Thứ Bảy, 22 tháng 3, 2025

Lập Xuân

Trong cuộc sống, tui luôn luôn là người chậm một bước (hoặc nhiều bước) theo tốc độ bình thường của mọi người. Ngày xưa trắc nghiệm tâm lý học trong môn học này thời sinh viên, tui có chỉ số của người phản ứng chậm. Tui hiểu tui về góc độ này nên luôn cố gắng tự áp dụng phương pháp bù trừ nhưng vẫn không đuổi kịp người đời. Mệt quá, sợ đuối sức nên: Thôi kệ!. Hihi.
Nhập đề lung khởi dài dòng tí xíu vì hôm qua là ngày "lập Xuân" mà hôm nay tui mới viết .Mấy hôm trước đó, thực ra cả hơn tuàn lễ, trời lạnh bốn mấy độ F vào buổi tối, nhưng ban ngày ấm, bảy mấy tám mươi độ, nắng trong veo, gió mơn man. Mười năm trước Nhung nói với tui là Houston đẹp nhứt vào tháng này. Tui cũng cảm nhận như vậy theo thời gian. Vậy mà sáng hôm qua, tui từ trong nhà ấm áp, bước ra đường , đi với cháu ngoại ra chỗ xe bus trường nó đón tụi nó trong xóm quanh nhà đây, cháu lên xe là Bà đi bộ buổi sáng như mọi ngày. Lúc nãy trong nhà, tui ỷ y không lạnh nên chỉ mặc một áo ấm, ai dè trời lạnh như mùa Đông dù có nắng rất đẹp và gió không nhiều lắm. Tui phải quay về nhà mặc thêm áo lạnh nữa, đội nón len và mang bao tay. Chà, ấm dữ! An tâm rồi nhe.
Đi ra phía bờ hồ, gặp hai người mới quen mấy bữa trước. Cô chú ấy (nhỏ hơn tui) là dân Rạch Giá, đã nghỉ hưu, qua từ nhiều năm trước, đang ở thành phố cách 2 tiếng rưỡi, lên thăm gia đình con trai vài tuần mỗi vài ba tháng, vẫn giữ thói quen hỏi theo thứ bậc trong gia đình của người đối diện để tiện xưng hô. Họ cũng mặc đồ ấm và đang turn quay về vì đã đi từ trước. Họ cũng nói tự dưng hôm nay lạnh ngang. Rồi câu chuyện kéo dài hơn mươi phút là đường ai nấy đi. Tui thấy vui vui trong lòng. Kể với họ xưa tui có mấy cô bạn người Rạch Giá ở chung nhà trọ thời mới vô Đại học năm thứ nhứt. Họ kể về quê nhà đã có rất nhiều đổi mới...Và hình ảnh trong câu chuyện cứ theo tui trong bước đi, không còn thấy lạnh nữa vì vui câu chuyện vừa rồi và cũng vì đã mặc đồ đủ ấm...
Hai bên đường, hàng cây đã bắt đầu lên mầm lá non. Có cây đã ra xanh mướt lá lao xao trong gió. Có cây ra bông và bắt đầu kết trái như loài thông. Tui ngang qua mấy cây hoa đào màu trắng đã ngã sang màu ngà và hoa cũng không còn tươi như vài hôm trước. Đó là những cây bông nở rộ vào hôm thư Hai. Hôm ấy tui đi ngang, tình cờ nhìn thấy bông trắng, hồng nở sáng rực cả một khúc đường, nhất là chung quanh hồ bơi của khu vực (mà cả tuần trước, tui không đi bộ hướng này nên không thấy sự chuyển biến của nó) không còn những cây trơ cành khẳng khiu. Dừng chân dưới cội hoa ngắm nghía một hồi với suy nghĩ trong đầu có nên về lấy điện thoại ra chụp vài tấm hình trong thời khắc này không? Bởi vì ngày thứ Ba tui có hẹn khám sức khoẻ thường năm mà đợi đến thứ Tư thì "hoa tàn, nguyệt lặn, gió thổi mây bay..." Hihi. Nghĩ là làm, dù tui cũng đã "phản ứng chậm" theo bản tính là không mang theo điện thoại để gặp hoa đẹp bên đường trong tiết lâp Xuân. Đây không phải là lần đầu mà đã rất nhiều lần tui rảo bước về nhà lấy điện thoại ra để chụp vài tấm hình hoa nở theo từng mùa ở khu vực này. Đôi khi thấy mình cũng tưng tưng, tốc tốc xíu. Nhưng không sao, dù có "phang duyên" (mới nghe Thầy Pháp Hoà giảng) thiệt đó, nhưng luôn quay về chánh niệm nên vườn tâm tuệ giác vẫn nở trăm hoa, (hơi tự tin . Hihi).
Miên man với những ý nghĩ tự-khen-mình, bạn hiền tui gọi nói đang bắt đầu từ nhà ra xe đến tui. Người bạn tên Linh già hơn tui vài ba tuổi rất dễ thương. Bạn thích được tui nhờ những việc cũng rất dễ thương như mua giùm tui vài thứ gì đó, gửi dùm tui vài thứ gì đó.v.v..tui cần ngay và luôn mà con cái tui bận đi làm không thể thực hiện liền theo ý muốn của tui được. Và bạn tui rất là chu đáo luôn sẵn sàng. Bạn già của tui thường hẹn gặp để chở tui đi chơi đâu đó, mua vài thứ gì đó và ăn uống chút gì đó cho vui. Vậy là tui trên đường trở lại nhà để khoảng nửa tiếng nữa bạn ấy đến...
Ngày lập Xuân nên thời tiết cũng "lập Xuân" cho vừa lòng người. Đến buổi trưa, trời không còn lạnh nữa mà rất mát, rất dễ chịu. Tụi tui đi mua mấy thứ kem chống nắng, sữa dưỡng da gì đó cho những ngày mùa Xuân chuẩn bị sang mùa Hè. Mèn ơi, mùa Hè ở đây là siêu nắng, siêu nóng luôn đó. Dù mùa Xuân bắt đầu từ 20 tháng Ba cho đến 20 tháng Sáu nhưng không đợi đến Hè đâu, tháng Năm, tháng Sáu là tha hồ nắng! Chắc tháng Ba ở đây là tháng đẹp nhất trong mùa Xuân. Còn bên nhà thì tháng Ba bắt đầu nắng nóng, nước sông Tiền bắt đầu có nhiễm mặn theo mùa gió chướng, thời tui dạy học, đó là nhận định theo ký ức. Có thể bây giờ đổi khác. Thời khắc lập Xuân cũng theo ký ức thời thơ ấu ngoài quê Huế xa xôi hình như vào tháng Giêng, có gió bấc, mưa phùn và lạnh lạnh.
Mọi thứ theo năm tháng trôi qua đều đổi khác, kể cả quan niệm sống và cách hành xử của con người. Mỗi chúng ta quá nhỏ bé trước cuộc đời này, đâu thể nào ngăn lại được. Vậy nên, ghi lại khoảnh khắc lập Xuân của nơi này, giờ đây, với vài ý nghĩ và hình ảnh như một nhắc nhở về sau chút kỷ niệm trong dòng chảy không ngừng của thời gian.

