Đến Dallas gần tuần lễ, thời tiết mấy hôm rày và những con đường
đồi dốc ở đây làm tui nhớ nhiều về Đà-Lạt hơn nửa thế kỷ trước, từ
1970, tui đi học ở đó.
Lên chơi với vợ chồng con gái út. Coi nhà cửa chúng nó thế nào để
lòng người mẹ già ni cảm thấy yên tâm. Thật ra, mình là mẹ già, lạc
hậu, yên tâm hay không yên tâm thì làm được gì trong thời đại mới
này, khi mà mọi sự thay đổi mỗi ngày trong cuộc sống làm cho người
già chóng mặt luôn! Hihi.
Tiện nhất là chị em nó khám phá có xe bus từ Houston-Dallas. Chị nó
chở Mẹ ra trạm bus ở Downtown Houston, Mẹ lên xe và khoảng 4 tiếng
sau, em đón Mẹ ở trạm bus Downtown Dallas. Biết đường đi rồi, khi nào
thích là chúng nó mua vé cho Mẹ đi chơi, không bận rộn, ảnh hưởng giờ
đi làm của các con, rễ.
Hôm thứ sáu, thứ bảy, tui đi chợ với con út. Đi vài chợ, vài khu thương
mại là gần hết ngày. Chỉ muốn đi mua vài thứ về nấu những món ăn nó
thích. Nhưng cái tủ lạnh cũng đầy nhóc các ngăn. Đồ tươi mua về để
hoài, ăn đâu có kịp, phải bỏ đi. Tưởng bên nhà con chị nhiều người hơn,
mua đồ nhiều rồi ăn không kịp, nhất là trái cây. Ở đây chỉ có vợ chồng
chúng nó cũng...rứa!
Dallas mấy hôm nay trời lạnh mà nắng đẹp. Nhiệt độ từ 30-40F (khoảng
1-3C) Tối hôm trước gió rất nhiều nên nhiệt độ xuống thấp. Tui gọi về
Houston, nhớ tụi nhỏ. Cô bé ríu rít rất dễ thương. Nói với bà Ngoại bằng
tiếng Việt trơn tru. Nhưng khi nói với Dì nó thì không có âm hưởng gì tiếng
Việt. Giọng trong trẻo như chim líu lo. Bữa tối dưới đó có mưa.
Sáng nay trời trong xanh, nắng đẹp. Vẫn lạnh. Vừa qua mùa Đông, Những
khu vườn khu nhà tui đi qua, cây trồng chưa ra lá. Vẫn còn khẳng khiu cành
hoặc mới nẩy những nụ xanh. Vài nơi có cây đào nở muộn, là loại đào ăn trái.
Tui đi bộ. Trên những con đường đồi dốc, tui nhớ những đồi dốc mình đã đi
qua. Ban Mê Thuột. Dốc Nam Giao. Ngự Bình. Chùa Thiên Mụ. Dốc đồi Đà-Lạt.
Đồi núi ở Colorado. Lên chùa Tâm Từ ở Cali. Yellowstone. Rocky Mountain.v.v.
Và cả những đồi doc của những chặng đời mình đã đi qua.
Đến chơi với con gái út lần nầy, tui nhớ hồi 2014 tới Canada thăm nó đang học
năm thứ hai kỷ sư công nghệ điện. Rất nhỏ bé, ngây thơ bên một nhóm bạn bè
quen thân và ở chung nhà. Thương lắm. Tui lại nhớ mùa hè mười năm trước,
khi con ra trường đi làm ở một company trong một thị trấn tại Canada. Vẫn nhỏ
bé nhưng đã khôn lớn, cứng cáp, đầy năng lượng, tinh thần trách nhiệm và hoài
bão luôn cầu tiến. Lần đó tui thăm con út, chơi với nó vài tháng rồi về.
Thương lắm lắm.
Năm tháng qua, mình già đi, tụi nhóc ra đời và lớn, tụi nhỏ trưởng thành. Mười
năm vừa đi làm và có cơ hội để học thêm một bằng Đại học nữa. Không ngừng
cố gắng...Và luôn biết ơn Vũ tru, cuộc đời, biết ơn Trời Phật, biết ơn Ông Bà Tổ
Tiên nguồn cội...để được bình an trong chánh niệm.
Cảm ơn Dallas. Cảm ơn đất trời bao la rộng mở, gợi trong tâm hồn tui niềm cảm
xúc về ký ức đầy ắp yêu thương.
(Anh tren net)
Phanthinhumai Mar 17 2026






Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét