Thứ Ba, 18 tháng 4, 2017

Hương bưởi





Hoa lài, hoa lý, hoa ngâu,
Không bằng hoa bưởi thơm lâu dịu dàng.

              ( Ca dao )







                     Đọc mail của bạn, nhẹ nhàng:
          Bọn trẻ nói đúng rõ ràng đó thôi...

         ( Không ai hiểu, chỉ mình và Nhung hiểu
          Lòng bỗng ngập tràn vui buổi sáng trời mưa.)





Thứ Năm, 13 tháng 4, 2017

Gặp lại Ý Đức




Thật bất ngờ khi thấy tên Lê Ý Đức trên fb.
Rất nhiều năm qua, không còn nghĩ có lúc gặp lại người bạn ngày xưa. Một cô bạn rất thẳng thắn, vui nhộn, học hành chăm chỉ và chỉ chơi thân với vài bạn trong lớp (đặc điểm này hình như là của tất cả các bạn VH2 hồi đó) Sau này, qua nhiều biến cố, biến động, những-người-khốn-khó bỗng dưng gần lại với nhau, sẻ chia và cũng dễ mở lòng ra với nhau...Bấy giờ, Ý Đức dịu dàng và đầy ắp nữ tính từ trong cách nói năng, đi đứng và tâm tình chia sẻ với bạn bè.

Nhưng rồi mỗi người một ngả rẽ cuộc đời sau lúc ra trường...
Nhớ lúc sắp ra trường, lớp mình có 2 bạn nữ là Ý Đức và Hiển lập gia đình trong thời điểm này và có em bé. Cuộc sống thật muôn vàn khó khăn...

Năm tháng qua...

Sau này khi bạn bè đã già, đã yên phận, con cái đã lớn. Mọi người gặp lại được nhau với một con số hết sức khiêm nhường so với tổng số sv lớp học ngày nào. Có một số thấy được nhau, tay bắt mặt mừng. Có một số chỉ nhìn nhau qua thế giới phẳng. Có lúc thắm thiết. Rồi cũng có khi bớt dần vị-mặn-của-muối (Chắc tại ai cũng già rồi, không dám ăn nhiều muối sợ ảnh hưởng sức khỏe nên hình như món ăn tinh thần càng ngày cũng vì thế mà càng nhạt dần đi!? ). Cũng phải thôi. Cứ tùy duyên mà vui với đời vì mỗi người một cảnh.
Thế nên khi thấy tên Ý Đức, mình cũng hơi ngờ ngợ. Hỏi Xuyến, rồi hỏi Bông... Khi mọi người vui vẻ bảo đúng là bạn xưa đó! Mình mừng khấp khởi và kết nối liền!
Một số bạn bè "gặp" Ý Đức trên fb, rộn ràng hỏi thăm nhau. Nhắc lại những kỷ niệm. Nhung thì bảo cái tên vẫn hiện lên trong tiềm thức nhưng muốn nhìn thấy hình để nhớ rõ hơn. Vậy là mình save vội tấm hình này cho Nhung. Mong bạn thấy lại người xưa lớp cũ, cảm xúc xen vào làm cho cái lưng bớt đau chút xíu để còn gặp Dz Vân vào tháng sáu ở Houston nữa chứ! Còn Khanh thì text qua vài câu viber rồi bảo chuẩn bị điện thoại với Ý Đức! Hóa ra tình VH2 vẫn ấm như xưa...

Có hình Ý Đức bên fb nhưng không đúng thể loại nên ko post được. Sorry bạn, xin phép đưa hình của bạn cùng với cháu convậy nhé :)

Mèn ơi, gặp nhau qua điện thoại. Vẫn giọng nói ngày nào. Vẫn cảm giác như không còn khoảng cách không gian giữa hai đứa.... Gần một giờ, biết được bao nhiêu là chuyện đời chuyện người của bạn. Nhưng vui nhất, ấm lòng nhất là biết bạn giờ đang an vui trong cuộc sống bên những đưá cháu nội-ngoại rất dễ thương và 4 đứa con đủ cả trai gái luôn ở gần với Mẹ. Vui hơn nữa là bạn vẫn đang tìm cách liên lạc với bạn bè trong lớp ngày xưa. Thật ấm lòng.
Cô bạn này ngày xưa đã có những giúp đỡ âm thầm mà rất đáng trân trọng trong những trường hợp bức bách của các bạn đồng môn xứ Quảng. Có những việc làm cao đẹp mà sau này nghe mấy bạn khác kể lại mới biết.

Những ngày này, Dzoãn Vân đang ở Mỹ và sẽ qua Canada, không biết hai bạn có thu xếp được để gặp nhau trong chốc lát?
Trái đất tròn, mình cũng mong có dịp gặp được bạn bè xưa trong thoáng chốc để nhìn bạn và biết ...mình cũng...già như nhau. Và cũng nhớ tới nhau.Hihi.
Những ngày này, biết Mai Nguyễn đang rất bận... Thăm bạn thân yêu. Mong có dịp nào đó được gặp nhau. Ôm bạn thân yêu một cái. Thật nồng nàn...




Chủ Nhật, 2 tháng 4, 2017

Chị-em-dì-cháu chúng nó







Con em qua công tác một tuần ở thành phố cách gần 3 tiếng ô tô.

Mong mãi mới hết tuần.
Xế trưa vợ chồng con chị đã có mặt ở nhà. Còn bà mẹ thì khỏi nói, từ sáng
đã ngóng rồi!
Nhìn qua cửa sổ thấy con chị đưa tay đón nó đang lái xe rà vô từ từ...
Chúng nó ôm nhau, líu lo, ríu rít. Bà mẹ cũng lật đật mở cửa chạy ra.
Ôm nhau một hồi. Niềm vui rạng rỡ trên gương mặt.

Buổi chiều đi chợ, đón cháu và bữa cơm tối gia đình ấm áp.





 






Nhoáng cái, trưa chủ nhật, nó đã phải xách vali ra xe, tự lái lên phi trường trả xe và bay về Canada với công việc và cuộc sống của nó.
Con cái càng lớn Mẹ càng có quá nhiều suy nghĩ, dù những suy nghĩ không hề hợp thời và hết-sức-vớ-vẩn!
Vẫn thấy con mình còn thơ bé trong mắt của mình.





Thứ Bảy, 18 tháng 3, 2017

Bây giờ là mùa Xuân





Giữa tháng 3, ở đây là mùa Xuân.

Nắng ấm hơn dù có hôm thời tiết đỏng đảnh. Bầu trời không xanh cao,
có khi như thấp hơn xíu vì mây xám.
Gió vẫn thổi. Đôi khi nghe vi vu rồi rít trên hàng cây.
Buổi chiều đẹp nhất vì nắng vàng và trời tối rất chậm.








Thứ Hai, 6 tháng 3, 2017

Thứ Sáu, 24 tháng 2, 2017