Thứ Bảy, 14 tháng 2, 2026

Khi người già hoài niệm

Thời gian trôi qua nhanh thiệt là nhanh.
Mới cuối tháng Giêng năm 2026, những ngày cuối tuần 2 đợt ảnh hưởng bão tuyết mùa đông từ các tiểu bang phía Bắc nước Mỹ, trời lạnh, đến nay cũng đã bắt đầu vào giữa tháng Hai. Ngày tháng trôi qua, trôi qua... Thời tiết hôm rày như mùa Xuân của Đà Lạt ở bên nhà. Nắng trải trên sân. Trời trong xanh. Chim hót líu lo, ríu rít sau vườn nhà và trên đường tui đi bộ. Buổi chiều tối, mặc áo ấm, ngồi trên sân nghe gió rì rào rất nhẹ trên ngọn cây. ( Đa số cây trong vườn đều trơ cành, khẳng khiu chờ mùa Xuân nẩy mầm trổ lá ). Tui nghe hơi gió, trong hơi gió chút lạnh lạnh mà nồng nàn những ngày cận Tết. Tui nói với con gái khi nó ra sân và nhìn thấy Mẹ: Những làn gió lướt qua làm Mẹ nhớ Tết hồi đó thiệt! Nói chuyện với nhau về không khí Tết...
Nhưng đúng là tụi nó chỉ nghe mình nói, mình kể thôi. Làm sao hiểu được trọn vẹn cái náo nức của tuổi thơ tui những ngày ở Huế! Làm sao hiểu được cái nôn nao của Mẹ nó thời sinh viên đi học xa nhà, chuẩn bị về đón Tết với gia đình. Rồi cái thuở tui dạy học ở Nguyễn Đình Chiểu, Mỹ Tho, khi mà không khí ồn ào náo nhiệt của mấy ngày học trò chuẩn bị rồi cắm trại mừng Xuân đã qua đi. Tui và Liên đứng trên hành lang dãy lầu phía Bắc của Trường nhìn xuống sân, nhớ không khí tưng bừng của Hội Tết vừa qua, như nhìn thấy trong sự yên ắng của sân trường hình ảnh sinh động của lớp mình chủ nhiệm. Rồi nhớ và cũng thấy rưng rưng như muốn khóc. Rồi nghe mùi khói đốt lá trong sân trường của chú Tư quá đỗi thân quen...
Những làn gió cuối năm lao xao cuốn những chiếc lá của hàng cây giá tỵ, mùa lá rụng sân trường...Hơi gió những buổi chiều muộn hôm rày cũng gợi nhớ luôn cả những đêm một mình tuốt lá mai trên sân thượng... Tui đã ngồi yên như thế để thả hồn mình về với những kỷ niệm xa xưa.
Bữa trước, tui bỗng dưng nhớ thời thơ trẻ. Nhớ không khí gia đình hồi xa xưa. Và có lẽ vì vậy, có lần tui nằm mơ thấy Mẹ tui. Thức dậy vẫn như vừa thấy thoáng qua hình ảnh phía sau lưng của Mẹ. Và phát hiện ra nước mắt đã ướt đẫm một bên gối. Tui bâng khuâng suốt cả buổi sáng. Tui kể cho Dz Vân nghe như tìm một tâm hồn đồng cảm để sẻ chia tâm sự. Tui viết mấy câu về giấc mơ ấy:
Đêm qua
Con nằm mơ thấy Mẹ
Giấc chiêm bao về những tháng năm còn rất trẻ
Mẹ dắt tay con
Những bước chân rộn ràng ngày cuối năm
Về làng bên Ngoại...
Có những thứ không bao giờ xa ngái
Con đường quê
Bờ ruộng
Dòng sông... Cứ vỗ trong con
Dào dạt, bềnh bồng
Như tuổi thơ con chập chờn hơi thở Mẹ
Úp mặt vào lưng áo ngào ngạt hương
Mùi của Mẹ cứ tràn ngập trong con vào dịp Tết
Trong giấc mơ
Ôm Mẹ, nồng nàn thương!...

Tui đã bắt đầu cảm thây mình khô khốc tâm hồn, không làm được một bài thơ đủ đầy, trọn vẹn. Những ngày này, thời tiết sao mà dễ gợi lên trong tâm hồn con người ta biết bao nhiêu là kỷ niệm. Và kỷ niệm là một thứ của cải quý giá, tui chả bao giờ chịu để rơi rớt bớt đi. Có lẽ điều đó luôn giúp cho lòng tui ấm áp.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét