Thứ Sáu, 1 tháng 12, 2017

Mùa Thu...vàng hoa cúc...





Sáng hôm qua đầy sương mù. Nhưng sau đó trời đẹp, lạnh lạnh, 58 độ F.

Mùa Thu...
Cuối mùa Thu...

Đi khám sức khỏe, gặp một chị già ,70 tuổi, người Huế, được cô con gái
dẫn đi. Lúc làm hồ sơ, cô gái hỏi (ngồi đối diện ,làm bộ ngó lơ nhưng vẫn
lắng nghe - đó là cái cố tật của-người-nhiều-chuyện -): Mạ có kinh nguyệt
năm mấy tuổi ? - Mạ không nhớ. Răng nhớ  được! Chắc 16,17 chi đó! ( ờ,
giống mình, không nhớ rõ, hồi lần đầu đi với con gái, nó  làm hồ sơ cho
mình và hỏi như vậy).
Cô con gái hỏi tiếp: = Mạ sinh bé út năm mấy tuổi?  - 41. - Lần kinh cuối
của Mạ năm mấy tuổi? - Hỏi kỹ rứa à? Chắc 50. Biết tỏng người Huế qua
phong cách và giọng nói đặc rệt Huế của 2 Mẹ con. Cố gắng nín lắm mình
mới không bắt chuyện! Một cố gắng phi thường và kềm chế hết cỡ nhờ sự
huấn luyện nghiêm ngặt của 2 đứa con gái ... rượu Tây!

Cô y tá người Mỹ đen ra gọi tên H Hoàng. Hai mẹ con vô trước. Hai phút sau,
Cô ấy ra gọi tiếp M Phan. Mình đi vô phòng thay  đồ, gặp bà mẹ  đang lúng
túng với cái áo giấy. Lần đầu, mình cũng bối rối, không biết mặc phía nào
trước, phía nào sau. Giờ thì lần thứ 3 nên quen. Mình thay xong, ngang qua phòng bà ấy vẫn còn đang lúng túng. Mình buộc mồm: - Giống như mặc cái
áo giấy đồ cúng ngoài mình rứa mà! Hây, bà nhìn mình cười, yên tâm. Mình
cười lại. Và bà vô trước.
Cô con gái không được vô nên ngồi ở bên phòng này nói chuện với mình. Ơi,
chỉ có mấy phút mà được nghe bao nhiêu là chuyện của cô ấy. Mạ con qua
gần ba năm rồi. Bảy mươi rồi nên định không chụp, khám cái vụ này làm gì
nhưng mạ muốn đi cho biết. Thôi thì để mạ thỏa mãn. Con phải lấy 1 ngày
nghỉ. Sáng chạy đi gởi con, lật đật xuống đây cho kịp mà trên đường còn bị
kẹt xe nữa, hồi hộp rứa thê! Cô ở gần đây không? Con ở tuốt phía trên kia,
gần nhà thờ La Vang lận. Cô đi một mình à? - Ừa, cũng không xa lắm, khoảng gần nửa tiếng. Mấy lần trước con gái cũng nghỉ làm dắt đi giống con rứa đó.
Nay quen rồi, Cô đi một mình được.


Chợt nhớ lúc nãy hỏi cô y tá cái vụ chích ngừa trái rạ, cô y tá bảo 65 rồi không cần, chỉ chích ngừa dời leo. Cái này đã chích hồi mới khám sức khỏe lần đầu nên giờ khỏi. Nói với cô gái ý đó. Cô bèn kể 4 năm trước cô cũng bị, kể triệu chứng, quá trình...Mình hỏi vậy có lây cho cháu không? - Dạ, hồi đó con chưa có chồng, con mới lấy chồng gần 3 năm ni... Cô ấy lại nói chuyện review thẻ ngay trong khu này, ở tòa nhà bên cạnh đây. Mình hỏi lại cho chắc thì cô nói lát con ra sẽ ghé qua đó hỏi. (Không lẽ xin số điện thoại để còn liên lạc biết thông tin này?!).
Bà mẹ bước ra, trong lúc mình đợi gọi vô. Bà cười thân thiện và nói đầy tiếc nuối: - Người Huế mình mà im re, tui không nhận ra! Sáng chừ ngồi gần bên mà không biết để nói chuyện cho vui... Thôi, về hí! - Dạ. Chào chị.
Mèn ơi, đâu phải chỉ có mình là hay hóng chuyện và nhiều chuyện! Những-người-quanh-ta-cũng-có-nhu-cầu-chia-sẻ đó thôi mà!
Tới phiên mình vô mammogram. Chụp đủ các phương các phía. Ôi chà, mấy bà
già chỉ có mướp đèo lại còn héo nên khổ thân cô kỹ thuật viên kéo qua kéo lại
cũng chỉ toàn da là da! Đâu như mấy quả dưa hấu để tràn trên máy của mấy cô Mỹ đen hay Mexico! Haha.



Chiều lên Chùa lễ Phật và thắp nhang cho Ông Bà Nội Ngoại, Ba, Cậu, Tuệ An Nhiên. Buổi chiều tĩnh lặng và thoảng mùi nhang trầm trong gió. Sư Cô trụ trì
đi VN về rồi nhưng đi vắng. Sư Cô Nhật vẫn dễ thương như mọi ngày. Kỳ trước, mình lên Chùa nhưng không gặp quý Cô, chỉ có Trang đang làm công quả. Ở lại phụ một lúc rồi về. Hôm nay đến trễ, gặp Cô Nhật, chuyện trò không được bao lăm. Mình lễ Phật, thắp nhang khắp nơi. Thì thầm với những người vẫn quanh đâu đó... Cái tật mình đi Chùa là cầu nguyện rất lâu. Hồi xưa, đi chùa Bình Dương, hay di hành hương lúc nào cũng bắt mọi người chờ đợi. Lâu dần, ai cũng biết nên quen với cái tật ấy của mình.
Sân chùa vàng rực màu hoa cúc.
Mùa Thu vàng rực màu hoa cúc.
Đã cuối mùa Thu, đất trời đang chuyển sang Đông, nơi đây vẫn mướt mắt màu vàng hoa cúc... Áo nàng vàng... Sân trường đai học VK và SP ngày nào...Một chút hương sắc quê nhà thấp thoáng trong hoài niệm...Đi quanh sân với cảm nhận thân quen từng gốc cây, bụi hoa, bức tượng... Vô bếp với một bó cúc vàng. Nhìn bó hoa trên tay. Sư Cô chỉ cười xòa. Mùi thức ăn thơm lựng. Hẹn với Cô hai tuần nghỉ Christmast và new year. Cô bảo dịp ấy Chùa sẽ gói bánh chưng, khỏang nghìn cái trước và từ từ gói tiếp cho đến Tết.


Chiều tắt nắng sớm. Hoàng hôn. Không gian Chùa tĩnh mịch. Những bức tượng nổi bật màu trắng, vẫn an nhiên tĩnh tọa... Đường phố đã lên đèn từ lâu.
Chào Cô và ra xe về. lần đầu tiên một mình về trễ.

Bây giờ ở Mỹ đang vào cuối mùa Thu. Mùa Đông đang tới gần, vẫn còn có lá rơi trước sân nhà xào xạc và cả hoa cúc vàng rực, thân thương...










Thứ Sáu, 24 tháng 11, 2017

Thanksgiving





Ảnh trên net


Happy Thanksgiving! Người Mỹ chúc nhau như thế trong ngày Lễ Tạ ơn,
bắt đầu cho một mùa lễ hội cuối năm ở đất nước này. Chúc nhau một mùa
Lễ Tạ Ơn ấm áp, an lành và hạnh phúc.
Happy Thanhsgiving! Người ở Mỹ cũng chúc nhau như vậy và cũng ăn gà
lôi, đậu hạt xanh, bắp hạt, khoai tây nghiền... ngán lên tới ...chân tóc trên
đầu!

Một ngày Thanksgiving đẹp trời.
Cám ơn Đời! Cám ơn Người!
Được ngủ một giấc ngon từ đầu hôm đến sáng. Được nằm trên giường tận
hưởng phút thư nhàn, nghe hơi lạnh từ bên ngoài qua nhành cây vi vu gió.
Qua khung cửa sổ, thấy bầu trời xanh cao. Bên ngoài 64 độ F.
Được ngồi ung dung uống cà phê, ra sân cỏ phía sau. Lạnh. Đi quanh sân để
hưởng ánh nắng ban mai, đã 10 am. Trong không khí dễ chịu và khung cảnh
ấm áp của gia đình, tụi nhỏ chuẩn bị các món ăn cho bữa Thanksgiving, thằng
cháu chơi ở phòng khách và bà Ngoại vô phòng mình nghe Le temps des fleurs
và những bản nhạc Pháp thời 1960. Thật là thú vị.


Happy Thanksgiving!
Chúc mọi người một mùa lễ tạ ơn an lành, hạnh phúc!






Thứ Sáu, 3 tháng 11, 2017

Ngu ngơ


Ảnh trên net


Chiều muộn hôm qua, có trăng mười bốn .
Đứng trong khoảng không gian thoáng rộng ở parking lúc ra về, cô
bạn nhỏ đã chỉ vầng trăng tròn, vẻ tròn còn non của trăng mười bốn
lơ lửng trên nền trời có màu rất lạ và đẹp. Líu lo, huyên thuyên một hồi
rồi cả túm tụm mới leo lên xe cô bạn đi về.

Tối, đứng trong vuông sân cỏ sau nhà, lại gặp vầng trăng ấy, mỉm cười.
Ơi, vầng trăng cuối Thu. Một chút lạnh, một chút sương mong manh, một
bầu trời trong xanh... Và một chút đủ thứ để thấy người già vẫn như con nít.
Có chút ngây ngô như con nít của thuở ấu thời đôi khi trội lên những ngẫm suy trải nghiệm của cuộc đời.
Đủ thứ...
Vẫn còn thấy mình ngu ngơ như hai lúa. Còn tệ hơn 2 lúa là không chịu an phận. Hê hê.
Thì vậy mới gọi là cuộc đời.


Thứ Tư, 4 tháng 10, 2017

Ngẩn ngơ.....



ảnh trên net
Vài ngày đầu tuần thường rãnh rỗi. Buổi sáng vẫn đi bộ quanh một vòng khoảng tiếng đồng hồ. Không có nắng. Sáng sớm mùa Thu rất dịu dàng. Dễ chịu. Nhưng có hôm trưa đến, nắng lên sẵn sàng trên 90 độ F. Hôm nay thì không. Cho đến bây giờ, giữa chiều, trời vẫn nhẹ gió, nhiều mây xám, mát rượi vì đôi khi lắc rắc mưa.

Đêm qua, chiêm bao thấy thằng cháu. Nó cười thật tươi. Cái nụ cười thật tươi mà rất hiền của Phú Ân hiện lên đâu khoảng vài giây... O Mai thức giấc ... và bàng hoàng nhớ cháu, nhớ anh... Đã hai mươi năm vắng bóng người anh ruột thân thiết, niềm tự hào một thời tuổi nhỏ của mình...

