( Muon anh tren Net)
Thức giấc giữa khuya. Bỗng dưng thèm cà phê. Mùi hương cà phê cứ
như đâu đó. Nằm một hồi trong đêm rồi cũng lọ mọ ra pha ly cà phê
uống cho đỡ ghiền!
Trước khi ấm nước sôi , cố ý không mở đèn ở phòng khách để đứng
nhìn qua cửa kính. Vườn khuya tràn ngập ánh trăng. Một màu khói
sương bàng bạc từ trong sân ra đến ngoài vườn. Muốn bước ra ngoài
ngó ánh trăng trên bầu trời trong veo nhưng hễ mở cửa ra là hệ thống
đèn chung quanh nhà bật sáng. Không còn vẻ đẹp trong ngần của đêm
trăng. Vậy nên rất nhiều lần ngắm trăng ở sân vườn sau mỗi độ rằm hay
mười sáu, muốn chụp tấm hình cũng bị ánh sáng chan hoà của ánh đèn
làm mất đi vẻ đẹp của vầng trăng sáng giữa bầu trời.
Tui ngắm ánh trăng khuya trong vườn và tìm được cảm giác những đêm
trăng lạnh vào tháng cuối năm âm lịch ở quê nhà. Đó là những ấn tượng
đã in hằn trong tâm hồn tui từ thuở ngoài quê xứ Huế thời thơ trẻ. Cái cảm
giác của đêm tăng rằm cuối năm thật khó diễn tả. Nó vừa lạnh trong không
gian, thời tiết mùa Đông ở miền Trung, dĩ nhiên phải là những ngày nắng,
ráo mới có những đêm trăng vằng vặc tràn ngập ánh sáng cả khu vườn và
giữa bầu trời trong lạnh, vầng trăng chơi vơi, lạnh lẽo, nó vừa rộn ràng niềm
vui của ngày Tết sắp đến khi soi sáng các lối đi trong từng ngõ vào nhà với
sân đầy cát trắng...Đó cũng là những đêm trăng lạnh từ sân trường Nguyễn
Đình Chiểu Mỹ Tho những ngày rộn ràng chuẩn bị trại Xuân với học trò. Tui
và những người bạn tất bật với công việc nhưng cũng có những khoảng lặng
ngồi với nhau trong hành lang dãy nhà phía nam, nhìn những hàng cây giá tỵ,
cây xoài, cây dương liễu trong sân trường rộng tràn ngập ánh trăng mùa trăng
sáng cuối năm... Và cả những đêm trăng sáng của mùa trăng tháng Chạp trên
sân thượng của ngôi nhà cũ, ắp đầy kỷ niệm. Tui vừa tận hưởng cái lành lạnh
giữa đêm, vừa nghe nhạc, vừa nghe gió thổi mơn man trên tóc, vừa cố gắng
tuốt cho xong mấy chậu mai để nở cho kịp Tết...
Tui đứng trong nhà, giữa đêm về sáng, ngắm vầng trăng khuya qua cửa kính.
Trong chốc lát, những kỷ niệm ùa về... Mỗi thời điểm, hình ảnh vầng trăng sáng
cuối năm đều ghi lại trong tâm hồn tui những kỷ niệm khác nhau, nhưng cảm
giác về sự sáng trong, chơi vơi, lạnh lẽo là đồng nhất. Bởi thế, mỗi khi bất chợt
bắt gặp hình ảnh vầng trăng khuya cuối năm là tui đều khựng lại một chút và
kỷ niệm ùa về.
Vậy đó. Cảm xúc thôi mà! Con người ta cứ thích tìm lại cảm giác xưa khi tuổi
đời đã lớn. Nhưng đó chỉ là cảm giác. Cũng chỉ tìm lại trong tâm tưởng. Thực tế
đã nhiều lần khiến tui cần chắt lọc cho mình những bài học, đừng sống bằng
kỷ niệm. Mọi thứ đều không ra khỏi qui luật dong chảy của thời gian. Một khoảnh
khắc qua đi là không tìm lại được. Những đổi thay của cuộc sống, của đời người
là qui luật thôi mà! Đã có rất nhiều lần tui nghĩ về những ai đó, trong không gian
cũ. Muốn có lại không khí của ngày xưa. Tình cảm thân thiết như ngày xưa. Ngồi
với nhau, nhắc kỷ niệm cũ, ăn món ăn cùng ưa thích đã từng... Nhưng... đừng mơ
mộng quá! Không có đâu! Dù có gặp lại nhau. Có ngồi bên nhau chút xíu. Vẫn là
cảm giác bạn bè thân thiết lắm ngày xưa đó! Mà không phải là cuộc sống của ngày
xưa. Bạn bận rộn việc này việc nọ. Mỗi người theo đuổi một ý nghĩ khác nhau. Món
ăn xưa khi tui ở bên này, mỗi lần ăn là nhớ về cái cảm giác hồi đó. Thế nhưng khi
gặp được nhau rồi, không tìm lại được cảm giác xưa. Đó là bạn bè thân thiết thôi
cũng thấy tâm hồn,,,hụt hẫng. Vậy nên giữ lại được những ký ức đẹp là quý. Còn
hiện tại, sống theo chánh niệm.
Tui ngắm nhìn ánh trăng qua cửa kính giữa khuya mùa đông lạnh. Không phải ánh
trăng rọi đầu giường trong thơ Lý Bạch. Nhưng trăng vẫn bàng bạc chan hoà ánh
sáng trên vườn khuya. Tui không ngẩng đầu nhìn trăng rồi cúi đầu "tư cố hương".
Tui chỉ nhìn ngang thôi mà lòng cũng ngập tràn kỷ niệm ùa về.



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét