Thứ Sáu, 11 tháng 8, 2017

Được làm việc là một niềm vui






Hôm nay off.
Chiều hôm qua, ông boss nhỏ nói ngày mai chỉ làm đến trưa. Nên ai muốn
nghỉ tôi cho nghỉ. Nhưng 3 ngày cuối tuần không ai được nghỉ nhe!
Rồi chỉ vào mình, ông nói: Chị nghỉ để tập xe! Vậy là mình ok liền.

Sáng tập xe. Tới bài học về đậu xe vô parking và de xe ra. Quầng tới quầng lui hết một tiếng. Ôn mấy cái tiết mục turn left, turn right, change lane ( Phải đọc tiếng Anh cho quen kẻo giám khảo Mỹ ngồi bên khi thi bằng lái ra lệnh mà mình không nghe thì coi như...điếc!)

Không đi làm, ở nhà thiệt là chán.
Hết ngồi tới đứng. Hết vô tới ra. Hết ăn tới uống.
Rồi bày ra nấu cái gì mai đem lunch.
Nhồi miếng bột và nấu bánh canh tôm. Phải bày đặt ra cho nó hết ngày giờ.
Lại ôm cái computer... Hết đọc cái này lại xem cái khác.
Sao rất nhiều tháng ngày qua mình đã ra vô, đi đứng , nằm ngồi với một sự nhàm chán như vậy được! Hèn chi....

Yên tĩnh quá!
Bầu trời cao xanh và nắng cuối mùa Hè vẫn hừng hực nóng.
Chợt nhớ âm thanh rào rào của máy chạy và belt nhịp nhàng di chuyển.
Có luôn cả tiếng line on, line off ì xèo mỗi khi mấy chị phía trên bỏ bánh vô không kịp  mà mình thì đứng kế bên công tắc đó nên cứ thực thi liên tục.
Có cả mùi bánh quen thuộc hơn 2 tuần nay và cái công việc nhẹ-nhàng-như-chơi...Thích nhất là không khí lành lạnh, lúc nào mình cũng thêm áo khoác ấm rồi mới choàng áo đồng phục màu trắng vào. Cơ mà có nhiều người Huế lắm. Cứ nghe giọng nói đài các của mấy cô, mấy bà ấy là tưởng như đang lạc ở chốn Cố đô! Lúc nào cũng tươi xinh và làm công nhân dây chuyền rất good!



Được làm việc là một niềm vui!


Thứ Tư, 9 tháng 8, 2017

Qua Hè





Qua Hè nghĩa là hoa phượng chỉ còn lai rai thưa thớt.
Bữa trước đi ra Wal Mart thấy mọi người đưa trẻ con đi sắm đồ chuẩn bị back school. Mùa Hè đang vào giữa tháng cuối.

Thời gian trôi qua nhanh thật. Sử dụng thời gian một cách hợp lý là điều khó,
nhất là khi đã lớn tuổi, nôm na là về già, mà quan niệm của người mình thì cứ
ở không cho nó nhàn hạ. Khi đã thấy được sự nhàn hạ vô vị thì ở không là điều quá nguy hiểm ! Nó biến thiên nhiều thứ từ suy nghĩ, lời nói, hành động... Đôi khi bào mòn ý chí, nghị lực và còn liên quan tới sức khỏe. Không lẽ để tránh sự nhàm chán đó là cứ ngồi xe chạy lăng quăng suốt ngày ngoài đường!?
Vậy nên, biết sử dụng thời gian có mục đích cho cuộc sống là hạnh phúc. Dù khó
nhưng hãy cứ bắt đầu đi khi còn cơ hội.

Mùa Hè sắp qua, cái nắng chang chang cũng sẽ dịu dần dần. Hôm qua mưa, sáng nay trời  mát mẽ. Cỏ trong sân xanh. Mấy cụm bông hồng cũng ra bông mới, dù không nở to và tươi như trước những ngày nắng vừa qua.

Cháu Ngoại của Bà chuẩn bị vô lớp Một ở ngôi trường mới toanh. Còn Bà Ngoại cũng bận rộn chút xíu...cho vui! Không còn lẩn thẩn chụp đủ thứ cỏ-hoa-rối-loạn
bên đường...












Chủ Nhật, 23 tháng 7, 2017

Khoảng lặng của ...người già... dặn






Có một sự tranh luận nhẹ giữa vài người bạn...già của Việt-Hán-ngày-hôm-qua.
Khi tấm hình up lên với câu "phút lắng đọng của người già", tức thì Bác cao niên đàn anh đã xuất khẩu thành thơ:

Một ấm trà mạn, một chiếc ly
Một bình hoa đẹp sáng hôm ni
Hăm hai tháng bảy!!!...chi lạ rứa?
Lá cỏ thân yêu gửi gắm gì?