Sáng, loanh quanh đi bộ về, thực hiện dự tính từ sau giấc chiêm bao đêm qua là sẽ làm mâm cơm nhỏ cúng Ông Bà, Ba Hạ và những người thân yêu khuất mặt. Lăng xăng một hồi thì anh Chương gọi từ Virginia. Hôm trước anh Đăng gọi mà không nghe được nên hôm qua mới gọi lại, được biết anh Chương qua thăm cháu nội lâu nay và sắp về VN. Trên đường về sẽ ghé San Jose vào thứ Năm...và cho số để liên lạc. Anh Đăng nói chừ già rồi, gặp được nhau là quý... Mèn ơi, cứ nghe anh dặn tới dặn lui mấy câu, hỏi mấy câu y chang trong mỗi lần nói chuyện là biết anh già thiệt, lẩm cẩm thiệt. Thương gì đâu mỗi khi nhắc tên mình là cả họ tên rồi cười sang sảng thú vị ra điều anh còn nhớ rõ tên tụi bay mà! Cứ hẹn hò nhau hoài mà chưa gặp được. Con trai anh Chương thật là có chí! Đã tốt nghiệp bác sĩ hơn mười năm, làm tại bv Pháp Việt. Rồi qua đây học lại từ đầu cũng cả mười năm nữa. Đến giờ ổn định công viêc, gia đình. Có thằng cháu nội quý nên anh ấy qua chăm gần nửa năm nay. Lần này Chị không qua vì năm ngoái qua gặp trời lạnh, sức khỏe không tốt nên năm nay giao nhiệm vụ cao cả ấy cho Ông Nội. Hihi. Hai anh là con người Cậu anh kế Mẹ của mình. Những người Cậu (anh của Mẹ) mình đều học hành thông thái, Có Cậu vừa theo Hán học vừa theo Tây học, nhưng Mẹ thì không học hành nhiều như các Cậu, là con út, nhà Ngoại vào hàng khá giả, nên được các Cậu rất thương yêu. Và với cái truyền thống đó, anh em mình cũng rất thương yêu nhau, dù là anh em Cô Cậu. Mẹ cũng thương lo cho các anh thời tuổi trẻ và tình cảm O Cháu cũng rất đậm đà.


Nói chuyện với các anh, bỗng dưng nhớ thời thơ ấu quá! Nhớ thuở bé xíu xìu xiu theo Mẹ về nhà Ngoại... Rồi những lần giỗ Ngoại hay ngày Tết, mọi người bảo mình múa hát cùng với các anh chị bên Ngoại. Nếu nhõng nhẽo không chịu thì bị các Cậu hù dọa bắt Mẹ lai, không cho về. Hihi...Tự nhiên nhớ như nhớ chuyện đời xưa. Nhớ luôn con đường về quê ngoại, những bụi chuối sau hè. Những bờ tre gió lay kêu kĩu kịt. Dòng sông lấp loáng ánh nắng chiều...

Năm tháng qua, các anh chị em Nội Ngoại của mình -và mình, hi hi- đều đã lớn tuổi. Quý vị thế hệ trước đã không còn. Lũ con cháu ngày càng khôn lớn, trưởng thành. Cái thế hệ lớn tuổi thường hay nhắc về kỷ niệm. Có những kỷ niệm mà tụi nhỏ, lớp con cháu sau này đâu có biết, đâu có thấy và dĩ nhiên là chưa từng trải nghiệm nên không thể đồng cảm. Thế nên, khi nói được với nhau, các anh em luôn cảm thấy thú vị và vang những tiếng cười. Cũng có lúc trầm lắng một chút. Đôi khi nghe cả tiếng sụt sùi ở phía mỗi đầu giây điện thoại...
Ơi, những ông già, bà già quá dễ thương.


Oct,03,17


Thứ Ba, 26 tháng 9, 2017

Nhẹ nhàng Thu tới





Ảnh trên net
Sáng nay đi bộ.
Con đường sớm, hai bên bờ cỏ còn ướt sương, những giọt sương của mùa Thu nhẹ nhàng vương trên cành lá. Chợt nhớ một bài thơ cũ từng viết cho 2 thế hệ
học trò - Cao Đẳng SP Tiền Giang và Thực Nghiệm SP Sài Gòn Q5 - không nhớ hết bài, chỉ mang máng về những hạt bụi phấn, về ánh mắt học trò... và tên bài thơ "Hương phấn dịu dàng"

                  Cám ơn em, buổi sáng nay
               Như bao buổi sáng thường ngày, thế thôi!
                  Nhưng Cô thấy mắt em cười,
               Cho ta có cả một trời yêu thương.
               ( quên )

Rồi hình ảnh những hạt bụi phấn:

                  Dịu dàng bay, dịu dàng rơi...dịu dàng.

                    Cám ơn em, nụ hoa vàng
                  Cài lên áo tím chứa chan ân tình...

Không có hình liên quan nội dung, bèn up hình 20/8/2017
             
Tự nhiên nhớ tới những chuyện như thế rồi bỗng dưng bâng khuâng...
Ờ, hãy để lòng mình thành xơ cứng, đôi khi sẽ nhẹ nhàng hơn.
Nhưng mà mùa Thu về thường làm cho tâm hồn con người ta mềm đi như vậy đó.
Mùa Thu đã gần kề là tên một truyện ngắn của Mường Mán mình đã đọc hơn 42 năm trước trên tạp chí Văn viết về một cô gái Huế điên điên trong ngôi nhà giữa khu vườn Huế, một cô nữ sinh, hình như rớt Tú Tài với hình ảnh một anh sinh viên cũng trongcăn nhà của một khu vườn Huế gần đó. Họ có liên hệ gì với nhau
mà khi mùa Thu gần kề thì những bức tranh của anh chàng ấy bớt đi những gam màu nóng và cô gái bên kia cũng không còn la hét, kêu gào?...

Hậy, lại lan man tào lao với những ký ức lộn xộn gì đâu á!

Hôm nay trời trong, gió mát. Không gian thoáng đãng, không khí trong lành.
Mùa Thu đang nhẹ nhàng bước tới. Lá vàng chưa ngập lối đi. Không có con nai vàng ngơ ngác. Không có bông cúc vàng nở trên con ngõ nhỏ. Nhưng hơi thu cũng đang nhẹ nhàng lan tỏa quanh đây, một chút thấm vào hồn. Để an nhiên vui trong cuộc đời nhiều thị phi phiền toái thì trước hết, phải khóa cái-nốt-ruồi-nhiều-chuyện. Hihi...
Thở phào một cái... như con bé út hồi xưa thở phào sau mỗi học kỳ thi xong.
Thở phào một cái vì mới hoàn thành nhiệm vụ tuần qua.
Mong một ngày có thể tự mình đi chùa lễ Phật. Tự mình có thể vài ngày đến nơi  cần có mặt trong tuần...
Mùa Thu nhẹ nhàng đang tới với mọi người. Và mong niềm vui cũng nhẹ nhàng đến với mọi người.

