phơi cải phơi hành làm dưa Tết cho dòn, cho khéo. Bởi khí hậu, thời tiết ngoài Huế-xưa-của-tui những ngày tháng chạp hoàn toàn khác với nắng ấm Miền Nam...Bây giờ, vừa già theo thời gian vừa cách xa chốn cũ, nhắc lại một chi tiết nhỏ của kỷ niệm cũng làm cho lòng xao xuyến quá!


Tuần trước, Phương báo Sư Cô gọi cho biết Chủ nhật này Chùa cúng Tất niên, nói Cô có đi không, có ý định ghé cho Cô theo nhưng mình thấy bất tiện nên cám ơn và sẽ tự đi. Lúc này, thần kinh hơi mệt mỏi. Ít thích gặp gỡ và nhờ cậy ai. Bỗng dưng thích một mình, yên lặng nhìn và nghe chung quanh để hiểu lòng mình hơn. Có thể tính tình thay đổi! Chẳng phải đâu! Tại nhiều thứ phải tự làm, những việc đáng ra không phải nhọc lòng và mệt óc suy nghĩ nhưng cũng cứ cứng đầu làm theo ý mình thì bây giờ cứ làm tiếp cho xong. Ở đời, biết được cái gì cũng phải có sự đánh đổi công sức, trí tuệ, tiền nong. Những hiểu biết đó dù không sử dụng lâu dài nhưng cũng là những hành trang rất quý báu trong hành trình những chặng cuối cuộc đời.

Sáng nay lên Chùa cúng Tất niên cho các chư hương linh.
Ngôi chùa vẫn với không khí ấm áp. Sau những tháng lạnh mùa Đông, hoa cúc vàng trong sân đã vắng. Chậu tắt trĩu cành trái chín được đưa vào mái hiên vẫn đủng đỉnh lay nhẹ theo hơi gió như say "hi" với mọi người. Những khuôn mặt quen thuộc lần lượt xuất hiện đông đủ. Đội quânnhà bếp đã đến từ rất sớm và làm quá nhiều món ngon và đẹp. Chị Thanh, Phương và các cháu cũng vừa đến. Mọi người xúm xít hỏi thăm vì từ trước hôm mưa bão đến nay mới gặp.

Cúng ngoài sân
Được lễ Phật, tụng kinh thật là một niềm vui lớn.
Tan lễ,sư cô Thiên Dung dành mươi phút tâm tình và nói sơ plan của Đạo tràng trong năm tới. Thật là thú vị vì có nhiều buổi tu học ban ngày vào mỗi tuần. Hy vọng mình có cơ hội. Thú vị nhất là dự án làm từ thiện về VN vào khoảng tháng 10, Phật tử muốn tham gia, kinh phí vé máy bay...tự túc nhưng về VN theo đoàn, được ở trong chùa, có thể có đoàn bên Úc và Châu Âu hợp tác...

Mọi người dọn dẹp rồi bày biện đồ ăn và"nhập tiệc". Còn phần cúng ngoài sân, mình và một số người tiếp tục hỗ trợ ni cô Nhật  tụng thời kinh cúng Thí thưc, hoàn thành Phật sự.
Buổi cúng Tát niên thiệt nghiêm trang và đầm ấm.



Thứ Bảy, 20 tháng 1, 2018

Cháu Ngoại lên sáu.






Chúc mừng cháu Ngoại lên sáu tuổi
Bà muốn ôm hôn và xoa đầu
Nhưng mấy bữa rày Bà không khỏe
Nên muốn mà có làm được đâu!


                                                                
Mừng cháu birthday này lên chức,
Làm anh Hai chững chạc quá mà!
Biết ngồi thủ thỉ bên em gái,
Bảo em nằm chơi, đừng có la...


Happy birthday to cháu Ngoại,
Ngoan ăn, chóng lớn và khôi ngô,
Thông minh, mạnh mẽ, đầy nam tính,
Càng lớn khôn càng vun ước mơ...


Bà ở trong phòng, nghe tiếng cháu,
Lòng vui như trẫy hội mùa Xuân,
Cháu vẫn rộn ràng trong huyết quản
Của nhịp tim Bà nhảy tưng bừng.

                                Sinh nhật cháu Ngoại lên sáu  Jan 01,2018







Thứ Tư, 17 tháng 1, 2018

Houston có tuyết.





Nửa đêm nghe mưa lạo xạo, gió rít bên ngoài.
Sáng . Trời âm u. Vẫn gió réo gọi trên hàng cây.
Nhìn từ khung cửa sổ, đường ướt . Mưa nhẹ nhưng trơn.
Một lớp tuyết trắng mỏng trên sân và gốc cây.
Mở điện thoại: Winter storm Warning.
Tivi 2.1 phát Live mọi ngả đường.
Càng về trưa, mưa nhẹ đem tuyết phủ dày hơn trên khoảng sân
trống. Tuyết nhẹ và mỏng trên xe. Trên mái nhà đọng màu tuyết trong các góc.


Tối nay -3oC. Thấp nhất khoảng -8oC.
Ở trong nhà ấm áp, cứ ăn rồi dán mắt vào tivi. Chính phủ rất chu đáo cập nhật, nhắc nhở, hướng dẫn và giúp đỡ người dân tận tình.
Các trường họcđều đóng cửa, được thông báo từ tối qua.
các công ty cũng nghỉ từ sớm hoặc từ giữa trưa.
Nhìn tuyết trắng trên sân giống cát trắng hồi xưa đổ đầy sân những ngày Tết đến.