Xuyến và Nhung thì làm dấu "good!"
Tức thì Bác Cường viết tiếp:

Chúng ta sẽ không là những người già.
Mà chỉ là những người cao tuổi
"Quân bất kiến Hoàng Hà chi thủy..."
Hãy an nhiên cùng với tháng ngày qua.


Bác ấy nói tiếp. Mà không biết Bác nêu suy nghĩ của Bác hay rút ra từ kho tàng kiến thức trong bụng bởi vì Bác ấy rất làu thông kinh sử lẫn thi ca.

Sự khác biệt giữa người cao tuổi và người già.

Làm thế nào mà khi về hưu, một số người chỉ đơn thuần là người cao tuổi thôi, trong khi người khác thì thành "già" ?
Là bởi vì cao tuổi khác với già.
Trong khi người cao tuổi chơi thể thao, khám phá, đi du lịch,thì người
già lại nghỉ ngơi.
Trong khi người cao tuổi có tình yêu để cho đi thì người già lại tích lũy lòng ganh tỵ và oán hờn.
Trong khi người cao tuổi có những dự tính cho tương lai của mình
thì người già luyến tiếc quá khứ.
Trong khi quyển nhật ký của người cao tuổi gồm toàn là những "ngày mai" thì
quyển nhật ký của người già chỉ chứa những "ngày hôm qua"
Trong khi người cao tuổi thích những ngày sẽ tới thì người già đau khổ với những ngày ít ỏi còn lại của mình.
Trong khi người cao tuổi có những giấc chiêm bao thì người già lại gặp những cơn ác mộng.

Không có cái chuyện cho tôi, cho chúng ta để mà già. Có thể chúng ta cao tuổi, có lẽ vậy, nhưng chúng ta không muốn già bởi chúng ta có lắm tình yêu để cho đi, lắm dự tính để thực hiện, lắm thứ để làm. Bởi chúng ta không có quyền, cũng
chẳng mong muốn già đi.
Dù thế nào đi nữa, đó là cái tôi chúc cho những năm tháng sắp tới này của bạn.


* Một người bạn rất yêu đời, siêng năng du lịch vòng quanh thế giới, không chịu cao tuổi:

- Xời,lý sự cho vui đó ai ơi! Già thì là già. Cao tuổi theo tui chỉ là cách nói cho thanh cao. Không chịu nhận mình già. Hic. Nhưng mà xin lỗi à, em mới 64, kêu em già thì em chịu chứ nói em cao tuổi thì phải trên 75 mới dám XƯNG là cao tuổi chứ Bác...gì đó ơi!
- Lý sự cuối tuần cho vui thôi. Cao tuổi hay già gì cũng đều được xem là "quá đát" hết. Hihi

* Bác ...gì đó liền phun ra thơ:

- Rằng thưa ...em chửa có già
Mới ngoài hàng 6 có là gì đâu
Già thì già tóc, già râu
Nhưng tâm hồn trẻ...thì còn lâu mới già!
Heheeeee


* Một người bạn trong ngành y tế, sức khỏe, rất am tường về ba cao bốn thấp, bèn lên tiếng:

- Sợ từ cao tuổi vì sợ ba cao:
Cao mỡ cao máu cao đường
Mà lại cũng không thích bị thấp
Thôi thì tự nhận là già cho yên chí.

* Và Bác cao niên nhất bọn ấy tiếp:

- Nghe được!
Chỉ có tui thêm cao cường là 4 cao.


Thôi thì già dặn vậy! Cho nó vừa êm đềm, vừa ảo giác chút xíu mà cũng rất thực
Già-thì-già-nhưng-dặn-lòng-phải-lạc-quan.
Mà cách lý sự của bạn bè tui cũng ...già dặn thiệt mà!