Thứ Năm, 20 tháng 3, 2025

Nhớ những người nơi cũ

Mấy ngày nay trời vào xuân ấm áp dễ chịu. Nắng trong veo. trời xanh thắm một màu như trong thơ mùa Thu của Nguyễn Khuyến, làm cho tâm hồn tui cũng nhẹ nhàng. Tui không áy náy băn khoăn chi về cái sự già, sau khi tui loay hoay gõ-cửa-trái-tim của các bạn, không ai nỡ trách cứ người già lẫm cẫm.
Vậy là tui vui lắm rồi. Yên tâm rồi. Đi bộ ung dung trên đường, lòng thênh thang theo làn gió mát mà rộn ràng nhớ bạn bè một thuở và...cả bây giờ, mỗi đứa một khoảng trời riêng, mỗi đứa có một cuộc sống khác nhau. Nhớ để mà nhớ, mong để mà mong vậy thôi mà. Ví dụ như nghe bạn Dz Vân nói về cà phê và độc ẩm trà mỗi sáng. Tui cũng rứa. Cà phê sân sau vườn . Một mình. Nghe chim hót, nhìn mây bay, săm soi mấy mầm cây mới nhú. Và nghĩ mông lung rằng sao không có dịp ngồi với bạn bè, bên nhau, lặng yên thôi, nhấp một ngụm trà...cũng đủ thấy cuộc đời đẹp quá! Mà hình như tui cũng có dịp được ngồi bên nhau như thế, cũng nhấp một ngụm trà thơm lắm bạn pha cho...Mà có lặng yên đâu, tui nói như không còn thời gian để nói và bạn cũng nhấp nhổm đứng lên, ngồi xuống, xếp đặt cái này cái kia, ghé tới ngồi bên nhau xíu rồi lại cùng nhau vội vàng đến chỗ hẹn với bạn bè! Bởi vậy cho nen tui mới nói là chừ già rồi nhưng cứ sống trong mộng tưởng. Nghĩa là cứ nghĩ, cứ ước thôi. Nghĩ về những người nơi cũ và ước ngồi bên nhau kể chuyện đời xưa. Nhưng khi gặp nhau rồi nói bao nhiêu cũng chưa đủ, kể bao nhiêu cũng chưa hết. Tui bỗng nhớ lần trước về, gặp nhau chưa nói được chi, lo lăng xăng chụp hình...rồi hết giờ. Chia tay, ai về nhà nấy. Hết. Tui đang hình dung lại và mĩm cười một mình. Già cũng như con nít he. Thôi kệ.
Hôm trước tui nhắn tin cho Tuyết nói gặp nhau vui heng! Bạn ấy nhắn lại. Dạ vui lắm. Nhưng mà bạn bè có vấn đề về sức khoẻ...nguy cấp lắm Mai ạ.Tui lo. Tui như bước hụt chân trên đất! Nhưng không hỏi chi được thêm. Tui thầm cầu mong mọi người vẫn luôn được an lành. Mỗi ngày mở fb, thấy có bài viết, thấy có like, thấy có lời góp chuyện của bạn này, bạn khác là cảm giác như đang chuyện trò và còn được gặp nhau. Vui trong lòng già.