Chỉ có hình mặc áo dài cũ đi Chùa hôm 17/9/2017


Thứ Ba, 12 tháng 9, 2017

Hoa cuối mùa



Những bông hoa cuối mùa thật hiếm hoi và đẹp.
Nhưng bởi là hoa, nên nở để rồi tàn.

Có những người bạn tìm thấy nhau vào cuối-mùa-rong-chơi, cứ đứng xa xa
một tí, ngó nhìn nhau như vậy cũng đủ ấm lòng.
 Mừng bạn Ý Đức đã về nhà an toàn từ tuần trước, sau những ngày mưa bão ở Houston.


 Mừng bạn Trọng  đang có những ngày nắng giòn giã ở Tây Nguyên để phơi lúa mùa bội thu.


Sáng nay trời xanh cao, nắng trong veo, những làn gió nhẹ không đủ sức lay
động cành lá làm rớt những hạt sương sớm trên ngọn cỏ...
Bước ra sân, không khí mát rượi, dường như mùa Thu đang bắt đầu...
Nắng ấm trên đường đi bộ.
Từng bước đi nhẹ hẫng, rũ bỏ những tào-lao-phiền-toái không đâu.

 




Thứ Bảy, 9 tháng 9, 2017

Ly rượu cũ...


                              ( Từng nghe câu thơ: " Bạn cũ quý hồ như rượu cũ...."  )                                             
                                   


Ly "rượu cũ quý hồ..." sao đắng nghét,
Cuốn truyện-dài-nhiều-tập xé nát nhàu.
Bằng-hữu-chi-tình thẳng tắp bỗng cong queo...
Trên đầu lưỡi nghe vị đời mặn chát!


Chút vọng tưởng nhịp thời gian khoan nhặt
Tiếng không gian rào rạt lúc đầy vơi...
Trang sách nhòa, mờ nhạt những buồn vui
Tim khép lại vì lòng người quá chật!


Phút rực rỡ ráng chiều đang vội tắt
Nghe cỏ cây trò chuyện với hư vô
Cốc pha lê đầy "rượu cũ quý hồ..."
Lênh láng chảy ra ngoài qua kẽ nứt!...


                             Nói với hư không
                                                           Sep, 08, 2017











Chủ Nhật, 27 tháng 8, 2017

Vạn sự tùy duyên






Một ngày,gặp được hai người bạn.
Sáng thứ tư, text cho Nhung để thay đổi plan gặp Ý Đức. Bạn ấy từ Toronto qua
dự đám cưới con người bạn và hẹn hò với dân Việt Hán 2. Dự tính từ trước sẽ tụ tập vào chiều thứ sáu và ở nhà Nhung vào dịp cuối tuần. Thế nhưng bị động vì
bạn Nh Mai còn ham hố cày bừa nên cuối tuần không rãnh, bèn sorry và năn nỉ bạn Ý Đức dành ngày thứ tư cho bạn Mai và bạn Nhung. Sau khi bày tỏ âm mưu với bạn Nhung rồi và được đồng lõa, liền tìm cách liên lạc với bạn Ý Đức. Một hồi đang chờ trả lời thì bạn Bông bên VNmessg. trên fb cho biết vừa "tìm ra" bạn Trọng! Mừng quá ! Lính quýnh xíu nữa text lộn vô ô cửa bạn này nội dung nói với bạn kia, sẽ không hiểu chi hết...


Cuối cùng, dụ được Ý Đức theo phe mình, bỏ bạn của Ý Đức một ngày.
Mong muốn của bạn Mai là rủ Phương và chị Thanh, mời Ý Đức một chầu bún măng vịt Thanh Đa để về Canada bạn ấy nhớ hoài hương vị Việt. Nào ngờ đâu ngày thư tư quán đóng cửa hằng tuần! Vậy là kéo nhau vô quán Bún riêu cua.
Mãi vui câu chuyện thế nào quên cả chụp hình trình diện cái tô bún riêu nó như thế nào! Về nhà giữa trưa nắng, Phương đi đón con trai, vậy là Ý Đức không qua nhà chị Thanh chơi và thăm anh Vinh được. Hẹn nhau tối thứ bảy.
Bạn tui lúc này ít nói và rất dịu dàng.(hi hi). Pha bình trà thơm để bạn thưởng thức và cho ấm bụng vì tô bún riêu ốc, bạn tui chê không ngon, thua nồi bún riêu bạn ấy vừa nấu ở nhà người bạn.


Bạn đến chơi nhà mà mời gì cũng không nhón tay vào. Lột trái quýt ăn chua-cho-bõ-ghét cái cục thịt ốc dai nhách (ha ha) lúc nãy, bạn không chịu ăn. Ngồi tâm tình chuyện đời với nhau một hồi, mở computer cho bạn vô fb liên lạc với bạn bè, bạn không nhớ mật khẩu, hỏi pass. của wifi nhà Mai, Mai không biết! (hô hô). biểu đi ngủ chút đi, giao cái phòng cho một mình, tui qua phòng khác. Một hồi, tui ngủ được nửa giấc chạy qua, bạn lại ngồi bệt dưới sàn chơi games trên tablet mang theo. Sopha không ngồi, giường không nằm. Tablet hết pin, biểu lấy đại cái của Mai charg thử. May quá, cũng vừa. Tiếp tục dụ bạn ăn xíu trái cây, bạn lại sợ no, để chiều tối còn ăn cơm đậu bắp vườn nhà Nhung và cá kho tộ... Hai đưa lại tiếp tục ríu rít chuyện trò, text với Nhung vài câu rồi không có thì giờ mở điện thoại nữa. Đến khi mở ra, đọc được câu Nhung nhắn rằng đã rời nhà, nghĩa là khoảng trên dưới 30 phút đến nơi. Nhìn ra cửa sổ đã thấy xe anh Hiếu tới! Thiệt là nửa ngày mấy việc đều có vẻ như trớt quớt!