Thứ Bảy, 22 tháng 7, 2017

Tình bạn già






Chiều hôm qua, Xuyến gọi .
Hổm rày thưa thớt tập yoga nên người có vẻ bớt dẻo dai mặc dù vẫn đi bô một giờ mỗi buổi sáng. Vậy nên quyết tâm siêng năng lại. Tập chăm chỉ ở phòng ngoài nên bạn gọi mà không nghe được. Mãi sau mới mò đọc tin nhắn.
Biết bạn vừa đi chùa với các bạn ở Cali, cúng thất tuần nhạc sĩ N M Cường, em
trai Mai Nguyễn. Vậy là lúc nãy gọi để kể cho nghe buổi lễ ở Chùa và gặp bạn hiền M N đây! Lỡ một cuộc nói chuyện đầy tình thân thú vị rồi! Có gọi lại nữa cũng không còn cảm hứng ấy của bạn. Nên thôi.
Text lại hỏi thăm sức khỏe MN, được biết vẫn ổn. Vậy là yên tâm.
Xuyến nói có đưa bài thơ Như Mai viết tưởng nhớ Chú Cường. Mình sợ Mai Nguyễn không nhận, lò dò hỏi thì Xuyến nói lúc đầu để ở bàn thờ, sau đem về.
Thở ra nhẹ nhàng. Cám ơn MN, cám ơn bạn đã vẫn giữ thân tình bạn già của tụi mình, dân VH2 tứ tán, tứ xứ... lúc nào cũng nhớ tới nhau và những ngày tuổi trẻ đã phai mờ dần theo năm tháng.


 Tối, theo lời X bảo kể lại cho Nhg về nội dung đã text. Mình up luôn lên group cho mọi người biết luôn. Nhung đã đọc và nói đó là tình bạn già. Ừa, tình bạn già thiệt đó! Nó vừa thấm, vừa đậm, vừa ngọt, vừa mặn, vừa bùi...đôi khi có chút xíu chua chua như khế chua và khóm dùng để nấu canh chua cho nó đủ vị. Đó là những lúc gọi điện mà không ai bắt, gửi mail mà không có hồi âm. Đó là những phút nghỉ tới bạn bè không biết có gì buồn giận mình không nhỉ!... Nhưng rồi sau đó, cái...già theo những trải nghiệm với thời gian, thấy rằng, not thing! Không có gì đâu, mỗi người bên cạnh tình bạn , còn những...tình khác nữa, những đeo mang gắn bó, máu thịt của mỗi người... Hãy cú yên lòng với những yêu thương ấy, yêu thương luôn cả bản thân mình nữa. Bạn bè vẫn đằm thắm đấy thôi!


Sáng nay, thứ bảy, cuối tuần.
Trời nắng đẹp. không nóng.
Giờ thì dịu dịu, càng đẹp hơn. Chắc ở đâu đó có mưa.
Pha bình trà với cái cốc đẹp quà của chị Thanh cho hôm trước. Bình hoa hồng
hái vội tránh nắng từ giữa tuần rồi. Quyển lịch đặc biệt của-mây-đã-về-cố-quận
(mà mấy hôm nay đọc bài ở đâu đó cứ thấy chờn vờn nhiều chữ mây). Chụp tấm
hình up lên group ĐHSP rồi viết bài này cho nó kịp giữ cảm xúc. Không gian hơi
lắng đọng. Cái lắng đọng của người già, không dám nói gừng già! Có 3 thứ trong bức hình: hoa, lịch và trà. Hoa hơi bị quéo, trà thơm và đậm đà nhưng cái bình và chén uống trà có vẻ không cân xứng(thay vì lấy chén trong nguyên bộ thì mình đã chọn cái cốc nàyđể thưởng thức trà hôm nay). Điểm nhấn có lẽ là quyển lịch vì nó là thời gian. Thời gian làm cho hoa nở rồi cũng phải tàn, và người trẻ
rồi cũng phải già. Khi người ta già thì lẩm cẩm và cũng có đủ hiểu biết để nhận ra rằng mọi thứ đều tương đối, không bao giờ hoàn hảo. Thì cứ vậy đi! Thế là nhẹ nhàng, tâm tư thanh thản. Nôm na như lớp trẻ nói là nên biết chấp nhận.
Ừa, khoảng lặng của người già cũng dễ thương đó chớ!
Đang gõ những dòng này mà cứ nghe toong...toong trong điện thoại, âm thanh quen thuộc khi group hoạt đông. Hihi. Không biết các bạn già nói gì, cứ viết xong đã.


Cái tình bạn già cố tri sao mà dễ thương quá đỗi thế này!

( Tối nay sẽ ghi lại nội dung của các bạn bên group nhé! )








Thứ Hai, 17 tháng 7, 2017

Mưa cuối tuần







Mong mãi rồi cũng có cơn mưa cho mát cỏ cây.

Thứ bảy cuối tuần, buổi sáng vẫn nắng  rực rỡ.
Mở cửa ra sân sau lấy đồ gì đó, thằng cháu Ngoại vội ra giữ cánh cửa chưa kịp khép, vẫy vẫy tay kêu bà Ngoại vô.
- Bà Ngoại, vô nhà, so hot!