Chủ Nhật, 16 tháng 3, 2025

Chấp nhận...Già!

Không lẽ bây giờ chỉ vui thú điền viên, lui tới quanh quẩn trong vườn chuyện trò với cỏ hoa, cây trái? Bởi hình như đầu óc đang chậm hơn cái ngón tay gõ phím hoặc cái đầu điều khiển ngón tay gõ nên những câu chữ không rõ ý làm cho người khác hiểu chưa" đúng trọng tâm "ý của mình. Lại có khi "ba chớp ba nhoáng" không đọc cho rõ hàm ý sâu sắc của người viết rồi góp chuyện một cách u mê, lãng quẽ không giống ai. Đó cũng là lý do mà thỉnh thoảng có những câu được xoá đi, sau khi đọc lại, thấy vô duyên quá!
Hệ luỵ là hôm trước cà rỡn với bạn tui về cái sự bạn nhắc tới kỷ niệm " chút tình riêng " thuở còn đi học, chưa ra trường, nửa thế kỷ trước. Hồi đó có một giai đoạn học cả hai buổi trong ngày, nhà tui hơi gần trường nên buổi trưa nhóm bạn nhà xa hơn ghé qua ở lại cùng ăn trưa với nhau, nghỉ ngơi xíu rồi đi học tiếp. Ai cũng đem theo bữa trưa cho mình, tui thường có dưa cải chua và chén nước mắm cay-thiệt-là-cay mời các bạn. Chén nước mắm cay ấy đã đi vào trang lưu bút Phương Mai viết cho tui. ( Quyển lưu bút bằng giấy pelure màu xanh của Dz Vân tự đóng, tự trang trí tặng tui trước lúc ra trường. Tui vẫn đang mang theo và lâu lâu có dịp bạn bè gợi nhớ, tui mở những trang giấy hơi phai màu chút và những nét chữ của bạn bè tui làm sống lại biết bao kỷ niệm, sống động, dạt dào...Tui ôm trọn các bạn và những "câu chuyện hoa niên" của tụi tui. Có cả Trọng, cả Khanh, P Mai, Vân, Liên, Bông, Thuỷ, Tuyết, BThuận, Hiển, Thuần ...và nhiều nữa. Có bài thơ "Người đi đò dọc", có bài hát "Tóc mai sợi vắn sợi dài", có câu thơ " Người về đâu, người không về đâu. Chiều chưa mưa nên chiều chưa thay màu. Tôi cây me đứng run từng lá. Lá đã vàng rồi tôi cũng vàng theo..." của các nhạc sĩ, thi sĩ, mà các bạn Vân, bạn Thuần, bạn Tuyết đã chép lại, vẽ lại một cách rất...tài hoa. Có câu-viết-rất-văn-chương-của- Tuyết: " Huyền thoại kể rằng có một mùa mưa ngâu tháng Bảy. Với em, em sẽ kể cho con em nghe về một mùa mưa ngâu tháng Năm mà mưa không đủ ướt cánh để con chim thôi bay nên mùa Ngâu vỡ nát." ..v..v... Những kỷ niệm các bạn ấy viết, chưa chắc gì họ nhớ, nhưng tui thì đôi khi lại thuộc- nằm-lòng... ) Có nhiều lần bạn Bông nhắc với tui về kỷ niệm giai đoạn ấy, ví dụ như: ta nhớ hồi ấy ở lại nhà Mai ...v..v, với ngữ điệu luôn rất-tình-cảm (haha). Nhưng 2 lần tui về đều không gặp Bông mà chỉ có anh xã bạn ấy thay mặt đến chơi với lớp vì bạn bận việc riêng. Còn lần họp mặt sau, các bạn đã đến thì bạn ấy nhắn xin lỗi không đến được. Hôm trước, khi góp chuyện với nhau, khi tui làm bài thơ tặng nhân dịp Hồng Nhung về gặp bạn bè. Bông nói không tham gia nhưng bồi hồi khi đọc bài thơ.Tui bèn buông-lời-chọc-ghẹo bạn ấy. Nhưng chắc do cách nói vô duyên quá làm cho bạn ấy không hiểu ý. Và tại computer của tui không có tiếng Việt, tui gõ tiếng Việt xong rồi mới copy và paste qua fb, chưa kịp chỉnh để vô biểu tượng cảm xúc, tay lại chọt enter. Thôi xong! Tui lại ghét edit rườm rà. Nên ý văn mất đi sự dí dõm, khôi hài.Rồi hình hai câu đối thoại không khớp . Tui hết hồn! Phải nhắc lại là giỡn chơi mà!