Bữa cơm tối ở nhà Nhung đậm đà với các món ăn thuần Việt. Nhất là cái vụ đậu bắp và cá kho!...Rồi cũng tới lúc phải về để lo đi ngủ sớm sau khi Nh ghi chép mấy cái địa chỉ bạn Ý Đức và plan cho ngày thứ 7. Sáng thứ 7, bạn Nhung sẽ đón bạn Ý Đức và chở nhau đi quanh Houston chơi, nhắc lại cái vụ thăm chùa Ấn Độ để chụp hình chiều nay bị "quên lững", sẽ được thực hiện vào ngày thứ 7. Và bạn Mai cũng có mặt tối hôm ấy ...
Nhưng rồi cả Texas của nước Mỹ chộn rộn vì bão tới! Mọi người đổ xô đi hốt hết các đồ ăn thức uống trong chợ Mỹ và các siêu thị lớn. Cosco, HEB, Wal mart... đều chật ních người và trống tuếch hàng... Người ta lo Houston sẽ bị ảnh hưởng lớn. Ai cũng lo đề phòng tránh bão, lo di tản, lo cúp nước, cúp điện... Cái chương trình gặp bạn vui chơi đầy thân tình và lãng mạn ấy bắt đầu cà-giựt, nghĩa là tính tới tính lui, dự tính ăn món này, gặp ngày nọ cứ đi theo nhịp thở của bão mà thay đổi. Và, khi TV live những hình ảnh up date liên tục về cơn bão thì chúng-mình-ba-đứa đành nằm nhà nghe mưa (hehe) và theo dõi ti vi. Tâm trạng đầy lo âu theo mực nước và đường đi của bão. Trong tư thế đề phòng và tránh bão. Cầu ơn Trời Phật che chở cho mọi người đều được bình an.


Mọi dự tính khi gặp lại bạn Ý Đức sau rất rất nhiều năm chưa thực hiện được.
May mà hôm thứ tư còn giành được một ngày của nhóm bạn thời Trung học.

Thế mới biết vạn sự tùy duyên thật!








Thứ Tư, 9 tháng 8, 2017

Qua Hè





Qua Hè nghĩa là hoa phượng chỉ còn lai rai thưa thớt.
Bữa trước đi ra Wal Mart thấy mọi người đưa trẻ con đi sắm đồ chuẩn bị back school. Mùa Hè đang vào giữa tháng cuối.

Thời gian trôi qua nhanh thật. Sử dụng thời gian một cách hợp lý là điều khó,
nhất là khi đã lớn tuổi, nôm na là về già, mà quan niệm của người mình thì cứ
ở không cho nó nhàn hạ. Khi đã thấy được sự nhàn hạ vô vị thì ở không là điều quá nguy hiểm ! Nó biến thiên nhiều thứ từ suy nghĩ, lời nói, hành động... Đôi khi bào mòn ý chí, nghị lực và còn liên quan tới sức khỏe. Không lẽ để tránh sự nhàm chán đó là cứ ngồi xe chạy lăng quăng suốt ngày ngoài đường!?
Vậy nên, biết sử dụng thời gian có mục đích cho cuộc sống là hạnh phúc. Dù khó
nhưng hãy cứ bắt đầu đi khi còn cơ hội.

Mùa Hè sắp qua, cái nắng chang chang cũng sẽ dịu dần dần. Hôm qua mưa, sáng nay trời  mát mẽ. Cỏ trong sân xanh. Mấy cụm bông hồng cũng ra bông mới, dù không nở to và tươi như trước những ngày nắng vừa qua.

Cháu Ngoại của Bà chuẩn bị vô lớp Một ở ngôi trường mới toanh. Còn Bà Ngoại cũng bận rộn chút xíu...cho vui! Không còn lẩn thẩn chụp đủ thứ cỏ-hoa-rối-loạn
bên đường...












Chủ Nhật, 23 tháng 7, 2017

Khoảng lặng của ...người già... dặn






Có một sự tranh luận nhẹ giữa vài người bạn...già của Việt-Hán-ngày-hôm-qua.
Khi tấm hình up lên với câu "phút lắng đọng của người già", tức thì Bác cao niên đàn anh đã xuất khẩu thành thơ:

Một ấm trà mạn, một chiếc ly
Một bình hoa đẹp sáng hôm ni
Hăm hai tháng bảy!!!...chi lạ rứa?
Lá cỏ thân yêu gửi gắm gì?

Xuyến và Nhung thì làm dấu "good!"
Tức thì Bác Cường viết tiếp:

Chúng ta sẽ không là những người già.
Mà chỉ là những người cao tuổi
"Quân bất kiến Hoàng Hà chi thủy..."
Hãy an nhiên cùng với tháng ngày qua.


Bác ấy nói tiếp. Mà không biết Bác nêu suy nghĩ của Bác hay rút ra từ kho tàng kiến thức trong bụng bởi vì Bác ấy rất làu thông kinh sử lẫn thi ca.

Sự khác biệt giữa người cao tuổi và người già.

Làm thế nào mà khi về hưu, một số người chỉ đơn thuần là người cao tuổi thôi, trong khi người khác thì thành "già" ?
Là bởi vì cao tuổi khác với già.
Trong khi người cao tuổi chơi thể thao, khám phá, đi du lịch,thì người
già lại nghỉ ngơi.
Trong khi người cao tuổi có tình yêu để cho đi thì người già lại tích lũy lòng ganh tỵ và oán hờn.
Trong khi người cao tuổi có những dự tính cho tương lai của mình
thì người già luyến tiếc quá khứ.
Trong khi quyển nhật ký của người cao tuổi gồm toàn là những "ngày mai" thì
quyển nhật ký của người già chỉ chứa những "ngày hôm qua"
Trong khi người cao tuổi thích những ngày sẽ tới thì người già đau khổ với những ngày ít ỏi còn lại của mình.
Trong khi người cao tuổi có những giấc chiêm bao thì người già lại gặp những cơn ác mộng.