Quá trưa.
Trời chuyển gió. Mây xám đầy trời và lát sau mưa.
Gió bên ngoài lay động những hàng cây. Mưa tắm mát sân cỏ.
Mưa đổ trắng xóa nước máng xối nhà hàng xóm. Thằng cháu kéo tay chỉ cho Bà nhìn qua cửa sổ.


Chiều tối, mưa đã tạnh. Thằng cháu lại níu tay Bà kéo tới cửa sổ nhìn ra sân sau chỉ đồ chơi bóng rổ bị gió thổi ngã nằm trên cỏ. Một lát, Bà mở cửa ra dựng nó dậy. Thằng cháu lại giứ cánh cửa, dặn Bà:
- Bà Ngoại, coi chừng cỏ ướt chân đó!

Hi hi.


                                                                        Jul, 15,2017 ( Ảnh lượm trên net)


Chủ Nhật, 16 tháng 7, 2017

Nắng tháng bảy







Mới sáng đã thấy ánh nắng xuyên qua cửa sổ từ phía sân sau.
Nắng rực rỡ.
Đi bộ một vòng về, nắng chói chang soi vào mái hiên sau.
Một lát, nắng chan hòa trên sân cỏ phía trước.
Mái hiên trước vẫn còn mát rượi. Ra tẩn mẩn chăm sóc mấy cụm hoa hồng tụi nhỏ trồng từ hôm ra Tết. Hoa thiệt nhiều. Hồng lai nhiều màu. Đẹp.
Hồng nở liên tục rất đẹp và lạ.
Nụ rất nhiều. Mỗi ngày đều có nhiều hoa hé nụ, đang nở, đã nở và thay đổi, chuyển màu.
Hiện vẫn có rất nhiều nụ.





Trưa. Nắng áp đảo mấy khóm hoa hồng...
Nắng hừng hực.
Có rất nhiều nụ hồng. Rất nhiều chồi non mới ra sau mấy hôm cắt tỉa cành hoa cũ.
Nhưng nắng quá! Nụ hoa như co quắp lại. Chồi không vươn mơn mởn mà teo tóp. Còn hoa đã nở thì khô ran nguyên đóa, nguyên chùm.


Chỉ có một loại hoa chịu được nắng thì vẫn nở đỏ rực. Nhưng trời bớt nắng thì cỏ cây các loại sẽ tươi xanh hơn.



Mong chờ cơn mưa cho cây bớt khô héo.


                                                                           Jun, 14, 2017




Thứ Ba, 11 tháng 7, 2017

Vi diệu từ Kinh Pháp Hoa.






Mùa hè.
Houston nắng quá trời quá đất.

Nắng nóng cũng dễ làm cho con người ta dễ bị khùng.
Mèn ơi, mình cũng bị khùng khùng, tưng tưng mấy bữa đó.
Nóng nãy, bực bội...
Vậy nên Chùa có Ngày Pháp Hoa vào thứ tư ( Có biết ngày Pháp Hoa là gì đâu! Sư Cô nói vậy và nghe vậy. Không hỏi, lờ mờ đoán là ngày khai thời khóa tụng kinh Pháp Hoa như ở VN thôi! ), Phương rất hoan hỉ hẹn sẽ đến đón và drop ở Chùa. Rất cám ơn cháu. Còn chiều về thì con gái ghé đón.

Một ngày tụng kinh Pháp Hoa ở chùa Cam Lồ. Thật là an lạc.
Mặc dù mắt mũi kèm nhèm, chừng hơn tiếng dí mắt vào quyển kinh là chữ bắt đầu nhảy múa...phải bỏ kiếng ra, nhắm mắt dọc theo những chỗ nhớ hoặc lặng yên lắng nghe một hồi rồi đeo kiếng vô đọc tiếp, nhưng vẫn rất vui trong bụng.
Nghỉ trưa ăn cơm ở Chùa, mọi người chuyện trò vui vẻ chút xíu rồi vô tụng kinh tiếp. Hồi ở VN, mùa tụng kinh Pháp Hoa, mỗi ngày tụng hơn tiếng, nghe Thầy giảng về giáo lý. vậy thôi. Ở đây, hôm nay ( thứ tư July,5,2017) và hình như những lần khác cũng vậy, dành trọn một ngày, tụng hết quyển Pháp Hoa.
Một ngày rất tịnh tâm để đọc và lắng nghe rồi cảm nhận được những điều vi diệu trong kinh Phật. Rất hiếm khi mình được thế này.


Sau một ngày, con gái ghé đón về. Trên đường nắng chiếu vào xe. Nắng cuối chiều vẫn còn rất trong và chói. Lòng bỗng dưng rất an nhiên. Niềm vui nhè nhẹ...
Về nhà, cháu Ngoại đang ngồi trước computer, được Dady lắp ráp riêng trong phòng nó, với Thomas and Friends, cười thích thú. Còn Dady của nó đã hoàn-thành-xuất-sắc-nhiệm-vụ-bếp-núc với bàn ăn của bữa cơm tối gia đình. Bỗng thấy cơm như nóng dẽo hơn, tôm rim thấm vị, đậm đà và canh ngon ngọt hơn trong từng muỗng nếm...

Một ngày tâm an. Và vui hơn nữa khi đọc thấy lớp chủ nhiệm của con gái lớn ở Lê Ngọc Hân Mỹ Tho có 5 thủ khoa trong kỳ thi tuyển lớp 10. Chúc mừng Cô và trò lớp 9/19 nhé! Kể cho 2 đứa em về niềm vui của chị nó. Con bé út thấy mẹ có trạng-thái-tâm-hồn -khác với hôm qua, nên đã nói vui qua tin nhắn " Thiệt là không hiểu nổi Mẹ mình!"

Sự vi diệu từ những lời Phật dạy và từ những thấm nhuần qua kinh sách thật là vô cùng. Phật Pháp cũng rất đổi nhiệm mầu và Trí Huệ Như Hải. Thân này nhỏ bé, trí này hạn hẹp nên những hiểu biết hãy còn như hạt cát, nhưng cảm nhận được sự nhiệm mầu, vi diệu thật là không-thể-nghĩ-bàn.
Vậy nên:
"...Nguyện tiêu tam chướng trừ phiền não
Nguyện đắc trí huệ, chơn minh liễu
Phổ nguyện tội chướng tất tiêu trừ
Thế thế thường hành Bồ tát đạo..."



                                                                                           Viết từ July,5,2017





Thứ Bảy, 1 tháng 7, 2017

Ngọt ngào







Lâu lắm mới thấy hình của Tuyết Bến Tre.
Mặc dầu luôn nhớ tới bạn, nhớ tới vợ chồng bạn và những kỷ niệm thâm giao
của tụi mình nhưng trong cái-trường-tiềm-thức-não-bộ có những lúc bập bùng nhấp nháy như ánh lửa trại đêm khuya. Có những hình ảnh chồm lên, lấn lướt
chút xíu. Và cứ như vậy khi qua khi lại, khi lên khi xuống...
Hôm nay thức dậy, mò điện thoại, thấy hình các bạn đi thăm Thầy Lạc ở VN.
Lật đật tắt điện thoại để mở computer coi cho rõ. Vui nhe. Có bạn Sinh bên Úc về và cả chục bạn ở Sài Gòn gặp nhau, ôm nhau, hàn huyên tâm sự. Nhìn hình nhớ cái thuở tụi mình cũng tụ tập vui chơi hồi đó...
Cơ mà Dzoãn Vân về VN hơn tuần nay rồi, chắc không biết nên không thấy tham gia. Và cũng có vài bạn như Thảo, Kim Xuyến, Tấn Hồng...chắc chưa nhận tin nên không họp mặt được? Ừa, mỗi người đều có công việc và cuộc sống riêng, ai thu xếp để gặp được nhau là quý rồi. Tuyết xa thế mà cũng kịp lên với bạn thì thiệt là vui lắm đó! Chợt nhớ tới Khanh...


Buổi sáng nắng lên sáng chói.
Trưa, trời nhiều mây . Không có nắng chói chang nhưng nhiệt độ thì cũng tròm trèm 90 độ F.
Đang ngồi nghĩ tới July 1st là ngày Quốc khánh Canada. Năm ngoái, ngày này mình qua chơi với con út. Và nhớ hai năm trước được coi và nghe bụp bụp bắn pháo hoa mừng quốc khánh của Mỹ, July 4. Và ngày độc lập của Pháp cũng tháng 7! July 14!
Nam Phương gọi sẽ đem bún riêu, xôi cúc, chè thưng tới cho Cô. Con đang trên đường đi, chừng vài phút là tới, Cô không được từ chối nhe! Mèn ơi, cô bé lanh thiệt! Cô chỉ biết cười trừ. Và sau đó một lát là đến, có 2 cháu nhỏ và chị Thanh. Đưa vội cho Cô, bảo Cô ăn trưa đi! Rồi về và hẹn chủ nhật đi chùa Cam Lộ. Chị bảo: Nhớ Vân nhỉ? - Dạ, em nhớ, nhớ đến bắt giận luôn. Hihi... Chị Thanh nói chủ nhật em đi Chùa với Phương , chị mắc coi 2 nhỏ ở nhà nên không đi với em đươc. Dạ Chị. Em biết mà. Cám ơn Chị. Tự nhiên thấy mình như nhỏ lại...
Cả nhà về, trưa nắng dịu...