( để bạn không hiểu lầm rồi buồn tui.) Sau khi 2 đứa cười lăn cười bò ra vì "bé cái nhầm"! Khuya hôm sau, Bông gọi nói chuyện hơn nửa tiếng với nhau và tui biết được bạn ấy đang có cuộc sống an vui, hạnh phúc. Một giai đoạn tuổi già ấm áp, bận rộn nhưng hạnh phúc. Tui thấy vui trong lòng. Bạn bè tui vào lứa tuổi này vẫn còn có một nửa của mình để luôn sẻ chia, ấm áp dù có bận rộn và cực nhọc âu lo hơn tí xíu nhưng đây mới là những nghĩa tình cần thiết với nhau trong chặng cuối cuộc đời, quý biết bao nhiêu! Trong câu chuyện, bạn ấy đã chỉ cho nhiều bài thuốc dân gian hữu ích mà bạn ấy đã trải qua ...
Một hệ luỵ khác nữa mà tui rất áy náy là sự thiếu thận trọng và cái tính cách chân tình của mình đã làm cho tui hiểu sai nội dung bạn Dz Vân viết về cháu nội rất ngoan và dễ thương. Bạn tui chụp hình món đồ quá đẹp và sắc nét, cách diễn đạt nội dung quá tinh tế, văn phong tuyệt vời, sâu xa, tế nhị. Toàn là ý tại ngôn ngoại như những lời kinh trong lòng bàn tay mà bạn ấy thường đọc trên youtube. Vậy nên tui đã hiểu chưa tới , "tưởng bở", haha, góp chuyện một cách thiệt thà và vô duyên lắm khi bạn cho biết món đồ trong hình trên fb là bánh chứ không phải đôi giày! Ông Địa ơi! Tay nghề chụp hình của bạn thiệt là điêu luyện, làm tui nhìn trên hình thấy to nên cứ tưởng là đôi giày Nội đã mua cho bé thật! Mà những 2 đôi lận! Lại bé cái nhầm! Làm cho tui nghĩ là khoảng cách thế hệ, thẩm mỹ của người già khác với con nít thời nay nên bé đã không nồng nhiệt trước món quà của Nội. Tui nói lời xin lỗi cháu qua Bà Nội của cháu. Mặc dù Vân nói không sao đâu nhưng quả thật là tui rất xấu hỗ và muốn độn thổ! Thật là sai lầm và quyêt đoán một cách vô duyên. Tự hứa từ nay... Giống như học trò mắc lỗi bị làm kiểm điểm ngày xưa. Hihi. Đó là những hiện tượng trong giao tiếp vài hôm vừa qua đã làm cho tui băn khoăn về tuổi già của mình. Đã bắt đầu chậm hơn trong suy nghĩ ư? Nên điều nói ra không rõ ý để người nghe hiểu lầm và cái người khác nói mình cũng không hiểu rõ nên "lãng quẽ", tẽn tò, dễ bị quê độ, Nói nôm na là dễ mất lòng nhau và xấu hỗ.
Thì phải chấp nhận thôi. Chấp nhận thời gian, tuổi tác cứ như dòng sông chảy về phía trước. Đầu óc có nhạy bén hay hậu đậu thì cũng có lúc phải đổi thay. Hay là kệ. " Hay là mình cứ bất chấp " ( tui lại xí xọn lấy tựa đề bài hát của lớp trẻ ngày nay. Hihi), bất chấp sự lẩm cẩm, chậm chạp của tuổi già, cứ viết cho bạn bè, học trò và những người thân thiết... về những nghĩ suy và cảm xúc, về những kỷ niệm và tình yêu thương để đến lúc không còn đủ minh mẫn mà viết gì nữa, thì cũng sẽ không hối tiếc gì. Cứ vậy đi nhe.