Không có cái chuyện cho tôi, cho chúng ta để mà già. Có thể chúng ta cao tuổi, có lẽ vậy, nhưng chúng ta không muốn già bởi chúng ta có lắm tình yêu để cho đi, lắm dự tính để thực hiện, lắm thứ để làm. Bởi chúng ta không có quyền, cũng
chẳng mong muốn già đi.
Dù thế nào đi nữa, đó là cái tôi chúc cho những năm tháng sắp tới này của bạn.


* Một người bạn rất yêu đời, siêng năng du lịch vòng quanh thế giới, không chịu cao tuổi:

- Xời,lý sự cho vui đó ai ơi! Già thì là già. Cao tuổi theo tui chỉ là cách nói cho thanh cao. Không chịu nhận mình già. Hic. Nhưng mà xin lỗi à, em mới 64, kêu em già thì em chịu chứ nói em cao tuổi thì phải trên 75 mới dám XƯNG là cao tuổi chứ Bác...gì đó ơi!
- Lý sự cuối tuần cho vui thôi. Cao tuổi hay già gì cũng đều được xem là "quá đát" hết. Hihi

* Bác ...gì đó liền phun ra thơ:

- Rằng thưa ...em chửa có già
Mới ngoài hàng 6 có là gì đâu
Già thì già tóc, già râu
Nhưng tâm hồn trẻ...thì còn lâu mới già!
Heheeeee


* Một người bạn trong ngành y tế, sức khỏe, rất am tường về ba cao bốn thấp, bèn lên tiếng:

- Sợ từ cao tuổi vì sợ ba cao:
Cao mỡ cao máu cao đường
Mà lại cũng không thích bị thấp
Thôi thì tự nhận là già cho yên chí.

* Và Bác cao niên nhất bọn ấy tiếp:

- Nghe được!
Chỉ có tui thêm cao cường là 4 cao.


Thôi thì già dặn vậy! Cho nó vừa êm đềm, vừa ảo giác chút xíu mà cũng rất thực
Già-thì-già-nhưng-dặn-lòng-phải-lạc-quan.
Mà cách lý sự của bạn bè tui cũng ...già dặn thiệt mà!








Thứ Bảy, 22 tháng 7, 2017

Tình bạn già






Chiều hôm qua, Xuyến gọi .
Hổm rày thưa thớt tập yoga nên người có vẻ bớt dẻo dai mặc dù vẫn đi bô một giờ mỗi buổi sáng. Vậy nên quyết tâm siêng năng lại. Tập chăm chỉ ở phòng ngoài nên bạn gọi mà không nghe được. Mãi sau mới mò đọc tin nhắn.
Biết bạn vừa đi chùa với các bạn ở Cali, cúng thất tuần nhạc sĩ N M Cường, em
trai Mai Nguyễn. Vậy là lúc nãy gọi để kể cho nghe buổi lễ ở Chùa và gặp bạn hiền M N đây! Lỡ một cuộc nói chuyện đầy tình thân thú vị rồi! Có gọi lại nữa cũng không còn cảm hứng ấy của bạn. Nên thôi.
Text lại hỏi thăm sức khỏe MN, được biết vẫn ổn. Vậy là yên tâm.
Xuyến nói có đưa bài thơ Như Mai viết tưởng nhớ Chú Cường. Mình sợ Mai Nguyễn không nhận, lò dò hỏi thì Xuyến nói lúc đầu để ở bàn thờ, sau đem về.
Thở ra nhẹ nhàng. Cám ơn MN, cám ơn bạn đã vẫn giữ thân tình bạn già của tụi mình, dân VH2 tứ tán, tứ xứ... lúc nào cũng nhớ tới nhau và những ngày tuổi trẻ đã phai mờ dần theo năm tháng.


 Tối, theo lời X bảo kể lại cho Nhg về nội dung đã text. Mình up luôn lên group cho mọi người biết luôn. Nhung đã đọc và nói đó là tình bạn già. Ừa, tình bạn già thiệt đó! Nó vừa thấm, vừa đậm, vừa ngọt, vừa mặn, vừa bùi...đôi khi có chút xíu chua chua như khế chua và khóm dùng để nấu canh chua cho nó đủ vị. Đó là những lúc gọi điện mà không ai bắt, gửi mail mà không có hồi âm. Đó là những phút nghỉ tới bạn bè không biết có gì buồn giận mình không nhỉ!... Nhưng rồi sau đó, cái...già theo những trải nghiệm với thời gian, thấy rằng, not thing! Không có gì đâu, mỗi người bên cạnh tình bạn , còn những...tình khác nữa, những đeo mang gắn bó, máu thịt của mỗi người... Hãy cú yên lòng với những yêu thương ấy, yêu thương luôn cả bản thân mình nữa. Bạn bè vẫn đằm thắm đấy thôi!


Sáng nay, thứ bảy, cuối tuần.
Trời nắng đẹp. không nóng.
Giờ thì dịu dịu, càng đẹp hơn. Chắc ở đâu đó có mưa.
Pha bình trà với cái cốc đẹp quà của chị Thanh cho hôm trước. Bình hoa hồng
hái vội tránh nắng từ giữa tuần rồi. Quyển lịch đặc biệt của-mây-đã-về-cố-quận
(mà mấy hôm nay đọc bài ở đâu đó cứ thấy chờn vờn nhiều chữ mây). Chụp tấm
hình up lên group ĐHSP rồi viết bài này cho nó kịp giữ cảm xúc. Không gian hơi
lắng đọng. Cái lắng đọng của người già, không dám nói gừng già! Có 3 thứ trong bức hình: hoa, lịch và trà. Hoa hơi bị quéo, trà thơm và đậm đà nhưng cái bình và chén uống trà có vẻ không cân xứng(thay vì lấy chén trong nguyên bộ thì mình đã chọn cái cốc nàyđể thưởng thức trà hôm nay). Điểm nhấn có lẽ là quyển lịch vì nó là thời gian. Thời gian làm cho hoa nở rồi cũng phải tàn, và người trẻ
rồi cũng phải già. Khi người ta già thì lẩm cẩm và cũng có đủ hiểu biết để nhận ra rằng mọi thứ đều tương đối, không bao giờ hoàn hảo. Thì cứ vậy đi! Thế là nhẹ nhàng, tâm tư thanh thản. Nôm na như lớp trẻ nói là nên biết chấp nhận.
Ừa, khoảng lặng của người già cũng dễ thương đó chớ!
Đang gõ những dòng này mà cứ nghe toong...toong trong điện thoại, âm thanh quen thuộc khi group hoạt đông. Hihi. Không biết các bạn già nói gì, cứ viết xong đã.