Giờ thì ngồi ăn chè và khoe với nhóm ngũ long. Và lại mơ màng nghĩ tới ngày Ý Đức qua chơi. Thế nào cũng gặp chị Thanh và nhắc về thời tuổi nhỏ của Vân và bạn ấy.





Thứ Ba, 27 tháng 6, 2017

Ơ hơ...






Hey, chưa bao giờ cần phải uống thuốc để có thể ngủ được.
Vậy mà gần tuần nay, đêm nào cũng hơn nửa đêm phải mò dậy tìm thuốc uống.
Ngủ ổn chừng 5 tiếng rồi lại mò dậy ra đường...đi bộ, trừ buổi sáng trời mưa.


Lại sinh tật thích-nhiều-thứ nữa.
Hôm qua đi chùa, về nhà cứ nghe thoảng mùi nhang trầm và thích làm Ni cô, tụng kinh gõ mõ.
Hôm nay xem tranh, bỗng thích làm họa sĩ, cầm cọ quẹt sơn vẽ những bức tranh đời.

Kỳ vậy Trời!





Thứ Hai, 26 tháng 6, 2017

Yết đế Yết đế...







Yết đế yết đế.

Ba la yết đế.

Ba la tăng yết đế.

Bồ đề tát bà ha.







Thứ Năm, 22 tháng 6, 2017

Người về có nhớ...





Nhớ trưa chủ nhật, Lucky Land. Houston.
Nắng trưa hôm ấy thật "nồng nàn", 102 độ F

Bây giờ ngồi đây, vẫn ngầy ngật với áo lụa Hà Đông trong quá khứ.
Đầu óc lúc này lạ kỳ thiệt. Chợt vui, chợt buồn. Chắc là ảnh hưởng thời tiết nắng nóng trên trái đất? Sáng hôm nay bớt oi nồng hơn, có chút gió về. Chắc là chiều nay sẽ chuyển mưa chăng. Dù vậy, vẫn phải tưới cho mấy cụm hồng trước nhà. Hoa ra rất nhiều nhưng nở một hai hôm là cánh như bị khô lại vì nắng quá!
Cái nắng chói chang buổi trưa ở xứ sở này gay gắt thiệt. Nhớ hôm chủ nhật,
Bạn tui nét mặt đau khổ vì sợ nắng làm đen cổ tay khi đi dạo trong khu vui chơi của China, nơi có mô hình Thiên An môn và những bức tượng Tần Thủy Hoàng, rất nhiều quân lính. Có những tượng quân lính mất đầu, mất tay...mình cứ tưởng bị hư hao sứt mẻ theo thời gian mà họ không tu sửa. Nhưng không phải, đó là hiện trạng khi được đào lên từ khu lăng mộ Tần Thủy Hoàng... được người ta mô phỏng lại bằng hình ảnh rất cụ thể và sinh động. Những dãy đền đài lăng tẩm nguy nga, xa hoa với những khu vườn kỳ hoa dị thảo. Vân nói đã đi China và được xem bằng hình ảnh thực nơi này, những dãy hành lang hun hút, lộng lẫy xa hoa của Từ Hy Thái Hậu mà mỗi ô cửa là một bức tranh...





Bây giờ là trưa thứ tư, trên lịch là Jun, 21, Wed, quyển lịch rất lạ mà cả 5 đứa đều có do Dz Vân tặng từ tuần trước. Sinh nhật của bạn ấy đã qua 11 ngày. Hải và Xuyến rời H. đã 10 ngày. Bữa ăn tối thứ 3 một lần nữa với Vân ở nhà Nhung đã 1 tuần qua. Và Vân cũng đã rời H. 12 tiếng!. Thời gian cứ thế mà trôi qua. mọi việc cũng vận chuyển theo dòng năm tháng. Trẻ con rồi lớn lên. Người lớn sẽ già đi. Và tâm hồn những kẻ đa đoan cứ không ngừng...đa sự!
Vậy nên, dù cố gắng sống sát với thực tế, sờ chạm thực tế, ăn ngủ, tập luyện theo những thời khắc thực tế và trái tim phải hòa nhịp với hơi thở cuộc sống...nhưng mà lâu lâu tui cũng có những thời khắc tâm hồn lâng lâng bay bỗng, xa rời thực tế để mà có những xao động...không...hề...thực! Ví như mấy ngày nay, đi tới đi lui trên doạn đường ngắn này với Dz Vân, cùng vui chơi trò chuyện với bạn trong không khí gia đình, đôi khi, tự cho phép mình khóc cười như thuở còn trẻ dại...
Tối qua, ra phi trường với Vân. Ban đêm đèn đường sáng choang, bầu trời trong veo, thời tiết mát mẽ. Nghĩa là không có "mưa phi trường"! Người về và những người ở lại đều tươi tỉnh, ôm một cái rồi vô trong và đứng ngoài. Bịn rịn một chút, ngó theo một cái. Rồi thôi. Nhẹ nhàng.





Nhưng rồi, sau giấc ngủ đêm qua, thức dậy sớm. Đầu tiên là nghĩ tới thằng cháu mấy hôm nay không gặp bà Ngoại buổi tối và sáng sớm vì Bà về quá trễ, Bà dậy đi bộ khi cháu còn đang ngủ. Đi bộ về thì nó đã ngồi trong xe với mẹ, lướt qua Bà. Sáng nay cũng vậy. Sau đó là một cảm giác trống trải trong tâm hồn. Trên đường đi bộ sáng sớm gió mát rượi thật dễ chịu. Một cảm giác bâng khuâng, trống trải khi nghĩ về bạn bè và những ngày qua. Nhớ những lời bông đùa dí dõm và cả những tâm sự chân tình. Nhớ mấy câu thơ nhóm bạn đọc đi đọc lại. Nhớ những bài thơ của bậc đàn anh... Nhớ tới người đang trên đường bay trở lại quê nhà. Gặp gỡ và chia tay, vui vẻ và buồn bực, đau khổ và hạnh phúc, "thơ thẩn" và thực tế là hai phạm trù của cuộc sống. Thực ra không hề mâu thuẫn, đối lập nhau mà nó làm cho mỗi thứ tăng thêm ý nghĩa khi có thứ kia xuất hiện. Mà phải già một chút, thảnh thơi một chút sau những chặng đường cày bừa tất bật mưu sinh thời trẻ trung, giải quyết cơm áo gia đình, khi con cái đã khôn lớn trưởng thành, thậm chí, chúng có vai trò trong gia đình của nó như chúng ta ngày xưa, thì ta mới có thời gian dành cho những-cảm-xúc-của-người-già! Cái thứ cảm xúc ấy quý giá và cần thiết thật! Để cho huyết quản không ách tắc, cho trí não còn linh hoạt, cho trái tim không mệt nhoài rệu rã...




Mỗi người đều có một cuộc đời riêng. Nó như thêm hương vị và sức sống khi tuổi xế chiều còn có bạn bè đã được thử thách qua năm tháng sẻ chia.





Thứ Hai, 19 tháng 6, 2017

Happy Father's Day!




Một ngày vui và thật hạnh phúc bên Dz Vân và gia đình chị Thanh.

Happy Father's Day Ba Hạ! Minh Hạ là mùa hạ trong sáng. Với minh tuệ và an nhiên! Cứ tin đi, cuộc sống có những qui luật của nó và có duyên thì sẽ gặp!
Rất nhiều lần đi lễ ở nhiều Chùa, bao giờ trong lòng mình cũng canh cánh một nỗi niềm làm sao để Ba-của-tụi-nhỏ được hưởng khung cảnh thanh tịnh mà ấm áp nhang khói và nghe kinh kệ ở Chùa? Hồi ở VN, mình đến Chùa thờ Ba một cách dễ dàng nhưng qua đây, việc đi lại là vấn đề nan giải lắm! Nhiều lần đến Chùa VN, Liên Hoa, Thiền viện Phổ Môn...là tương đối gần (cũng phải mấy miles) thầm nghĩ có cơ hội nào thực hiện được nỗi niềm canh cánh ấy! Cho nên định bụng học lái xe cũng là để có thể làm được cái việc thỉnh thoảng lên Chùa. Thậm chí có lúc còn định bụng tậu một chiếc xe đạp để đi cơ đấy!