Cái tình bạn già cố tri sao mà dễ thương quá đỗi thế này!

( Tối nay sẽ ghi lại nội dung của các bạn bên group nhé! )








Thứ Hai, 17 tháng 7, 2017

Mưa cuối tuần







Mong mãi rồi cũng có cơn mưa cho mát cỏ cây.

Thứ bảy cuối tuần, buổi sáng vẫn nắng  rực rỡ.
Mở cửa ra sân sau lấy đồ gì đó, thằng cháu Ngoại vội ra giữ cánh cửa chưa kịp khép, vẫy vẫy tay kêu bà Ngoại vô.
- Bà Ngoại, vô nhà, so hot!


Quá trưa.
Trời chuyển gió. Mây xám đầy trời và lát sau mưa.
Gió bên ngoài lay động những hàng cây. Mưa tắm mát sân cỏ.
Mưa đổ trắng xóa nước máng xối nhà hàng xóm. Thằng cháu kéo tay chỉ cho Bà nhìn qua cửa sổ.


Chiều tối, mưa đã tạnh. Thằng cháu lại níu tay Bà kéo tới cửa sổ nhìn ra sân sau chỉ đồ chơi bóng rổ bị gió thổi ngã nằm trên cỏ. Một lát, Bà mở cửa ra dựng nó dậy. Thằng cháu lại giứ cánh cửa, dặn Bà:
- Bà Ngoại, coi chừng cỏ ướt chân đó!

Hi hi.


                                                                        Jul, 15,2017 ( Ảnh lượm trên net)


Chủ Nhật, 16 tháng 7, 2017

Nắng tháng bảy







Mới sáng đã thấy ánh nắng xuyên qua cửa sổ từ phía sân sau.
Nắng rực rỡ.
Đi bộ một vòng về, nắng chói chang soi vào mái hiên sau.
Một lát, nắng chan hòa trên sân cỏ phía trước.
Mái hiên trước vẫn còn mát rượi. Ra tẩn mẩn chăm sóc mấy cụm hoa hồng tụi nhỏ trồng từ hôm ra Tết. Hoa thiệt nhiều. Hồng lai nhiều màu. Đẹp.
Hồng nở liên tục rất đẹp và lạ.
Nụ rất nhiều. Mỗi ngày đều có nhiều hoa hé nụ, đang nở, đã nở và thay đổi, chuyển màu.
Hiện vẫn có rất nhiều nụ.





Trưa. Nắng áp đảo mấy khóm hoa hồng...
Nắng hừng hực.
Có rất nhiều nụ hồng. Rất nhiều chồi non mới ra sau mấy hôm cắt tỉa cành hoa cũ.
Nhưng nắng quá! Nụ hoa như co quắp lại. Chồi không vươn mơn mởn mà teo tóp. Còn hoa đã nở thì khô ran nguyên đóa, nguyên chùm.


Chỉ có một loại hoa chịu được nắng thì vẫn nở đỏ rực. Nhưng trời bớt nắng thì cỏ cây các loại sẽ tươi xanh hơn.



Mong chờ cơn mưa cho cây bớt khô héo.


                                                                           Jun, 14, 2017




Thứ Ba, 11 tháng 7, 2017

Vi diệu từ Kinh Pháp Hoa.






Mùa hè.
Houston nắng quá trời quá đất.

Nắng nóng cũng dễ làm cho con người ta dễ bị khùng.
Mèn ơi, mình cũng bị khùng khùng, tưng tưng mấy bữa đó.
Nóng nãy, bực bội...
Vậy nên Chùa có Ngày Pháp Hoa vào thứ tư ( Có biết ngày Pháp Hoa là gì đâu! Sư Cô nói vậy và nghe vậy. Không hỏi, lờ mờ đoán là ngày khai thời khóa tụng kinh Pháp Hoa như ở VN thôi! ), Phương rất hoan hỉ hẹn sẽ đến đón và drop ở Chùa. Rất cám ơn cháu. Còn chiều về thì con gái ghé đón.

Một ngày tụng kinh Pháp Hoa ở chùa Cam Lồ. Thật là an lạc.
Mặc dù mắt mũi kèm nhèm, chừng hơn tiếng dí mắt vào quyển kinh là chữ bắt đầu nhảy múa...phải bỏ kiếng ra, nhắm mắt dọc theo những chỗ nhớ hoặc lặng yên lắng nghe một hồi rồi đeo kiếng vô đọc tiếp, nhưng vẫn rất vui trong bụng.
Nghỉ trưa ăn cơm ở Chùa, mọi người chuyện trò vui vẻ chút xíu rồi vô tụng kinh tiếp. Hồi ở VN, mùa tụng kinh Pháp Hoa, mỗi ngày tụng hơn tiếng, nghe Thầy giảng về giáo lý. vậy thôi. Ở đây, hôm nay ( thứ tư July,5,2017) và hình như những lần khác cũng vậy, dành trọn một ngày, tụng hết quyển Pháp Hoa.
Một ngày rất tịnh tâm để đọc và lắng nghe rồi cảm nhận được những điều vi diệu trong kinh Phật. Rất hiếm khi mình được thế này.