Và, một ngày đẹp trời, bạn mình text rằng - Mai ơi, Chủ nhật này đi chùa Cam Lộ không? -Có! - Vậy con sẽ đến đón nhé! - Ok, ok... Cứ thế, trong lòng chỉ có niềm vui được đi Chùa và được đọc kinh, lễ Phật. Vui. Bỗng dưng chiều thứ bảy sực nghĩ tới việc ngày mai Father Day, rủ Ba lên Chùa với... Thế là nói với bạn. Bạn tán đồng ý kiến ngay. Bởi vậy mới nói: tâm đầu ý hợp mà!




Hơn 9am, Phương đưa Vân ghé nhà đón và 3 đứa ra ghé chợ xíu rồi tới Chùa. Nơi đây đã 2 lần đến trong 2 dịp hành hương trước nhưng nay thấy yên ắng, thanh tịnh. Loanh quanh một hồi từ cửa sau bao ra chánh điện. Cuối cùng vào gặp Sư cô. Được hướng dẫn một số chi tiết và hình của Ba được đặt vào đúng chỗ. Trang trọng thay! Ấm áp thay! Rất vui trong không khí này. Một hồi lâu sau, quý Phật tử lần lượt tề tựu và bắt đầu vào chánh điện làm lễ. Lâu lắm mới được tụng kinh ,lễ Phật một cách đúng nghĩa. Lòng vui lâng lâng. Cử chỉ thân thiện, từ bi của Sư Cô cộng với thái độ ân cần, chu đáo của Vân và Phương làm cho mình thấy như được sống trong tình thương yêu nâng đỡ... như nhỏ bé lại, như ở quê nhà...





Trong thời kinh A Di Đà cũng như khi cúng vong, tên Minh Hạ, Tuệ An Nhiên được xướng lên nhiều lần cùng với các vong linh khác. Một cảm giác an vui và ấm áp lan tỏa trong tâm hồn. Chắc chắn rằng những linh hồn ấy đang mỉm cười mãn nguyện khi được theo chân Tam Bảo.


Sư Cô và quý Phật tử làm công quả thật chu đáo và khéo tay khi dọn những món ăn trong bữa ăn trưa nay ở chùa Cam Lộ. Bàn ăn tươm tất được dọn lên và không khí lại càng thân tình ấm áp hơn khi mấy vị Phật tử nhận ra Dz Vân và chụp hình chung, nhắc lại những kỷ niệm mà họ đã biết về bạn ấy ở VN. Mấy vị đã từng biết khu nhà vườn nổi tiếng của Dz Vân ở Bình Dương...Lại ríu rít chia tay, lại hẹn hò gặp lại. Ờ nghe thì có vẻ tình cờ và mỏng như hơi gió vậy đó, nhưng biết đâu, có duyên thì sẽ gặp!



Rời Chùa giữa trưa nắng 100 độ F. Phương gọi cho Mẹ Thanh chuẩn bị ở nhà để về đón đi chơi tiếp. Vân nói Anh Vinh sáng nay đã nhắc tới khu vui chơi có nhiều bức tượng Tần Thủy Hoàng.
Trưa nắng thế nhưng Dz Vân hôm nay thiệt giỏi vì không bị say xe. Có lẽ vì tâm thanh thản và mãi vui câu chuyện nên không bị thuốc hành!




Chỉ còn hai ngày nữa thôi, lại tiếp tục cách xa nhau nửa vòng trái đất! Ngồi xích gần nhau hơn. Nói với nhau nhiều chuyện hơn. Và nhắc nhau rằng cuộc đời vẫn đẹp! Đẹp thiệt đó! Như mình đã nói rằng Ba-của-tụi-nhỏ quý Dz Vân lắm! Hồi còn sinh thời cứ khoe, "bạn của má Tú đó!" dù chưa gặp một lần. Vậy mà Vân là người duy nhất của lớp VH2 đưa tiễn Anh lần cuối, là người lo lễ cúng tươm tất cho Anh ở Chùa Phật Quang, là người nấu nướng lễ cúng Bách nhật cho Anh và
giúp mình tiếp đãi người thân, bạn bè. Lễ giỗ giáp năm của Anh cũng do bàn tay Dz Vân nấu nướng... Giờ đây, cũng từ cơ duyên việc đi Chùa của cháu Phương, lời nhắn rủ của Vân, anh Hạ được ký ảnh ở Chùa, an vui cảnh Phật. Một sự tình cờ thú vị biết bao! Cám ơn Vân đã đem đến cho mình và các con niềm vui làm cho ngày Father's day thật sự ý nghĩa.

Cứ tin đi, có duyên thì sẽ gặp được nhau thôi!