Sau một ngày, con gái ghé đón về. Trên đường nắng chiếu vào xe. Nắng cuối chiều vẫn còn rất trong và chói. Lòng bỗng dưng rất an nhiên. Niềm vui nhè nhẹ...
Về nhà, cháu Ngoại đang ngồi trước computer, được Dady lắp ráp riêng trong phòng nó, với Thomas and Friends, cười thích thú. Còn Dady của nó đã hoàn-thành-xuất-sắc-nhiệm-vụ-bếp-núc với bàn ăn của bữa cơm tối gia đình. Bỗng thấy cơm như nóng dẽo hơn, tôm rim thấm vị, đậm đà và canh ngon ngọt hơn trong từng muỗng nếm...

Một ngày tâm an. Và vui hơn nữa khi đọc thấy lớp chủ nhiệm của con gái lớn ở Lê Ngọc Hân Mỹ Tho có 5 thủ khoa trong kỳ thi tuyển lớp 10. Chúc mừng Cô và trò lớp 9/19 nhé! Kể cho 2 đứa em về niềm vui của chị nó. Con bé út thấy mẹ có trạng-thái-tâm-hồn -khác với hôm qua, nên đã nói vui qua tin nhắn " Thiệt là không hiểu nổi Mẹ mình!"

Sự vi diệu từ những lời Phật dạy và từ những thấm nhuần qua kinh sách thật là vô cùng. Phật Pháp cũng rất đổi nhiệm mầu và Trí Huệ Như Hải. Thân này nhỏ bé, trí này hạn hẹp nên những hiểu biết hãy còn như hạt cát, nhưng cảm nhận được sự nhiệm mầu, vi diệu thật là không-thể-nghĩ-bàn.
Vậy nên:
"...Nguyện tiêu tam chướng trừ phiền não
Nguyện đắc trí huệ, chơn minh liễu
Phổ nguyện tội chướng tất tiêu trừ
Thế thế thường hành Bồ tát đạo..."



                                                                                           Viết từ July,5,2017





Thứ Bảy, 1 tháng 7, 2017

Ngọt ngào







Lâu lắm mới thấy hình của Tuyết Bến Tre.
Mặc dầu luôn nhớ tới bạn, nhớ tới vợ chồng bạn và những kỷ niệm thâm giao
của tụi mình nhưng trong cái-trường-tiềm-thức-não-bộ có những lúc bập bùng nhấp nháy như ánh lửa trại đêm khuya. Có những hình ảnh chồm lên, lấn lướt
chút xíu. Và cứ như vậy khi qua khi lại, khi lên khi xuống...
Hôm nay thức dậy, mò điện thoại, thấy hình các bạn đi thăm Thầy Lạc ở VN.
Lật đật tắt điện thoại để mở computer coi cho rõ. Vui nhe. Có bạn Sinh bên Úc về và cả chục bạn ở Sài Gòn gặp nhau, ôm nhau, hàn huyên tâm sự. Nhìn hình nhớ cái thuở tụi mình cũng tụ tập vui chơi hồi đó...
Cơ mà Dzoãn Vân về VN hơn tuần nay rồi, chắc không biết nên không thấy tham gia. Và cũng có vài bạn như Thảo, Kim Xuyến, Tấn Hồng...chắc chưa nhận tin nên không họp mặt được? Ừa, mỗi người đều có công việc và cuộc sống riêng, ai thu xếp để gặp được nhau là quý rồi. Tuyết xa thế mà cũng kịp lên với bạn thì thiệt là vui lắm đó! Chợt nhớ tới Khanh...


Buổi sáng nắng lên sáng chói.
Trưa, trời nhiều mây . Không có nắng chói chang nhưng nhiệt độ thì cũng tròm trèm 90 độ F.
Đang ngồi nghĩ tới July 1st là ngày Quốc khánh Canada. Năm ngoái, ngày này mình qua chơi với con út. Và nhớ hai năm trước được coi và nghe bụp bụp bắn pháo hoa mừng quốc khánh của Mỹ, July 4. Và ngày độc lập của Pháp cũng tháng 7! July 14!
Nam Phương gọi sẽ đem bún riêu, xôi cúc, chè thưng tới cho Cô. Con đang trên đường đi, chừng vài phút là tới, Cô không được từ chối nhe! Mèn ơi, cô bé lanh thiệt! Cô chỉ biết cười trừ. Và sau đó một lát là đến, có 2 cháu nhỏ và chị Thanh. Đưa vội cho Cô, bảo Cô ăn trưa đi! Rồi về và hẹn chủ nhật đi chùa Cam Lộ. Chị bảo: Nhớ Vân nhỉ? - Dạ, em nhớ, nhớ đến bắt giận luôn. Hihi... Chị Thanh nói chủ nhật em đi Chùa với Phương , chị mắc coi 2 nhỏ ở nhà nên không đi với em đươc. Dạ Chị. Em biết mà. Cám ơn Chị. Tự nhiên thấy mình như nhỏ lại...
Cả nhà về, trưa nắng dịu...



Giờ thì ngồi ăn chè và khoe với nhóm ngũ long. Và lại mơ màng nghĩ tới ngày Ý Đức qua chơi. Thế nào cũng gặp chị Thanh và nhắc về thời tuổi nhỏ của Vân và bạn ấy.





Thứ Ba, 27 tháng 6, 2017

Ơ hơ...






Hey, chưa bao giờ cần phải uống thuốc để có thể ngủ được.
Vậy mà gần tuần nay, đêm nào cũng hơn nửa đêm phải mò dậy tìm thuốc uống.
Ngủ ổn chừng 5 tiếng rồi lại mò dậy ra đường...đi bộ, trừ buổi sáng trời mưa.


Lại sinh tật thích-nhiều-thứ nữa.
Hôm qua đi chùa, về nhà cứ nghe thoảng mùi nhang trầm và thích làm Ni cô, tụng kinh gõ mõ.
Hôm nay xem tranh, bỗng thích làm họa sĩ, cầm cọ quẹt sơn vẽ những bức tranh đời.

Kỳ vậy Trời!